Thập Niên 70: Thần Y Cay Nồng
Chương 516
Giang Đại Hải cúi đầu không nói lời nào, Lương Hiểu Đào hít sâu một hơi nén lửa giận trong lòng xuống, nói: “Con trai ông làm sao mà mất tích? Là Ngô Mai Hoa cứ nằng nặc đòi đưa nó đi Kinh Đô nên mới mất tích. Đang yên đang lành tại sao cứ phải đi Kinh Đô? Bởi vì tôi ở Kinh Đô, bởi vì bà ta không muốn cùng ông chôn chân ở trong thôn.”
“Nó không chôn chân ở đây thì biết làm sao?” Giang Đại Hải nói.
Bà ta là phận đàn bà con gái còn muốn ly hôn không thành? Bà ta bao nhiêu tuổi rồi? “Nó có thể làm sao à? Bà ta có thể đưa con trai ông tới Kinh Đô, sau đó ép ông cũng đi Kinh Đô. Sau đó chính là vĩnh viễn dây dưa với tôi. Bất hạnh là, trên đường đi bà ta làm mất con trai ông. Ông có nghĩ tới không, lần này bà ta làm mất con trai ông, lần sau còn có thể gây ra chuyện gì nữa? Tôi không muốn ngày nào cũng nơm nớp lo sợ lo lắng cho ông đâu.”
Lời nói của Lương Hiểu Đào một chút cũng không khách khí, nhưng Giang Đại Hải cũng không cảm thấy có gì không đúng. Ông hỏi: “Vậy mày bảo phải làm sao?”
“Ly hôn, ông ly hôn với Ngô Mai Hoa đi. Ly hôn rồi cùng tôi đi Kinh Đô, tìm cho ông một việc làm ở nhà máy của Sơn Hà, cuộc sống của ông sẽ nhẹ nhàng hơn chút.”
Trong đầu Giang Đại Hải chưa từng xuất hiện hai chữ ly hôn, con gái bỗng nhiên nhắc tới, đầu óc ông có chút ngây ra. Cho dù mấy năm nay sống cùng Ngô Mai Hoa cứ ầm ĩ suốt, không có một ngày yên ổn, nhưng ông cũng chưa từng nghĩ tới chuyện ly hôn.
Lương Hiểu Đào dịu giọng nói tiếp: “Bà ta nếu một lòng với ông, ông và bà ta sống hòa thuận vui vẻ, tôi sẽ không nói gì cả. Nhưng ông nhìn xem ông sống những ngày tháng gì? Trong lòng bà ta toan tính, đứa con trai duy nhất của ông cũng bị bà ta làm mất, cuộc sống này ông sống còn có ý nghĩa gì?”
Giang Đại Hải vẫn cúi đầu không nói, Lương Hiểu Đào cũng không muốn khuyên ông nữa, cuộc sống là của chính ông, sống có khó chịu hay không chính ông tự biết.
“Tôi cũng không thể ngày nào cũng ở đây canh chừng ông, trong nhà còn có con nhỏ. Ông tự chăm sóc mình đi, có tin tức của Giang Bằng tôi sẽ báo cho ông.”
Lương Hiểu Đào lấy từ trong túi ra 500 đồng đưa cho ông: “Số tiền này ông cầm lấy mua chút đồ ngon, bồi dưỡng thân thể. Nhưng tôi nói trước, Ngô Mai Hoa trước kia đối xử với tôi thế nào ông biết rồi đấy, số tiền này ông không được đưa cho bà ta tiêu. Hơn nữa con gái bà ta gả cho quan lớn, trong tay có tiền đấy.”
Giang Đại Hải xua tay: “Bố có tiền, bố còn trẻ, chưa cần mày nuôi.”
Thấy ông không nhận, Lương Hiểu Đào không đưa nữa, đứng dậy định đi ra ngoài. Giang Đại Hải lại nói với theo sau lưng cô: “Chuyện ly hôn mày nói, để bố ngẫm lại đã.”
Trong lòng Lương Hiểu Đào cuối cùng cũng thoải mái hơn chút, quay đầu lại nói với ông: “Ông định khi nào nói chuyện ly hôn với bà ta, nếu hôm nay nói, tôi và Sơn Hà sẽ khoan đi vội, đợi giải quyết xong chuyện với bà ta rồi đi. Nếu ông định để sau này nói, tôi và Sơn Hà sẽ về Kinh Đô trước.”
“Để mấy hôm nữa bố nói với bà ấy.” Giang Đại Hải có chút do dự nói, ông vẫn chưa nghĩ kỹ.
“Được, vậy tôi về trước, ông có số điện thoại của tôi rồi chứ? Có chuyện gì thì gọi cho tôi.”
“Được.”
Giang Đại Hải tiễn cô ra cửa, bên này cửa phòng Ngô Mai Hoa mở ra, Giang Xuân Linh từ bên trong đi ra. Thấy Lương Hiểu Đào định đi, cô ta nói: “Đào Nhi em vừa tới đã đi à? Sức khỏe bố đã đỡ chưa? Giang Bằng còn chưa tìm thấy em đi rồi thì làm sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lương Hiểu Đào cười như không cười nhìn cô ta: “Sức khỏe bố tôi cũng đỡ nhiều rồi, còn việc tìm Giang Bằng, nói thật tôi một chút cũng không vội, đó là em trai ruột của cô, cô cứ đợi tìm được nó rồi hãy đi.”
Cô nói xong, Giang Xuân Linh quay đầu nhìn Giang Đại Hải. Giang Bằng là cục cưng của ông, Lương Hiểu Đào nói tìm Giang Bằng một chút cũng không vội, không biết Giang Đại Hải sẽ nghĩ thế nào.
Nhưng Giang Đại Hải vẻ mặt bình tĩnh, ông còn nói với Lương Hiểu Đào: “Đi đường cẩn thận chút.”
Giang Xuân Linh nhíu mày, nhìn Giang Đại Hải nói: “Bố, Đào Nhi đi rồi còn tìm Giang Bằng thế nào ạ?”
Lương Hiểu Đào cười: “Cô nói hay nhỉ, tôi đi rồi thì không thể tìm Giang Bằng sao? Kỷ Cục trưởng nhà cô hiện tại là quan chức ở Kinh Đô, ông ta không thể giúp cô tìm người à?”
Giang Xuân Linh mím môi không nói, Lương Hiểu Đào đây là cố ý châm chọc cô ta, địa vị của cô ta ở Kỷ gia thế nào Lương Hiểu Đào có thể không biết sao?
Lương Hiểu Đào mở cửa xe chào Giang Đại Hải một tiếng rồi lên xe. Tần Sơn Hà khởi động xe ra khỏi sân nhà họ Giang, Giang Xuân Linh hận đến ngứa răng.
“Bố, sức khỏe mẹ con không tốt, sao không bảo Đào Nhi khám cho bà ấy?” Giọng Giang Xuân Linh mang theo oán khí. Giang Đại Hải đã sớm chán ghét cô ta, trừng mắt nhìn cô ta nói: “Mày hỏi bà ấy có mặt mũi để Đào Nhi khám bệnh cho bà ấy không?”
“Bố, sao bố có thể nói như vậy? Mẹ con cũng đâu muốn làm mất em trai! Bố không thấy bà ấy đau lòng thành cái dạng gì rồi sao?”
“Đó là bà ấy đáng đời,” Giọng Giang Đại Hải có chút kích động, “Tao đã nói không đi Kinh Đô là không đi Kinh Đô, bà ấy cứ nằng nặc đòi đi, còn muốn lén đưa Giang Bằng đi, giờ thì hay rồi, Giang Bằng mất tích, bà ấy vui rồi chứ.”
Con trai mất tích Giang Đại Hải không thể không oán hận Ngô Mai Hoa, có đôi khi ông thậm chí còn nghĩ, tại sao người bị lạc không phải là Ngô Mai Hoa.
“Bố, mẹ con là vì ai, chẳng phải là vì tốt cho Giang Bằng sao?” Giang Xuân Linh bắt đầu chảy nước mắt, “Bà ấy là muốn đón Giang Bằng lên Kinh Đô, để nó đi học ở Kinh Đô, sau này cũng có tiền đồ.”
Giang Đại Hải hừ một tiếng: “Tới Kinh Đô ai nuôi? Mày à?”
Giang Xuân Linh không nói gì, cô ta cũng không dám hứa hẹn điều này, nếu có một ngày Giang Bằng tìm được, lên Kinh Đô thật sự bắt cô ta nuôi thì làm sao?
Giang Đại Hải không muốn nói chuyện với Giang Xuân Linh, xoay người trở về phòng, ông phải suy nghĩ thật kỹ chuyện ly hôn. Thật ra, ông đối với Ngô Mai Hoa không có chút luyến tiếc nào, hiện tại không quá muốn ly hôn, chủ yếu là nghĩ Giang Bằng tìm được rồi, bọn họ vẫn là một gia đình hoàn chỉnh.
Nhưng con gái nói cũng đúng, trong lòng Ngô Mai Hoa có toan tính. Trước kia lúc mọi người sống khổ sở, bà ta cũng không biểu hiện gì. Nhưng từ khi Đào Nhi đi Kinh Đô, bà ta liền bắt đầu thường xuyên ầm ĩ đòi đi Kinh Đô. Sau khi Giang Xuân Linh gả đến Kinh Đô, bà ta càng là ngày nào cũng nhắc.
“Nó không chôn chân ở đây thì biết làm sao?” Giang Đại Hải nói.
Bà ta là phận đàn bà con gái còn muốn ly hôn không thành? Bà ta bao nhiêu tuổi rồi? “Nó có thể làm sao à? Bà ta có thể đưa con trai ông tới Kinh Đô, sau đó ép ông cũng đi Kinh Đô. Sau đó chính là vĩnh viễn dây dưa với tôi. Bất hạnh là, trên đường đi bà ta làm mất con trai ông. Ông có nghĩ tới không, lần này bà ta làm mất con trai ông, lần sau còn có thể gây ra chuyện gì nữa? Tôi không muốn ngày nào cũng nơm nớp lo sợ lo lắng cho ông đâu.”
Lời nói của Lương Hiểu Đào một chút cũng không khách khí, nhưng Giang Đại Hải cũng không cảm thấy có gì không đúng. Ông hỏi: “Vậy mày bảo phải làm sao?”
“Ly hôn, ông ly hôn với Ngô Mai Hoa đi. Ly hôn rồi cùng tôi đi Kinh Đô, tìm cho ông một việc làm ở nhà máy của Sơn Hà, cuộc sống của ông sẽ nhẹ nhàng hơn chút.”
Trong đầu Giang Đại Hải chưa từng xuất hiện hai chữ ly hôn, con gái bỗng nhiên nhắc tới, đầu óc ông có chút ngây ra. Cho dù mấy năm nay sống cùng Ngô Mai Hoa cứ ầm ĩ suốt, không có một ngày yên ổn, nhưng ông cũng chưa từng nghĩ tới chuyện ly hôn.
Lương Hiểu Đào dịu giọng nói tiếp: “Bà ta nếu một lòng với ông, ông và bà ta sống hòa thuận vui vẻ, tôi sẽ không nói gì cả. Nhưng ông nhìn xem ông sống những ngày tháng gì? Trong lòng bà ta toan tính, đứa con trai duy nhất của ông cũng bị bà ta làm mất, cuộc sống này ông sống còn có ý nghĩa gì?”
Giang Đại Hải vẫn cúi đầu không nói, Lương Hiểu Đào cũng không muốn khuyên ông nữa, cuộc sống là của chính ông, sống có khó chịu hay không chính ông tự biết.
“Tôi cũng không thể ngày nào cũng ở đây canh chừng ông, trong nhà còn có con nhỏ. Ông tự chăm sóc mình đi, có tin tức của Giang Bằng tôi sẽ báo cho ông.”
Lương Hiểu Đào lấy từ trong túi ra 500 đồng đưa cho ông: “Số tiền này ông cầm lấy mua chút đồ ngon, bồi dưỡng thân thể. Nhưng tôi nói trước, Ngô Mai Hoa trước kia đối xử với tôi thế nào ông biết rồi đấy, số tiền này ông không được đưa cho bà ta tiêu. Hơn nữa con gái bà ta gả cho quan lớn, trong tay có tiền đấy.”
Giang Đại Hải xua tay: “Bố có tiền, bố còn trẻ, chưa cần mày nuôi.”
Thấy ông không nhận, Lương Hiểu Đào không đưa nữa, đứng dậy định đi ra ngoài. Giang Đại Hải lại nói với theo sau lưng cô: “Chuyện ly hôn mày nói, để bố ngẫm lại đã.”
Trong lòng Lương Hiểu Đào cuối cùng cũng thoải mái hơn chút, quay đầu lại nói với ông: “Ông định khi nào nói chuyện ly hôn với bà ta, nếu hôm nay nói, tôi và Sơn Hà sẽ khoan đi vội, đợi giải quyết xong chuyện với bà ta rồi đi. Nếu ông định để sau này nói, tôi và Sơn Hà sẽ về Kinh Đô trước.”
“Để mấy hôm nữa bố nói với bà ấy.” Giang Đại Hải có chút do dự nói, ông vẫn chưa nghĩ kỹ.
“Được, vậy tôi về trước, ông có số điện thoại của tôi rồi chứ? Có chuyện gì thì gọi cho tôi.”
“Được.”
Giang Đại Hải tiễn cô ra cửa, bên này cửa phòng Ngô Mai Hoa mở ra, Giang Xuân Linh từ bên trong đi ra. Thấy Lương Hiểu Đào định đi, cô ta nói: “Đào Nhi em vừa tới đã đi à? Sức khỏe bố đã đỡ chưa? Giang Bằng còn chưa tìm thấy em đi rồi thì làm sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lương Hiểu Đào cười như không cười nhìn cô ta: “Sức khỏe bố tôi cũng đỡ nhiều rồi, còn việc tìm Giang Bằng, nói thật tôi một chút cũng không vội, đó là em trai ruột của cô, cô cứ đợi tìm được nó rồi hãy đi.”
Cô nói xong, Giang Xuân Linh quay đầu nhìn Giang Đại Hải. Giang Bằng là cục cưng của ông, Lương Hiểu Đào nói tìm Giang Bằng một chút cũng không vội, không biết Giang Đại Hải sẽ nghĩ thế nào.
Nhưng Giang Đại Hải vẻ mặt bình tĩnh, ông còn nói với Lương Hiểu Đào: “Đi đường cẩn thận chút.”
Giang Xuân Linh nhíu mày, nhìn Giang Đại Hải nói: “Bố, Đào Nhi đi rồi còn tìm Giang Bằng thế nào ạ?”
Lương Hiểu Đào cười: “Cô nói hay nhỉ, tôi đi rồi thì không thể tìm Giang Bằng sao? Kỷ Cục trưởng nhà cô hiện tại là quan chức ở Kinh Đô, ông ta không thể giúp cô tìm người à?”
Giang Xuân Linh mím môi không nói, Lương Hiểu Đào đây là cố ý châm chọc cô ta, địa vị của cô ta ở Kỷ gia thế nào Lương Hiểu Đào có thể không biết sao?
Lương Hiểu Đào mở cửa xe chào Giang Đại Hải một tiếng rồi lên xe. Tần Sơn Hà khởi động xe ra khỏi sân nhà họ Giang, Giang Xuân Linh hận đến ngứa răng.
“Bố, sức khỏe mẹ con không tốt, sao không bảo Đào Nhi khám cho bà ấy?” Giọng Giang Xuân Linh mang theo oán khí. Giang Đại Hải đã sớm chán ghét cô ta, trừng mắt nhìn cô ta nói: “Mày hỏi bà ấy có mặt mũi để Đào Nhi khám bệnh cho bà ấy không?”
“Bố, sao bố có thể nói như vậy? Mẹ con cũng đâu muốn làm mất em trai! Bố không thấy bà ấy đau lòng thành cái dạng gì rồi sao?”
“Đó là bà ấy đáng đời,” Giọng Giang Đại Hải có chút kích động, “Tao đã nói không đi Kinh Đô là không đi Kinh Đô, bà ấy cứ nằng nặc đòi đi, còn muốn lén đưa Giang Bằng đi, giờ thì hay rồi, Giang Bằng mất tích, bà ấy vui rồi chứ.”
Con trai mất tích Giang Đại Hải không thể không oán hận Ngô Mai Hoa, có đôi khi ông thậm chí còn nghĩ, tại sao người bị lạc không phải là Ngô Mai Hoa.
“Bố, mẹ con là vì ai, chẳng phải là vì tốt cho Giang Bằng sao?” Giang Xuân Linh bắt đầu chảy nước mắt, “Bà ấy là muốn đón Giang Bằng lên Kinh Đô, để nó đi học ở Kinh Đô, sau này cũng có tiền đồ.”
Giang Đại Hải hừ một tiếng: “Tới Kinh Đô ai nuôi? Mày à?”
Giang Xuân Linh không nói gì, cô ta cũng không dám hứa hẹn điều này, nếu có một ngày Giang Bằng tìm được, lên Kinh Đô thật sự bắt cô ta nuôi thì làm sao?
Giang Đại Hải không muốn nói chuyện với Giang Xuân Linh, xoay người trở về phòng, ông phải suy nghĩ thật kỹ chuyện ly hôn. Thật ra, ông đối với Ngô Mai Hoa không có chút luyến tiếc nào, hiện tại không quá muốn ly hôn, chủ yếu là nghĩ Giang Bằng tìm được rồi, bọn họ vẫn là một gia đình hoàn chỉnh.
Nhưng con gái nói cũng đúng, trong lòng Ngô Mai Hoa có toan tính. Trước kia lúc mọi người sống khổ sở, bà ta cũng không biểu hiện gì. Nhưng từ khi Đào Nhi đi Kinh Đô, bà ta liền bắt đầu thường xuyên ầm ĩ đòi đi Kinh Đô. Sau khi Giang Xuân Linh gả đến Kinh Đô, bà ta càng là ngày nào cũng nhắc.