Thập Niên 70: Thần Y Cay Nồng
Chương 476
“Cười gì vậy?” Lương Hiểu Đào hỏi.
Tần Sơn Hà nắm tay cô, “Lần đầu tiên ra nước ngoài, anh giống như cậu trai quê lên tỉnh, nhìn thấy cái gì cũng thấy mới lạ. Đến trung tâm thương mại, nhìn thấy cái gì cũng muốn mua về cho em.”
Lương Hiểu Đào ha ha cười, Tần Sơn Hà cũng cười theo.
Hai người nắm tay đến một cửa hàng trang sức, Tần Sơn Hà kéo Lương Hiểu Đào vào, đi đến quầy nhẫn kim cương nhỏ giọng nói với cô: “Xem xem thích cái nào?”
Không có người phụ nữ nào không thích kim cương, Lương Hiểu Đào cẩn thận lựa chọn, chọn một chiếc nhẫn có viên kim cương không lớn không nhỏ, kiểu dáng đơn giản phóng khoáng. Thật ra Lương Hiểu Đào muốn mua nhẫn đôi, nhưng Tần Sơn Hà nói: “Anh là đàn ông con trai đeo nhẫn gì chứ, đàn bà ẻo lả.”
Mua nhẫn xong, hai người vào một quán cà phê nghỉ ngơi. Ngồi xuống, Lương Hiểu Đào hỏi Tần Sơn Hà: “Sao đột nhiên lại nghĩ đến việc mua nhẫn kim cương cho em?”
Tần Sơn Hà ho một tiếng, nhỏ giọng nói: “Chẳng phải người ta đều nói kim cương tượng trưng cho sự vĩnh hằng sao.”
Anh có chút ngượng ngùng, bình thường anh cũng nói lời ngon tiếng ngọt với vợ, nhưng đều là những lời thực tế, như là sẽ đối tốt với em. Những lời sến sẩm như vậy, vẫn là lần đầu tiên nói.
Lương Hiểu Đào quay mặt ra ngoài cửa sổ cười, ở một nơi lãng mạn, người đàn ông này cũng học được cách lãng mạn.
Nhân viên phục vụ bưng hai ly cà phê đến, Lương Hiểu Đào quay đầu lại nói cảm ơn, nhưng người phục vụ này có gương mặt phương Đông, hơn nữa trông rất quen.
“Cô… cô là diễn viên điện ảnh… Tô Mẫn phải không?” Lương Hiểu Đào không hay xem phim, nhưng Tô Mẫn đã đóng vài bộ phim có sức ảnh hưởng không nhỏ, nói cô ấy nhà nhà đều biết cũng không quá.
Nhưng sao cô ấy lại chạy đến đây làm nhân viên phục vụ quán cà phê? Tô Mẫn có chút xấu hổ, sắc mặt cô cứng đờ nói: “Vâng.”
Lương Hiểu Đào thấy vậy, liền không nói gì thêm, lại nói cảm ơn cô ấy. Tô Mẫn lại gượng cười với cô rồi đi.
“Anh xem, ra nước ngoài có gì tốt? Ở trong nước là một diễn viên được người ta tôn trọng, ở đây lại đi làm phục vụ.” Lương Hiểu Đào không phải coi thường người phục vụ, mà là Tô Mẫn rõ ràng có thể có cuộc sống tốt hơn.
Tần Sơn Hà uống một ngụm cà phê, nhíu mày một chút, anh làm thế nào cũng không quen uống thứ cà phê này.
“Có lẽ cô ấy cảm thấy rất tốt thì sao? Ở đây làm phục vụ, kiếm được nhiều hơn nhiều so với làm diễn viên ở trong nước.”
“Nhưng…”
Lương Hiểu Đào muốn nói tiền bạc không đại diện cho tất cả, nhưng cô cũng từng nghèo, biết cảm giác đó. Cho nên cũng không nói nữa, mỗi người một chí hướng.
Hai vợ chồng ngồi một lát liền đứng dậy rời đi, chuẩn bị tiếp tục đi dạo. Nhưng vừa ra khỏi quán cà phê đã bị Tô Mẫn đuổi theo, cô ngượng ngùng nói: “Xin lỗi, tôi có thể hỏi hai vị là người ở đâu không?”
“Kinh Đô.” Lương Hiểu Đào nói.
Tô Mẫn vừa nghe mắt sáng rực lên, “Vậy… vậy… hai vị định cư ở đây hay là…”
“Chúng tôi đến đây làm việc, hai ngày nữa sẽ về.” Lương Hiểu Đào lại nói.
Niềm vui trên mặt Tô Mẫn không thể che giấu được, cô kích động nói: “Tôi có thể nhờ cô mang về một ít đồ được không? Cô yên tâm, đồ của tôi không nhiều, chỉ là… chỉ là mua cho con ít quần áo.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lương Hiểu Đào đương nhiên sẽ không từ chối, ở nước ngoài gặp nhau là duyên phận, việc này cô chắc chắn sẽ giúp, liền nói: “Được, hai ngày này cô mang đồ đến Bệnh viện St. Mary là được, tôi tên là Lương Hiểu Đào.”
“Cảm ơn, cảm ơn!” Tô Mẫn liên tục nói lời cảm ơn, Lương Hiểu Đào đều thấy ngại.
Hai người ăn tối ở ngoài mới về nhà, sau khi tắm rửa xong, Lương Hiểu Đào ngồi xếp bằng trên giường dọn dẹp những thứ mua hôm nay, phần lớn đều là của hai nhóc Thường Thường và An An.
Tần Sơn Hà lau tóc ngồi xuống bên cạnh cô, Lương Hiểu Đào nhìn anh một cái, “Hình phạt của anh vẫn chưa kết thúc đâu, đứng nghiêm nửa giờ.”
Tần Sơn Hà dở khóc dở cười, “Vẫn chưa quên à?”
“A, anh đây là đợi em quên à! Thái độ không đúng đắn, thêm nửa giờ nữa.” Lương Hiểu Đào giả vờ tức giận, Tần Sơn Hà rất phối hợp đứng dậy đi đến bên cửa sổ đứng nghiêm.
Lương Hiểu Đào cười nói: “Đồng chí Tần Sơn Hà, em muốn anh nhớ kỹ, có chuyện gì cũng phải nói với em. Anh xem, chỉ vì anh không nói với em, làm em khó chịu cả một ngày.”
Cô vừa nói vậy Tần Sơn Hà đã thấy đau lòng, thật ra anh cũng là sợ cô khó chịu mới đuổi theo qua đây.
“Anh biết rồi, sau này đều nói với em.” Tần Sơn Hà nghiêm túc nói.
Lương Hiểu Đào hừ một tiếng, lời này cô không tin lắm, lần trước đã nói có chuyện gì đều nói với cô, kết quả thì sao? Có một số chuyện không phải vẫn giấu cô sao.
Nhưng mà, cô cũng không thể quá tích cực, đàn ông lại không phải máy móc, cô nói gì anh làm nấy. Quản quá nghiêm đối với cả hai đều không tốt, phải cho nhau không gian.
“Vợ, em lại đây.”
Lương Hiểu Đào đi qua, Tần Sơn Hà nhìn ra ngoài cửa sổ nói: “Em xem.”
Cửa sổ phòng ngủ của họ là cửa sổ sát đất lớn, tầm nhìn rất thoáng đãng, Lương Hiểu Đào qua cửa sổ nhìn ra ngoài, liền thấy dưới ánh đèn đường mờ ảo ở góc đường đối diện, một đôi nam nữ trẻ tuổi đang ôm nhau hôn nồng nhiệt.
Nước Pháp là một trong bốn quốc gia lãng mạn, cô thường xuyên nhìn thấy nam nữ hôn nhau trên phố, nhưng mỗi lần vẫn ngại ngùng không dám nhìn.
Eo bỗng nhiên bị cánh tay đàn ông vòng qua, môi anh đặt bên tai cô nói: “Em nói tại sao người Pháp lại thích hôn nhau trên phố như vậy?”
Lương Hiểu Đào cười duỗi tay ôm cổ anh, nhón chân hôn lên môi anh một cái, “Mục đích của anh chẳng phải là cái này sao?”
Tần Sơn Hà ha hả cười, “Vẫn là vợ anh hiểu anh.”
Nói rồi anh ôm người đi về phía giường, Lương Hiểu Đào hỏi anh: “Vậy hình phạt thì sao?”
Tần Sơn Hà đặt người lên giường đè dưới thân, “Đổi thành phạt hít đất đi…”
Đồng chí Tần Sơn Hà thích nhất là hít đất trên giường.
Sau khi kết thúc, Lương Hiểu Đào được anh ôm cho uống nửa chén nước, sau đó nằm trên n.g.ự.c anh nghỉ ngơi. Một lát sau, cô nói: “Trước đó em thật sự rất khó chịu, đặc biệt khó chịu, tim như bị đè một tảng đá ngàn cân, vừa đau vừa buồn lại cứng ngắc khó chịu.”
Tần Sơn Hà lại tự trách, lẽ ra nên nói với cô một tiếng trước. Thật ra cũng không phải không muốn nói với cô, mà là anh gặp phải loại phụ nữ trong tối ngoài sáng muốn quyến rũ anh thật không ít, anh không thể mỗi lần đều nói với cô, như vậy có lẽ cô mỗi ngày trong lòng đều không thoải mái.
Tần Sơn Hà nắm tay cô, “Lần đầu tiên ra nước ngoài, anh giống như cậu trai quê lên tỉnh, nhìn thấy cái gì cũng thấy mới lạ. Đến trung tâm thương mại, nhìn thấy cái gì cũng muốn mua về cho em.”
Lương Hiểu Đào ha ha cười, Tần Sơn Hà cũng cười theo.
Hai người nắm tay đến một cửa hàng trang sức, Tần Sơn Hà kéo Lương Hiểu Đào vào, đi đến quầy nhẫn kim cương nhỏ giọng nói với cô: “Xem xem thích cái nào?”
Không có người phụ nữ nào không thích kim cương, Lương Hiểu Đào cẩn thận lựa chọn, chọn một chiếc nhẫn có viên kim cương không lớn không nhỏ, kiểu dáng đơn giản phóng khoáng. Thật ra Lương Hiểu Đào muốn mua nhẫn đôi, nhưng Tần Sơn Hà nói: “Anh là đàn ông con trai đeo nhẫn gì chứ, đàn bà ẻo lả.”
Mua nhẫn xong, hai người vào một quán cà phê nghỉ ngơi. Ngồi xuống, Lương Hiểu Đào hỏi Tần Sơn Hà: “Sao đột nhiên lại nghĩ đến việc mua nhẫn kim cương cho em?”
Tần Sơn Hà ho một tiếng, nhỏ giọng nói: “Chẳng phải người ta đều nói kim cương tượng trưng cho sự vĩnh hằng sao.”
Anh có chút ngượng ngùng, bình thường anh cũng nói lời ngon tiếng ngọt với vợ, nhưng đều là những lời thực tế, như là sẽ đối tốt với em. Những lời sến sẩm như vậy, vẫn là lần đầu tiên nói.
Lương Hiểu Đào quay mặt ra ngoài cửa sổ cười, ở một nơi lãng mạn, người đàn ông này cũng học được cách lãng mạn.
Nhân viên phục vụ bưng hai ly cà phê đến, Lương Hiểu Đào quay đầu lại nói cảm ơn, nhưng người phục vụ này có gương mặt phương Đông, hơn nữa trông rất quen.
“Cô… cô là diễn viên điện ảnh… Tô Mẫn phải không?” Lương Hiểu Đào không hay xem phim, nhưng Tô Mẫn đã đóng vài bộ phim có sức ảnh hưởng không nhỏ, nói cô ấy nhà nhà đều biết cũng không quá.
Nhưng sao cô ấy lại chạy đến đây làm nhân viên phục vụ quán cà phê? Tô Mẫn có chút xấu hổ, sắc mặt cô cứng đờ nói: “Vâng.”
Lương Hiểu Đào thấy vậy, liền không nói gì thêm, lại nói cảm ơn cô ấy. Tô Mẫn lại gượng cười với cô rồi đi.
“Anh xem, ra nước ngoài có gì tốt? Ở trong nước là một diễn viên được người ta tôn trọng, ở đây lại đi làm phục vụ.” Lương Hiểu Đào không phải coi thường người phục vụ, mà là Tô Mẫn rõ ràng có thể có cuộc sống tốt hơn.
Tần Sơn Hà uống một ngụm cà phê, nhíu mày một chút, anh làm thế nào cũng không quen uống thứ cà phê này.
“Có lẽ cô ấy cảm thấy rất tốt thì sao? Ở đây làm phục vụ, kiếm được nhiều hơn nhiều so với làm diễn viên ở trong nước.”
“Nhưng…”
Lương Hiểu Đào muốn nói tiền bạc không đại diện cho tất cả, nhưng cô cũng từng nghèo, biết cảm giác đó. Cho nên cũng không nói nữa, mỗi người một chí hướng.
Hai vợ chồng ngồi một lát liền đứng dậy rời đi, chuẩn bị tiếp tục đi dạo. Nhưng vừa ra khỏi quán cà phê đã bị Tô Mẫn đuổi theo, cô ngượng ngùng nói: “Xin lỗi, tôi có thể hỏi hai vị là người ở đâu không?”
“Kinh Đô.” Lương Hiểu Đào nói.
Tô Mẫn vừa nghe mắt sáng rực lên, “Vậy… vậy… hai vị định cư ở đây hay là…”
“Chúng tôi đến đây làm việc, hai ngày nữa sẽ về.” Lương Hiểu Đào lại nói.
Niềm vui trên mặt Tô Mẫn không thể che giấu được, cô kích động nói: “Tôi có thể nhờ cô mang về một ít đồ được không? Cô yên tâm, đồ của tôi không nhiều, chỉ là… chỉ là mua cho con ít quần áo.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lương Hiểu Đào đương nhiên sẽ không từ chối, ở nước ngoài gặp nhau là duyên phận, việc này cô chắc chắn sẽ giúp, liền nói: “Được, hai ngày này cô mang đồ đến Bệnh viện St. Mary là được, tôi tên là Lương Hiểu Đào.”
“Cảm ơn, cảm ơn!” Tô Mẫn liên tục nói lời cảm ơn, Lương Hiểu Đào đều thấy ngại.
Hai người ăn tối ở ngoài mới về nhà, sau khi tắm rửa xong, Lương Hiểu Đào ngồi xếp bằng trên giường dọn dẹp những thứ mua hôm nay, phần lớn đều là của hai nhóc Thường Thường và An An.
Tần Sơn Hà lau tóc ngồi xuống bên cạnh cô, Lương Hiểu Đào nhìn anh một cái, “Hình phạt của anh vẫn chưa kết thúc đâu, đứng nghiêm nửa giờ.”
Tần Sơn Hà dở khóc dở cười, “Vẫn chưa quên à?”
“A, anh đây là đợi em quên à! Thái độ không đúng đắn, thêm nửa giờ nữa.” Lương Hiểu Đào giả vờ tức giận, Tần Sơn Hà rất phối hợp đứng dậy đi đến bên cửa sổ đứng nghiêm.
Lương Hiểu Đào cười nói: “Đồng chí Tần Sơn Hà, em muốn anh nhớ kỹ, có chuyện gì cũng phải nói với em. Anh xem, chỉ vì anh không nói với em, làm em khó chịu cả một ngày.”
Cô vừa nói vậy Tần Sơn Hà đã thấy đau lòng, thật ra anh cũng là sợ cô khó chịu mới đuổi theo qua đây.
“Anh biết rồi, sau này đều nói với em.” Tần Sơn Hà nghiêm túc nói.
Lương Hiểu Đào hừ một tiếng, lời này cô không tin lắm, lần trước đã nói có chuyện gì đều nói với cô, kết quả thì sao? Có một số chuyện không phải vẫn giấu cô sao.
Nhưng mà, cô cũng không thể quá tích cực, đàn ông lại không phải máy móc, cô nói gì anh làm nấy. Quản quá nghiêm đối với cả hai đều không tốt, phải cho nhau không gian.
“Vợ, em lại đây.”
Lương Hiểu Đào đi qua, Tần Sơn Hà nhìn ra ngoài cửa sổ nói: “Em xem.”
Cửa sổ phòng ngủ của họ là cửa sổ sát đất lớn, tầm nhìn rất thoáng đãng, Lương Hiểu Đào qua cửa sổ nhìn ra ngoài, liền thấy dưới ánh đèn đường mờ ảo ở góc đường đối diện, một đôi nam nữ trẻ tuổi đang ôm nhau hôn nồng nhiệt.
Nước Pháp là một trong bốn quốc gia lãng mạn, cô thường xuyên nhìn thấy nam nữ hôn nhau trên phố, nhưng mỗi lần vẫn ngại ngùng không dám nhìn.
Eo bỗng nhiên bị cánh tay đàn ông vòng qua, môi anh đặt bên tai cô nói: “Em nói tại sao người Pháp lại thích hôn nhau trên phố như vậy?”
Lương Hiểu Đào cười duỗi tay ôm cổ anh, nhón chân hôn lên môi anh một cái, “Mục đích của anh chẳng phải là cái này sao?”
Tần Sơn Hà ha hả cười, “Vẫn là vợ anh hiểu anh.”
Nói rồi anh ôm người đi về phía giường, Lương Hiểu Đào hỏi anh: “Vậy hình phạt thì sao?”
Tần Sơn Hà đặt người lên giường đè dưới thân, “Đổi thành phạt hít đất đi…”
Đồng chí Tần Sơn Hà thích nhất là hít đất trên giường.
Sau khi kết thúc, Lương Hiểu Đào được anh ôm cho uống nửa chén nước, sau đó nằm trên n.g.ự.c anh nghỉ ngơi. Một lát sau, cô nói: “Trước đó em thật sự rất khó chịu, đặc biệt khó chịu, tim như bị đè một tảng đá ngàn cân, vừa đau vừa buồn lại cứng ngắc khó chịu.”
Tần Sơn Hà lại tự trách, lẽ ra nên nói với cô một tiếng trước. Thật ra cũng không phải không muốn nói với cô, mà là anh gặp phải loại phụ nữ trong tối ngoài sáng muốn quyến rũ anh thật không ít, anh không thể mỗi lần đều nói với cô, như vậy có lẽ cô mỗi ngày trong lòng đều không thoải mái.