"Vâng, tới xong liền đi xem bệnh nhân, không phải vấn đề lớn."

Tần Sơn Hà cười khẽ, ở chỗ vợ nhỏ nhà hắn không phải chuyện lớn, ở chỗ người khác chính là chuyện tày đình. Bằng không bên Mỹ cũng sẽ không vô cùng lo lắng gọi điện thoại đến Kinh Đô mời người.

"Bên anh hẳn là nghỉ ngơi rồi nhỉ." Lương Hiểu Đào nói nghe được tiếng gõ cửa, hắn nói tiếng vào, Mai Bích Hoa đẩy cửa đi vào: "Đều chuẩn bị xong rồi, anh khi nào có thể xuất phát?"

"Năm phút nữa." Tần Sơn Hà xua tay bảo cô ta đi ra ngoài.

Lương Hiểu Đào ở trong điện thoại nghe được giọng phụ nữ, hỏi: "Ai đấy?"

"Mai Bích Hoa." Tần Sơn Hà một tay cầm ống nghe, một tay thu dọn đồ đạc trên bàn: "Người nhà Lão Lâm không phải tới sao, buổi trưa anh mời bọn họ ăn cơm, coi như đón gió."

...........

...............

Lão Lâm là trợ thủ đắc lực của Tần Sơn Hà, hắn coi trọng cũng là phải, Lương Hiểu Đào nghe xong liền nói: "Vậy anh thay em hỏi thăm chị dâu nhé. Con nhà anh ấy mấy tuổi rồi? Em xem mua quà gì cho bé."

"Năm sáu tuổi, em xem mua là được." Tần Sơn Hà cảm thấy vợ nhỏ nhà hắn thật chu đáo.

"Được, đừng uống quá nhiều rượu."

Từ khi thành công mang thai, Tần Sơn Hà lại nhặt lại t.h.u.ố.c lá và rượu. Lương Hiểu Đào cũng không quá quản, hiện tại không khí xã hội là như vậy, trên bàn tiệc bàn chuyện, đàn ông không hút t.h.u.ố.c không uống rượu, người khác sẽ cảm thấy anh là kẻ lập dị.

Bất quá Tần Sơn Hà đối với t.h.u.ố.c lá và rượu cũng không nghiện, về nhà cũng không đụng tới.

"Biết rồi, em cũng mau nghỉ ngơi đi."

"Vâng."

Cúp điện thoại, Lương Hiểu Đào liền nằm xuống ngủ. Ai nói có chênh lệch múi giờ, nhưng cô xác thật mệt mỏi, không một lát liền ngủ rồi.

Bên này Tần Sơn Hà ra khỏi văn phòng khóa cửa lại, liền thấy Mai Bích Hoa đi tới, cô ta cười nói: "Chỉ chờ anh thôi."

Tần Sơn Hà ừ một tiếng đi ra ngoài, ra khỏi tòa nhà văn phòng, liền thấy Lão Lâm đang trầm mặt huấn con trai: "Đã bảo con không được chạy lung tung, còn không nghe lời thì đứng nghiêm."

Nghe xong lời này, Tần Sơn Hà nhớ tới vợ nhỏ cũng từng phạt hắn đứng nghiêm, không khỏi khóe môi cong lên.

Con trai Lão Lâm tên cúng cơm là Thiết Đản, khoẻ mạnh kháu khỉnh chắc nịch thật sự, bị cha già huấn vẻ mặt không sao cả, làm Lão Lâm hận không thể quất cho nó một trận. Nhưng đứa con trai này từ khi sinh ra đến giờ gặp hắn không được mấy lần, hiện tại thật vất vả người nhà đều lên Kinh Đô, cả nhà coi như đoàn tụ, hắn không muốn lúc này đ.á.n.h con.

"Trẻ con trẻ nít, anh cứ để nó chạy đi, chạy nhảy lớn nhanh. Ở trong thôn chẳng phải đều chạy đầy đường sao?" Mẹ Lão Lâm che chở Thiết Đản ở sau lưng, bộ dáng gà mái già che chở gà con.

Lão Lâm bất đắc dĩ: "Nơi này không giống trong thôn. Người trong thôn đều là hàng xóm láng giềng mấy chục năm, chạy lạc hàng xóm còn có thể đưa về cho. Ở đây ai đưa về cho? Còn có bọn buôn người, chuyên môn lừa bán trẻ con tầm này."

Mẹ Lâm vừa nghe sợ hãi, vội vàng nắm c.h.ặ.t t.a.y cháu trai nói: "Nghe thấy không? Về sau cũng không được chạy lung tung, có bọn buôn người, đem cháu bán vào hầm mỏ đào than đá đấy."

Thiết Đản một chút không sợ hãi, còn hỏi: "Đào than đá sưởi ấm, khá tốt mà."

Mọi người: "....."

Tần Sơn Hà vỗ vỗ vai Lão Lâm: "Từ từ dạy đi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nếu hai thằng nhóc trong nhà sau này lớn lên cũng như vậy, hắn liền trực tiếp ném vào quân đội, luyện mấy ngày xem còn đào hay không đào.

Mọi người cùng nhau đi đến tiệm cơm, tới tiệm cơm ngồi xuống xong vợ Lão Lâm hỏi Tần Sơn Hà: "Vợ chú đâu? Chú kết hôn thời gian dài như vậy chị còn chưa gặp qua vợ chú đâu."

Vợ Lão Lâm và Tần Sơn Hà coi như người quen, khi Lão Lâm bọn họ còn ở quân đội, chị ấy mỗi năm đều đi thăm người thân vài lần, từng giao tiếp với Tần Sơn Hà vài lần. Đã từng chị ấy còn muốn giới thiệu em gái mình cho Tần Sơn Hà nữa.

"Công việc bận rộn, không qua được." Tần Sơn Hà nói.

"Công việc quan trọng," nói rồi chị ấy từ trong túi lấy ra bốn đôi giày đầu hổ đưa cho Tần Sơn Hà: "Nghe Lão Lâm nói vợ chú sinh cho chú cặp song sinh, chị cũng không biết tặng quà gì, liền làm cái này."

Tần Sơn Hà nhận lấy: "Cảm ơn chị dâu, Hiểu Đào thấy khẳng định thích."

Ngồi ở bên cạnh hắn, Mai Bích Hoa cầm lấy một đôi nhìn kỹ, sau đó khen: "Chị dâu khéo tay quá, thật là đẹp."

"Khéo gì đâu, chị chỉ làm bừa thôi." Vợ Lão Lâm xua tay nói.

Lúc này người phục vụ bưng đồ ăn lên, Mai Bích Hoa đứng dậy rót nước cho mỗi người: "Hôm nay là đón gió cho thím và chị dâu, mọi người cứ tự nhiên nhé!"

Vợ Lão Lâm và mẹ Lão Lâm đều khách khí nói được, Mai Bích Hoa lại khách khí nói chuyện với các bà. Mấy người đàn ông vừa uống rượu vừa nói chuyện phiếm, Lão Lâm muốn Tần Sơn Hà giúp đỡ tìm trường học, Thiết Đản sắp đến tuổi học tiểu học rồi.

Tần Sơn Hà nhận lời, nói để hỏi thử xem.

"Hai người các cậu khi nào cũng đón người nhà lên đi, quanh năm chia cách cũng không phải cách hay." Tần Sơn Hà nói với hai chiến hữu khác, sau đó lại nhìn về phía Ngô Kiến Thành: "Cậu mau ch.óng tìm đối tượng kết hôn đi."

Bọn họ mấy người làm ở nhà máy mấy năm, trong tay đều tích cóp được chút tiền, hiện tại đón người nhà lên hoàn toàn không thành vấn đề.

Lão Hồ thở dài: "Mẹ tôi không thả người, vừa nói bảo vợ tôi cùng tôi lên Kinh Đô, bà ấy liền la lối khóc lóc om sòm."

Mỗi nhà mỗi cảnh, Tần Sơn Hà vỗ vỗ vai cậu ta: "Không thể vì hiếu thuận mà để vợ con chịu ủy khuất."

Lão Hồ sao lại không biết? Nhưng cậu ta cũng không có cách nào a, đó là mẹ ruột cậu ta.

Một bữa cơm ăn coi như vui vẻ, lúc kết thúc Tần Sơn Hà đi thanh toán, mẹ Lão Lâm ghé vào tai Lão Lâm nhỏ giọng nói: "Cái cô Mai... Mai gì đó?"

Lão Lâm rít điếu t.h.u.ố.c: "Mai Bích Hoa."

"À, cô ta có quan hệ gì với Tần Sơn Hà?" Mẹ Lão Lâm hỏi.

Lão Lâm bị hỏi ngớ người: "Có thể có quan hệ gì? Ông chủ nhân viên thôi. Mẹ, nơi này không phải trong thôn, mẹ cũng không thể nói lung tung."

Mẹ Lão Lâm hừ một tiếng: "Lão nương ta khi nào nhai lưỡi người khác?"

"Vậy ngài cũng đừng nói lung tung, Sơn Hà và vợ nó tốt lắm." Hắn chưa từng thấy đôi vợ chồng nào dính nhau như vậy.

Mẹ Lão Lâm bĩu môi: "Ta không biết Tần Sơn Hà ý gì, dù sao người phụ nữ kia tâm tư bất chính."

Lão Lâm đầu đều to ra: "Mẹ à, nhưng đừng nói lung tung nhé! Mẹ dùng con mắt nào thấy người ta tâm tư bất chính?"
Thập Niên 70: Thần Y Cay Nồng - Chương 460 | Đọc truyện chữ