Thập Niên 70: Thần Y Cay Nồng
Chương 456
Một người bưng đĩa trái cây, dùng nĩa xiên trái cây đút cho Derson ăn, một người đang rót nước, một người bóp chân, một người bóp vai cho hắn.
Mà vị đại gia tên Derson này, lạnh lùng một khuôn mặt, dường như ai nợ hắn mấy trăm triệu vậy.
Thấy Lương Hiểu Đào bọn họ đi vào, hắn xua tay bảo bốn người phụ nữ đi ra ngoài, bốn vị mỹ nữ nóng bỏng đều đề phòng nhìn Lương Hiểu Đào.
Lương Hiểu Đào bất đắc dĩ cười, thật là rừng lớn chim gì cũng có, cô chẩn trị nhiều bệnh nhân, loại người nào cũng có thể gặp được.
Viện trưởng giới thiệu Lương Hiểu Đào với Derson, Derson nhìn cô một cái, nhàn nhạt nói: "Bác sĩ Trung Quốc đã điều trị cho lão Del?"
"Phải," Lương Hiểu Đào đi qua ngồi ở bên giường bệnh: "Đưa tay ra, tôi bắt mạch cho anh."
Derson đưa tay ra, ba ngón tay Lương Hiểu Đào đặt lên cổ tay hắn.
"Rất nhiều người nói với tôi, Trung y là cố làm ra vẻ huyền bí." Derson nhìn Lương Hiểu Đào nói.
Lương Hiểu Đào không đáp lời hắn, cẩn thận cảm nhận mạch đập sau đó nói: "Anh hẳn là trẻ sinh non."
"Cô nói cái gì?" Derson không nói nên lời là kinh ngạc hay tức giận, mẹ hắn lúc sinh hắn đúng là sinh non, nhưng chuyện này có liên quan gì đến bệnh của hắn sao? "Anh hẳn là trẻ sinh non," Lương Hiểu Đào nói: "Trẻ sinh non khí huyết tạng phủ đều phát d.ụ.c không hoàn toàn, hậu kỳ tuy rằng tỉ mỉ cải thiện, nhưng căn bản vẫn chưa điều trị tốt."
Derson không nói lời nào, ý bảo cô tiếp tục nói.
Lương Hiểu Đào lại nói: "Anh hẳn là thường xuyên đổ mồ hôi, không thể vận động thời gian quá dài, bằng không liền sẽ ch.óng mặt..."
Lương Hiểu Đào nói xong, Derson không bao giờ nói Trung y là cố làm ra vẻ huyền bí nữa, hắn nói: "Muốn điều trị thế nào?"
"Tiểu ra m.á.u dưới kính hiển vi anh không cần quá để ý, cơ thể điều trị tốt, vấn đề tự nhiên liền giải quyết. Lát nữa tôi kê cho anh một đơn t.h.u.ố.c, uống trước nửa tháng, nửa tháng sau tôi tái khám cho anh. Mặt khác, tôi lại chuẩn bị cho anh một thực đơn, một ngày ba bữa ăn uống theo thực đơn, đồng thời, trong thời gian điều trị cấm sinh hoạt ban đêm?"
Derson nghe được cấm sinh hoạt ban đêm, cau mày hỏi: "Không thể đi quán bar uống rượu sao?"
Được rồi, là cô nói không đủ trực tiếp. Cô lại nói: "Trong thời gian điều trị, cấm bất luận hình thức quan hệ t.ì.n.h d.ụ.c nào, rượu có thể uống, nhưng một ngày giới hạn một ly."
Derson nghe xong cô giải thích thì nhíu mày, yêu cầu này có chút hà khắc, nhưng hắn vẫn đồng ý.
"Không cần nằm viện, mỗi ngày làm việc sinh hoạt bình thường là được, nhưng không thể thức đêm, lát nữa tôi sẽ viết những việc cần chú ý xuống cho anh." Lương Hiểu Đào lại nói.
Derson sắc mặt đã đen lại, Lương Hiểu Đào coi như không thấy, lại nói: "Nếu muốn nhanh khỏi, liền làm theo phương pháp của tôi."
Derson ánh mắt thâm trầm hơn một chút: "Được! Đều nghe cô."
Lương Hiểu Đào thấy hắn còn tính phối hợp, liền ra khỏi phòng bệnh, trở lại văn phòng viết đơn t.h.u.ố.c và phương án điều trị. Vừa mới viết xong, điện thoại trong tầm tay vang lên, là Tần Sơn Hà gọi tới.
"Đến nơi rồi?" Hắn hỏi.
"Đến được một lúc rồi, đã khám mạch cho bệnh nhân."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Khó giải quyết không?" Tần Sơn Hà hỏi.
"Cũng tạm, có thể giải quyết."
"Vừa rồi nhận được điện thoại của Lương Kỷ Đường, nói Lương Quảng Thân hợp tác với bệnh viện AC, mời mấy bác sĩ Trung y ở phố người Hoa đi ngồi khám, nhưng xảy ra sự cố y tế. Bọn họ muốn mời nhị gia gia đi hỗ trợ giải quyết, ý của nhị gia gia là để em đi xem thử."
Lương Hiểu Đào nghe bệnh viện AC xảy ra sự cố y tế bảo cô cứu nguy, trực tiếp nói vào điện thoại: "Sao mặt mũi bọn họ lớn thế?"
Lúc trước nẫng tay trên thì tay duỗi nhanh lắm mà, xảy ra vấn đề tự mình giải quyết đi chứ!
Tần Sơn Hà biết vợ nhỏ nghe xong khẳng định sẽ tức giận, nếu là hắn cũng sẽ không đồng ý đi cứu cấp, nhưng Lương Kỷ Đường rốt cuộc cùng Lương Nguyên Đường và Lương Ngọc Đường từ nhỏ cùng nhau chơi đùa, hơn nữa là anh em họ, Lương Kỷ Đường gọi điện thoại khẩn cầu, bọn họ không thể thấy c.h.ế.t mà không cứu.
"Xác thật rất không biết xấu hổ," Tần Sơn Hà hùa theo cô, sau đó lại nói: "Nhưng nhị gia gia đã lên tiếng, em vẫn là đi xem thử đi, bằng không không thể nào nói nổi."
Lương Hiểu Đào cũng biết cô không đi không được, nhưng chính là nuốt không trôi cục tức này: "Không phải em tâm địa hẹp hòi, anh không biết gia đình Lương Quảng Thân kia đâu, Lương Chi Lan ngu xuẩn lại kiêu ngạo, Lương Quảng Thân và Lương Tư Minh cảm thấy trong thiên hạ chỉ có bọn họ thông minh, còn có mẹ Lương Chi Lan, nói chuyện âm dương quái khí. Cả nhà đó ai cũng làm người ta chán ghét."
"Phải, về sau không qua lại với nhà đó nữa."
Lương Hiểu Đào lại hừ một tiếng, Tần Sơn Hà có thể tưởng tượng đến bộ dáng dẩu miệng của cô, tim bỗng nhiên ngứa ngáy: "Vợ à, anh nhớ em."
Giọng hắn bỗng nhiên trầm thấp xuống, Lương Hiểu Đào bị hắn làm cho tim tê rần một cái: "Nhớ thế nào?"
"Nhớ em ngủ không yên."
Lương Hiểu Đào ha hả cười: "Em mới đi, hình như còn chưa qua buổi tối đâu, sao anh biết ngủ không yên?"
"Không thể ôm em đương nhiên ngủ không được."
Lương Hiểu Đào ha ha cười, không tán gẫu với hắn nữa: "Nói với ông nội, lát nữa em bảo Quách Dương mua vé máy bay, ngày mai bay đi Mỹ."
Chính là dù không muốn vẫn phải đi.
Cúp điện thoại, Lương Hiểu Đào gọi Quách Dương vào: "Nói cho Viện trưởng, hội nghị tổng kết quý hoãn lại hai ngày, sau đó đi mua hai vé bay đi Mỹ, chúng ta ngày mai đi Mỹ."
"Được." Quách Dương cái gì cũng không hỏi, xoay người đi ra ngoài. Hiện tại công việc đối với cậu ta mà nói có chút quá sức, chỉ riêng tiếng Anh mảng này cậu ta đều có chút không chịu nổi.
Làm một trợ lý, cậu ta không thể giống Lương Hiểu Đào tùy thân mang theo phiên dịch, kỳ thật khi Lương Hiểu Đào cần thì cậu ta càng nên đảm đương vai trò phiên dịch. Cho nên mấy ngày nay cậu ta vẫn luôn rất nỗ lực học tập.
Mấy hôm trước cậu ta gặp được mấy chiến hữu cũ, có hai người chuyển nghề đơn vị rất tốt, khi nói chuyện có chút tiếc nuối cho cậu ta, cảm thấy cậu ta nếu không lựa chọn đi theo Lương tướng quân, cũng sẽ có đơn vị rất tốt.
Cậu ta cái gì cũng không nói, công việc của mình tốt bao nhiêu, chính mình trộm vui là được, không cần thiết đi khắp nơi nói.
Chưa nói đến tiền lương của cậu ta gấp đôi những chiến hữu đó, chỉ riêng những người và việc cậu ta được kiến thức, cũng không phải các chiến hữu có thể so sánh. Cho nên cậu ta rất quý trọng công việc hiện tại.
Mà vị đại gia tên Derson này, lạnh lùng một khuôn mặt, dường như ai nợ hắn mấy trăm triệu vậy.
Thấy Lương Hiểu Đào bọn họ đi vào, hắn xua tay bảo bốn người phụ nữ đi ra ngoài, bốn vị mỹ nữ nóng bỏng đều đề phòng nhìn Lương Hiểu Đào.
Lương Hiểu Đào bất đắc dĩ cười, thật là rừng lớn chim gì cũng có, cô chẩn trị nhiều bệnh nhân, loại người nào cũng có thể gặp được.
Viện trưởng giới thiệu Lương Hiểu Đào với Derson, Derson nhìn cô một cái, nhàn nhạt nói: "Bác sĩ Trung Quốc đã điều trị cho lão Del?"
"Phải," Lương Hiểu Đào đi qua ngồi ở bên giường bệnh: "Đưa tay ra, tôi bắt mạch cho anh."
Derson đưa tay ra, ba ngón tay Lương Hiểu Đào đặt lên cổ tay hắn.
"Rất nhiều người nói với tôi, Trung y là cố làm ra vẻ huyền bí." Derson nhìn Lương Hiểu Đào nói.
Lương Hiểu Đào không đáp lời hắn, cẩn thận cảm nhận mạch đập sau đó nói: "Anh hẳn là trẻ sinh non."
"Cô nói cái gì?" Derson không nói nên lời là kinh ngạc hay tức giận, mẹ hắn lúc sinh hắn đúng là sinh non, nhưng chuyện này có liên quan gì đến bệnh của hắn sao? "Anh hẳn là trẻ sinh non," Lương Hiểu Đào nói: "Trẻ sinh non khí huyết tạng phủ đều phát d.ụ.c không hoàn toàn, hậu kỳ tuy rằng tỉ mỉ cải thiện, nhưng căn bản vẫn chưa điều trị tốt."
Derson không nói lời nào, ý bảo cô tiếp tục nói.
Lương Hiểu Đào lại nói: "Anh hẳn là thường xuyên đổ mồ hôi, không thể vận động thời gian quá dài, bằng không liền sẽ ch.óng mặt..."
Lương Hiểu Đào nói xong, Derson không bao giờ nói Trung y là cố làm ra vẻ huyền bí nữa, hắn nói: "Muốn điều trị thế nào?"
"Tiểu ra m.á.u dưới kính hiển vi anh không cần quá để ý, cơ thể điều trị tốt, vấn đề tự nhiên liền giải quyết. Lát nữa tôi kê cho anh một đơn t.h.u.ố.c, uống trước nửa tháng, nửa tháng sau tôi tái khám cho anh. Mặt khác, tôi lại chuẩn bị cho anh một thực đơn, một ngày ba bữa ăn uống theo thực đơn, đồng thời, trong thời gian điều trị cấm sinh hoạt ban đêm?"
Derson nghe được cấm sinh hoạt ban đêm, cau mày hỏi: "Không thể đi quán bar uống rượu sao?"
Được rồi, là cô nói không đủ trực tiếp. Cô lại nói: "Trong thời gian điều trị, cấm bất luận hình thức quan hệ t.ì.n.h d.ụ.c nào, rượu có thể uống, nhưng một ngày giới hạn một ly."
Derson nghe xong cô giải thích thì nhíu mày, yêu cầu này có chút hà khắc, nhưng hắn vẫn đồng ý.
"Không cần nằm viện, mỗi ngày làm việc sinh hoạt bình thường là được, nhưng không thể thức đêm, lát nữa tôi sẽ viết những việc cần chú ý xuống cho anh." Lương Hiểu Đào lại nói.
Derson sắc mặt đã đen lại, Lương Hiểu Đào coi như không thấy, lại nói: "Nếu muốn nhanh khỏi, liền làm theo phương pháp của tôi."
Derson ánh mắt thâm trầm hơn một chút: "Được! Đều nghe cô."
Lương Hiểu Đào thấy hắn còn tính phối hợp, liền ra khỏi phòng bệnh, trở lại văn phòng viết đơn t.h.u.ố.c và phương án điều trị. Vừa mới viết xong, điện thoại trong tầm tay vang lên, là Tần Sơn Hà gọi tới.
"Đến nơi rồi?" Hắn hỏi.
"Đến được một lúc rồi, đã khám mạch cho bệnh nhân."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Khó giải quyết không?" Tần Sơn Hà hỏi.
"Cũng tạm, có thể giải quyết."
"Vừa rồi nhận được điện thoại của Lương Kỷ Đường, nói Lương Quảng Thân hợp tác với bệnh viện AC, mời mấy bác sĩ Trung y ở phố người Hoa đi ngồi khám, nhưng xảy ra sự cố y tế. Bọn họ muốn mời nhị gia gia đi hỗ trợ giải quyết, ý của nhị gia gia là để em đi xem thử."
Lương Hiểu Đào nghe bệnh viện AC xảy ra sự cố y tế bảo cô cứu nguy, trực tiếp nói vào điện thoại: "Sao mặt mũi bọn họ lớn thế?"
Lúc trước nẫng tay trên thì tay duỗi nhanh lắm mà, xảy ra vấn đề tự mình giải quyết đi chứ!
Tần Sơn Hà biết vợ nhỏ nghe xong khẳng định sẽ tức giận, nếu là hắn cũng sẽ không đồng ý đi cứu cấp, nhưng Lương Kỷ Đường rốt cuộc cùng Lương Nguyên Đường và Lương Ngọc Đường từ nhỏ cùng nhau chơi đùa, hơn nữa là anh em họ, Lương Kỷ Đường gọi điện thoại khẩn cầu, bọn họ không thể thấy c.h.ế.t mà không cứu.
"Xác thật rất không biết xấu hổ," Tần Sơn Hà hùa theo cô, sau đó lại nói: "Nhưng nhị gia gia đã lên tiếng, em vẫn là đi xem thử đi, bằng không không thể nào nói nổi."
Lương Hiểu Đào cũng biết cô không đi không được, nhưng chính là nuốt không trôi cục tức này: "Không phải em tâm địa hẹp hòi, anh không biết gia đình Lương Quảng Thân kia đâu, Lương Chi Lan ngu xuẩn lại kiêu ngạo, Lương Quảng Thân và Lương Tư Minh cảm thấy trong thiên hạ chỉ có bọn họ thông minh, còn có mẹ Lương Chi Lan, nói chuyện âm dương quái khí. Cả nhà đó ai cũng làm người ta chán ghét."
"Phải, về sau không qua lại với nhà đó nữa."
Lương Hiểu Đào lại hừ một tiếng, Tần Sơn Hà có thể tưởng tượng đến bộ dáng dẩu miệng của cô, tim bỗng nhiên ngứa ngáy: "Vợ à, anh nhớ em."
Giọng hắn bỗng nhiên trầm thấp xuống, Lương Hiểu Đào bị hắn làm cho tim tê rần một cái: "Nhớ thế nào?"
"Nhớ em ngủ không yên."
Lương Hiểu Đào ha hả cười: "Em mới đi, hình như còn chưa qua buổi tối đâu, sao anh biết ngủ không yên?"
"Không thể ôm em đương nhiên ngủ không được."
Lương Hiểu Đào ha ha cười, không tán gẫu với hắn nữa: "Nói với ông nội, lát nữa em bảo Quách Dương mua vé máy bay, ngày mai bay đi Mỹ."
Chính là dù không muốn vẫn phải đi.
Cúp điện thoại, Lương Hiểu Đào gọi Quách Dương vào: "Nói cho Viện trưởng, hội nghị tổng kết quý hoãn lại hai ngày, sau đó đi mua hai vé bay đi Mỹ, chúng ta ngày mai đi Mỹ."
"Được." Quách Dương cái gì cũng không hỏi, xoay người đi ra ngoài. Hiện tại công việc đối với cậu ta mà nói có chút quá sức, chỉ riêng tiếng Anh mảng này cậu ta đều có chút không chịu nổi.
Làm một trợ lý, cậu ta không thể giống Lương Hiểu Đào tùy thân mang theo phiên dịch, kỳ thật khi Lương Hiểu Đào cần thì cậu ta càng nên đảm đương vai trò phiên dịch. Cho nên mấy ngày nay cậu ta vẫn luôn rất nỗ lực học tập.
Mấy hôm trước cậu ta gặp được mấy chiến hữu cũ, có hai người chuyển nghề đơn vị rất tốt, khi nói chuyện có chút tiếc nuối cho cậu ta, cảm thấy cậu ta nếu không lựa chọn đi theo Lương tướng quân, cũng sẽ có đơn vị rất tốt.
Cậu ta cái gì cũng không nói, công việc của mình tốt bao nhiêu, chính mình trộm vui là được, không cần thiết đi khắp nơi nói.
Chưa nói đến tiền lương của cậu ta gấp đôi những chiến hữu đó, chỉ riêng những người và việc cậu ta được kiến thức, cũng không phải các chiến hữu có thể so sánh. Cho nên cậu ta rất quý trọng công việc hiện tại.