Vào phòng ngủ Hoắc Thục Phương liền cùng Giang Đào oán giận: “Cái tên Ô Hoành Tuấn kia quá khó làm, tớ ở trên đường cậu ta về nhà chặn cậu ta rất nhiều lần, cậu ta còn không thế nào phản ứng tớ.”
Giang Đào:......
Này cũng thật đủ lớn mật, trực tiếp ở trên đường người ta về nhà chặn người.
“Cậu có phải hay không dùng sai phương pháp rồi?” Giang Đào cảm thấy, nếu là cô cũng không thích bị người chặn ở trên đường.
“Kia làm sao bây giờ?” Hoắc Thục Phương có chút ủ rũ cụp đuôi, thật vất vả thích một người, theo đuổi như thế nào khó như vậy đâu? “Nếu không cậu từ từ chờ cơ hội?” Giang Đào nói, cô cũng không biết truy người như thế nào, dù sao cô cảm thấy chặn người như vậy tựa hồ không thế nào tốt.
“Haizz!” Hoắc Thục Phương ghé vào trên bàn, hữu khí vô lực nói: “Tần Sơn Hà nhà cậu lúc trước là như thế nào theo đuổi cậu?”
Giang Đào nhún nhún vai: “Anh ấy từ trong sông cứu tớ, sau đó tớ liền gả cho anh ấy.”
Hoắc Thục Phương đằng cái ngồi thẳng thân thể, đôi mắt tản ra ánh sáng dị dạng. Giang Đào thấy nuốt một ngụm nước miếng: “Cậu nhưng đừng, loại biện pháp này không thể thực hiện.”
Hoắc Thục Phương lại nằm xoài trên bàn hữu khí vô lực hừ hừ.
Hai người câu được câu không nói một lát, Hoắc Thục Phương liền đi rồi, Giang Đào đi dưới lầu giúp Mai Thu Lan làm quần áo.
Giữa trưa Tần Sơn Hà cùng Lương Nguyên Đường đều không có trở về, buổi tối hai người trở về nhưng thật ra rất sớm, bất quá Lương Ngọc Đường cũng tới. Ăn cơm xong Lương Ngọc Đường ngồi ở trên sô pha thần khắp nơi, rõ ràng có chuyện muốn nói.
Mọi người đều biết ông muốn nói cái gì, nhưng không có một người hỏi, ông chỉ có thể chính mình mở miệng.
“Đại ca, em muốn cho Đào Nhi sửa họ Lương, anh xem thế nào?” Lương Ngọc Đường nhìn Lương Nguyên Đường, ông cũng không tin anh trai không muốn làm Giang Đào sửa họ Lương.
Lương Nguyên Đường khụ một tiếng, nhìn Giang Đào nói: “Cái này đều phải xem ý tứ của con bé.”
“Con à, con nói một chút quyết định của con.” Lương Ngọc Đường cũng nhìn Giang Đào nói. Ông hôm nay hạ quyết tâm phải có cái kết quả, bởi vì chuyện này ông đêm qua cũng chưa ngủ.
“Được ạ!”
Giang Đào thanh âm tùy ý, lại làm hai anh em nhà họ Lương đều sửng sốt, bọn họ cũng chưa nghĩ đến cô sẽ sảng khoái đáp ứng như vậy.
“Ha ha ha, được được được.” Lương Ngọc Đường phản ứng lại đây sau cười ha ha, sau đó móc ra một tờ giấy, mặt trên viết đầy tên.
Giang Đào nhìn tờ giấy chi chít những cái tên mà Lương Ngọc Đường viết cho mình, có chút hoa mắt. Ý ông là còn muốn đổi tên sao? Cái tên đã gọi gần hai mươi năm, nếu đổi thật sự không dễ thích ứng.
“Không phải ông nội nhất định bắt cháu đổi tên,” Lương Ngọc Đường nhìn ra Giang Đào có chút không muốn, liền nói: “Thật sự là Lương Đào không dễ nghe a!”
Giang Đào thầm niệm mấy lần cái tên Lương Đào, đúng là không dễ nghe thật, nhưng đổi họ thì thôi, đổi cả tên thì nàng thật sự khó chấp nhận.
“Hay là gọi Lương Hiểu Đào đi.” Gần giống với tên cũ, cũng dễ chấp nhận hơn một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lương Ngọc Đường nhìn thành quả cả đêm của mình, có chút không cam lòng, muốn tranh thủ thêm một chút. Những cái tên này đều là tên các loại thảo d.ư.ợ.c rất hợp với con gái, hợp với nghề nghiệp của con bé biết bao!
Nhưng ông còn chưa kịp mở miệng đã nghe Lương Nguyên Đường nói: “Được, đều nghe theo… Hiểu Đào.”
Ông đã quyết, Lương Ngọc Đường chỉ có thể tiếc nuối cất tờ giấy ghi tên d.ư.ợ.c liệu đi. Sau này để dành cho chắt gái dùng vậy.
“Hiểu Đào có muốn ở lại nhà cũ không? Sau này cháu đọc sách học tập đều tiện. Sân của các cháu đã dọn dẹp xong, lúc nào cũng có thể dọn vào.” Trong mắt Lương Ngọc Đường mang theo vẻ mong chờ. Khó khăn lắm mới tìm được người có thể kế thừa y thuật của Lương gia, sao ông có thể không để tâm.
Nhưng ông vừa dứt lời, đã thấy mặt anh cả của mình đen lại, sau đó liền nghe ông nói: “Muốn xem sách gì thì cứ lấy về xem là được? Ông còn sợ sách bị mất chắc?”
Sắc mặt Lương Ngọc Đường cũng không tốt, cùng anh cả trừng mắt đối đầu, sao ông lại không nghĩ cho sự phát triển của gia tộc một chút nào vậy? Quá ích kỷ. Một hạt giống tốt như vậy, nắm chắc thời gian bồi dưỡng một phen, nói không chừng sẽ vượt qua Ô Hoành Tuấn nhà họ Ô kia.
Đến lúc đó xem lão già Ô Hàn Học kia còn khoe khoang trước mặt ông thế nào.
Hai anh em già đối đầu nhau, những người còn lại trong phòng khách đều có chút lúng túng, Giang Đào nghĩ nghĩ rồi nói: “Cháu vẫn ở bên kia đi, sách cháu có thể lấy về xem.”
Lương Ngọc Đường thu hồi ánh mắt, tiếc nuối đây không phải cháu gái ruột của mình. Nếu là cháu gái ruột, bây giờ ông chắc chắn sẽ răn dạy nàng, không thể hành động theo cảm tính, mọi thứ đều phải lấy học tập làm trọng.
Nén một hơi bực bội, ông lại lấy ra một quyển sách đưa cho Giang Đào, “Nửa tháng học thuộc lòng, ta sẽ kiểm tra.”
Nói xong ông tức giận bỏ đi, đi đến cửa còn vứt lại một câu, “Chờ Lương Nghị về, lão t.ử đ.á.n.h c.h.ế.t nó.”
Mọi người trong phòng: ......
Lương Nghị thật đáng thương!!!
Giang Đào cúi đầu nhìn quyển sách có chút cũ kỹ trong tay, bìa sách màu vàng đất có bốn chữ viết bằng b.út lông “Lương Thị Mạch Kinh”. Nét chữ cứng cáp mạnh mẽ, như khắc sâu vào gỗ, người viết những chữ này hẳn là một người kiên nghị.
“Đây là sách do truyền nhân đời thứ tư của Lương thị biên soạn.” Lương Nguyên Đường giải thích với Giang Đào, ông tuy không theo nghề y, nhưng từ nhỏ được bồi dưỡng như người thừa kế, những sách này đều đã xem qua.
Giang Đào trân trọng cầm sách trong tay, “Cháu sẽ học thuộc thật tốt.”
Lương Nguyên Đường ừ một tiếng, lại nói: “Trên lầu không có thư phòng, cháu dọn ra một phòng, cần gì thì cứ đi mua.”
Ông móc ra một xấp tiền “đại đoàn kết” đưa qua, Giang Đào vội vàng từ chối, “Chúng cháu có tiền.”
Lương Nguyên Đường không thu tay lại, ông nuôi cả nhà kia nhiều năm như vậy, không có lý nào cháu gái ruột lại không tiêu tiền của ông.
Ông kiên trì như vậy, Giang Đào khó xử nhìn về phía Mai Thu Lan, Mai Thu Lan nhận lấy tiền trong tay Lương Nguyên Đường, “Hai đứa nó bây giờ còn chưa dùng đến, sau này dùng rồi nói.”
Lương Nguyên Đường có chút mất mát, Mai Thu Lan đứng dậy kéo ông ra ngoài, “Đi, ra ngoài đi dạo.”
Lương Nguyên Đường chỉ có thể đi theo bà ra ngoài, hai người đi dạo quanh con đường nhỏ trong khu đại viện. Mai Thu Lan thấy ông vẫn còn rầu rĩ không vui, vừa đi vừa nói: “Sau này ông làm việc phải để ý đến mặt mũi của Tần Sơn Hà. Nó bây giờ ở nhà mẹ vợ, vốn đã rất mất mặt, lại để Hiểu Đào tiêu tiền của ông, chẳng phải nó càng khó xử hơn sao?”
Giang Đào:......
Này cũng thật đủ lớn mật, trực tiếp ở trên đường người ta về nhà chặn người.
“Cậu có phải hay không dùng sai phương pháp rồi?” Giang Đào cảm thấy, nếu là cô cũng không thích bị người chặn ở trên đường.
“Kia làm sao bây giờ?” Hoắc Thục Phương có chút ủ rũ cụp đuôi, thật vất vả thích một người, theo đuổi như thế nào khó như vậy đâu? “Nếu không cậu từ từ chờ cơ hội?” Giang Đào nói, cô cũng không biết truy người như thế nào, dù sao cô cảm thấy chặn người như vậy tựa hồ không thế nào tốt.
“Haizz!” Hoắc Thục Phương ghé vào trên bàn, hữu khí vô lực nói: “Tần Sơn Hà nhà cậu lúc trước là như thế nào theo đuổi cậu?”
Giang Đào nhún nhún vai: “Anh ấy từ trong sông cứu tớ, sau đó tớ liền gả cho anh ấy.”
Hoắc Thục Phương đằng cái ngồi thẳng thân thể, đôi mắt tản ra ánh sáng dị dạng. Giang Đào thấy nuốt một ngụm nước miếng: “Cậu nhưng đừng, loại biện pháp này không thể thực hiện.”
Hoắc Thục Phương lại nằm xoài trên bàn hữu khí vô lực hừ hừ.
Hai người câu được câu không nói một lát, Hoắc Thục Phương liền đi rồi, Giang Đào đi dưới lầu giúp Mai Thu Lan làm quần áo.
Giữa trưa Tần Sơn Hà cùng Lương Nguyên Đường đều không có trở về, buổi tối hai người trở về nhưng thật ra rất sớm, bất quá Lương Ngọc Đường cũng tới. Ăn cơm xong Lương Ngọc Đường ngồi ở trên sô pha thần khắp nơi, rõ ràng có chuyện muốn nói.
Mọi người đều biết ông muốn nói cái gì, nhưng không có một người hỏi, ông chỉ có thể chính mình mở miệng.
“Đại ca, em muốn cho Đào Nhi sửa họ Lương, anh xem thế nào?” Lương Ngọc Đường nhìn Lương Nguyên Đường, ông cũng không tin anh trai không muốn làm Giang Đào sửa họ Lương.
Lương Nguyên Đường khụ một tiếng, nhìn Giang Đào nói: “Cái này đều phải xem ý tứ của con bé.”
“Con à, con nói một chút quyết định của con.” Lương Ngọc Đường cũng nhìn Giang Đào nói. Ông hôm nay hạ quyết tâm phải có cái kết quả, bởi vì chuyện này ông đêm qua cũng chưa ngủ.
“Được ạ!”
Giang Đào thanh âm tùy ý, lại làm hai anh em nhà họ Lương đều sửng sốt, bọn họ cũng chưa nghĩ đến cô sẽ sảng khoái đáp ứng như vậy.
“Ha ha ha, được được được.” Lương Ngọc Đường phản ứng lại đây sau cười ha ha, sau đó móc ra một tờ giấy, mặt trên viết đầy tên.
Giang Đào nhìn tờ giấy chi chít những cái tên mà Lương Ngọc Đường viết cho mình, có chút hoa mắt. Ý ông là còn muốn đổi tên sao? Cái tên đã gọi gần hai mươi năm, nếu đổi thật sự không dễ thích ứng.
“Không phải ông nội nhất định bắt cháu đổi tên,” Lương Ngọc Đường nhìn ra Giang Đào có chút không muốn, liền nói: “Thật sự là Lương Đào không dễ nghe a!”
Giang Đào thầm niệm mấy lần cái tên Lương Đào, đúng là không dễ nghe thật, nhưng đổi họ thì thôi, đổi cả tên thì nàng thật sự khó chấp nhận.
“Hay là gọi Lương Hiểu Đào đi.” Gần giống với tên cũ, cũng dễ chấp nhận hơn một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lương Ngọc Đường nhìn thành quả cả đêm của mình, có chút không cam lòng, muốn tranh thủ thêm một chút. Những cái tên này đều là tên các loại thảo d.ư.ợ.c rất hợp với con gái, hợp với nghề nghiệp của con bé biết bao!
Nhưng ông còn chưa kịp mở miệng đã nghe Lương Nguyên Đường nói: “Được, đều nghe theo… Hiểu Đào.”
Ông đã quyết, Lương Ngọc Đường chỉ có thể tiếc nuối cất tờ giấy ghi tên d.ư.ợ.c liệu đi. Sau này để dành cho chắt gái dùng vậy.
“Hiểu Đào có muốn ở lại nhà cũ không? Sau này cháu đọc sách học tập đều tiện. Sân của các cháu đã dọn dẹp xong, lúc nào cũng có thể dọn vào.” Trong mắt Lương Ngọc Đường mang theo vẻ mong chờ. Khó khăn lắm mới tìm được người có thể kế thừa y thuật của Lương gia, sao ông có thể không để tâm.
Nhưng ông vừa dứt lời, đã thấy mặt anh cả của mình đen lại, sau đó liền nghe ông nói: “Muốn xem sách gì thì cứ lấy về xem là được? Ông còn sợ sách bị mất chắc?”
Sắc mặt Lương Ngọc Đường cũng không tốt, cùng anh cả trừng mắt đối đầu, sao ông lại không nghĩ cho sự phát triển của gia tộc một chút nào vậy? Quá ích kỷ. Một hạt giống tốt như vậy, nắm chắc thời gian bồi dưỡng một phen, nói không chừng sẽ vượt qua Ô Hoành Tuấn nhà họ Ô kia.
Đến lúc đó xem lão già Ô Hàn Học kia còn khoe khoang trước mặt ông thế nào.
Hai anh em già đối đầu nhau, những người còn lại trong phòng khách đều có chút lúng túng, Giang Đào nghĩ nghĩ rồi nói: “Cháu vẫn ở bên kia đi, sách cháu có thể lấy về xem.”
Lương Ngọc Đường thu hồi ánh mắt, tiếc nuối đây không phải cháu gái ruột của mình. Nếu là cháu gái ruột, bây giờ ông chắc chắn sẽ răn dạy nàng, không thể hành động theo cảm tính, mọi thứ đều phải lấy học tập làm trọng.
Nén một hơi bực bội, ông lại lấy ra một quyển sách đưa cho Giang Đào, “Nửa tháng học thuộc lòng, ta sẽ kiểm tra.”
Nói xong ông tức giận bỏ đi, đi đến cửa còn vứt lại một câu, “Chờ Lương Nghị về, lão t.ử đ.á.n.h c.h.ế.t nó.”
Mọi người trong phòng: ......
Lương Nghị thật đáng thương!!!
Giang Đào cúi đầu nhìn quyển sách có chút cũ kỹ trong tay, bìa sách màu vàng đất có bốn chữ viết bằng b.út lông “Lương Thị Mạch Kinh”. Nét chữ cứng cáp mạnh mẽ, như khắc sâu vào gỗ, người viết những chữ này hẳn là một người kiên nghị.
“Đây là sách do truyền nhân đời thứ tư của Lương thị biên soạn.” Lương Nguyên Đường giải thích với Giang Đào, ông tuy không theo nghề y, nhưng từ nhỏ được bồi dưỡng như người thừa kế, những sách này đều đã xem qua.
Giang Đào trân trọng cầm sách trong tay, “Cháu sẽ học thuộc thật tốt.”
Lương Nguyên Đường ừ một tiếng, lại nói: “Trên lầu không có thư phòng, cháu dọn ra một phòng, cần gì thì cứ đi mua.”
Ông móc ra một xấp tiền “đại đoàn kết” đưa qua, Giang Đào vội vàng từ chối, “Chúng cháu có tiền.”
Lương Nguyên Đường không thu tay lại, ông nuôi cả nhà kia nhiều năm như vậy, không có lý nào cháu gái ruột lại không tiêu tiền của ông.
Ông kiên trì như vậy, Giang Đào khó xử nhìn về phía Mai Thu Lan, Mai Thu Lan nhận lấy tiền trong tay Lương Nguyên Đường, “Hai đứa nó bây giờ còn chưa dùng đến, sau này dùng rồi nói.”
Lương Nguyên Đường có chút mất mát, Mai Thu Lan đứng dậy kéo ông ra ngoài, “Đi, ra ngoài đi dạo.”
Lương Nguyên Đường chỉ có thể đi theo bà ra ngoài, hai người đi dạo quanh con đường nhỏ trong khu đại viện. Mai Thu Lan thấy ông vẫn còn rầu rĩ không vui, vừa đi vừa nói: “Sau này ông làm việc phải để ý đến mặt mũi của Tần Sơn Hà. Nó bây giờ ở nhà mẹ vợ, vốn đã rất mất mặt, lại để Hiểu Đào tiêu tiền của ông, chẳng phải nó càng khó xử hơn sao?”