“Sủng, nhưng hiện tại chỉ sủng một mình em.”

Giang Đào ôm cổ anh cười khanh khách, Tần Sơn Hà toàn bộ thân mình đè ép đi xuống......

Đêm nay anh hết sức ôn nhu, còn nói thật nhiều lời âu yếm làm người mặt đỏ tim đập, Giang Đào một buổi tối đều mơ mơ màng màng.

Ngày hôm sau hai vợ chồng sớm rời giường, ra cửa Trần Ngọc Quế đã làm xong cơm sáng. Thấy khuôn mặt nhỏ của Giang Đào cười tủm tỉm, bà trong lòng nghi hoặc, con trai còn chưa nói với cô lý do từ chức? Này nếu là cô đã biết cũng không biết sẽ nháo như thế nào, có thể hay không bởi vì con trai thành dân thất nghiệp lang thang mà ly hôn?

Trần Ngọc Quế lại lo lắng lên.

Ăn xong cơm sáng, Trần Ngọc Quế liền về phòng thay đổi một bộ quần áo mới, lại xách từng túi từng túi đồ vật ra bên ngoài.

“Đây là nấm dại hái từ trên núi, nhà ta không nhiều như vậy, mẹ mượn chút từ nhà thím tư các con.”

“Đây là táo tàu, năm trước đ.á.n.h từ cây táo sau núi xuống phơi khô.”

.......

Trần Ngọc Quế chỉ vào những cái túi đó giống nhau giống nhau giải thích, sau đó hỏi Giang Đào: “Con xem lễ vật này được chưa? Mẹ nghĩ mấy thứ Cung Tiêu Xã bán, ông ngoại con khẳng định không hiếm lạ, liền lộng chút đồ vật trong núi.”

Giang Đào thầm nghĩ thật là đôi mắt danh lợi, trước kia cô đi chỗ bà ngoại, bà chính là chưa từng dụng tâm như vậy. Bất quá, bà thế nào cô không để bụng cũng sẽ không để trong lòng.

“Khá tốt ạ.” Giang Đào nói.

Được khẳng định, Trần Ngọc Quế cao hứng, bà cười ha hả đem đồ vật hướng trên xe đạp phóng. Đồ vật quá nhiều, xe đạp đều treo đầy. Còn may Thượng Thủy Thôn cùng thôn Hạ Hà dựa gần, đi đường một lát liền tới rồi.

Đồ vật để xong ba người ra cửa, lúc này Tần Sơn Phượng cùng Phùng Ái Quốc tới. Hai người trên đầu đều đổ mồ hôi, một bộ vội vội vàng vàng.

Tần Sơn Phượng trước cẩn thận nhìn mắt Giang Đào, sau đó nặn ra một nụ cười nói: “Chị dâu.”

Giang Đào không nghĩ tới cô em chồng trước nay đối với cô không có sắc mặt tốt, sẽ chủ động nói chuyện với mình, sửng sốt một cái chớp mắt mới gật đầu đáp lại. Phản ứng này ở Tần Sơn Phượng xem ra, chính là đang làm bộ làm tịch. Nhưng cô ta chính là trong lòng lại ghen ghét bất mãn, cũng không dám nói cái gì.

“Mẹ, mọi người đây là muốn đi đâu?” Tần Sơn Phượng đi đến bên người Trần Ngọc Quế hỏi.

“Đi nhà bà ngoại chị dâu con.” Trần Ngọc Quế nói.

“Con cũng đi nhé.” Tần Sơn Phượng trong ánh mắt mang theo lấy lòng nhìn Giang Đào, nhưng Giang Đào còn chưa nói lời nào Tần Sơn Hà trước mở miệng: “Cô đừng đi, ở nhà đi.”

Tần Sơn Phượng không cao hứng, Trần Ngọc Quế lôi kéo cô ta vào sân, hai người nhỏ giọng nói một lát, trên mặt Tần Sơn Phượng lộ ra vẻ sợ hãi, cũng không hề nói muốn đi theo nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tới nhà bà ngoại, bọn họ mới vừa ăn cơm xong. Bà ngoại thấy Trần Ngọc Quế vẫn là thân mật, bà tuy rằng không thích cái thông gia này, tuy rằng Giang Đào ở dưới tay bà ta ăn không ít khổ, nhưng vì Giang Đào cùng Tần Sơn Hà sống trôi chảy hạnh phúc, chuyện trước kia bà nhịn.

Ai làm bà ta sinh được đứa con trai tốt đâu.

Lương Nguyên Đường nói là gặp mặt thông gia, nhưng cũng không nói với Trần Ngọc Quế mấy câu, toàn bộ hành trình đều là Mai Thu Lan chiêu đãi bà, như thế làm Trần Ngọc Quế nhẹ nhàng rất nhiều.

Phòng khách liền dư lại hai người thời điểm, Trần Ngọc Quế lôi kéo tay Mai Thu Lan nói: “Bà ngoại nó, tôi trước xin lỗi bà, lúc trước chuyện Giang Đào thi đại học, tôi.... Kỳ thật tôi cũng là vì hai đứa nhỏ tốt, muốn cho bọn họ thành thật kiên định sinh hoạt. Tôi biết chuyện đó là tôi hảo tâm làm chuyện xấu, hiện tại nhớ tới trong lòng còn khó chịu đâu.”

Mai Thu Lan vốn không muốn nói chuyện trước kia với bà ta, nhưng bà ta đề ra, lời đè ở trong lòng cũng liền nói ra.

“Đào Nhi nhà tôi gả đến nhà bà, sống thế nào bà và tôi trong lòng đều rõ ràng. Tôi trước kia không nói, là bởi vì bà là mẹ Sơn Hà. Bọn họ vợ chồng son ân ân ái ái, tôi không muốn bởi vì chuyện phía trước làm cho bọn họ chi gian có khúc mắc.

Người một nhà chính là muốn tốt tốt đẹp đẹp mới có ngày lành, về sau chúng ta ai cũng đừng nghĩ áp ai một đầu. Đào Nhi là con dâu bà, nên hiếu kính bà khẳng định muốn hiếu kính, bà làm người lớn, cũng đừng luôn muốn bãi cái giá mẹ chồng, hiện tại không thịnh hành cái này.”

“Phải phải phải, ngài nói rất đúng.” Trần Ngọc Quế nào còn dám bãi cái giá mẹ chồng, bà đều muốn đem Giang Đào cung lên.

“Ừ, này liền đúng rồi, chuyện trước kia đều cho qua.”

Mai Thu Lan không biết ý tưởng của Trần Ngọc Quế, bà cảm thấy cho dù nhà bọn họ hiện tại có ưu thế, nhưng Giang Đào là đang sống cùng Tần Sơn Hà, nếu là Trần Ngọc Quế ỷ vào là mẹ Tần Sơn Hà, ở giữa vợ chồng son gây sự, Giang Đào sống cũng sốt ruột.

Vẫn là câu nói kia, ai làm Trần Ngọc Quế bà ta sinh được đứa con trai tốt đâu? Đây là tư bản của bà ta.

Lời nói đều nói ra, tảng đá trong lòng Trần Ngọc Quế buông xuống một nửa, hiện tại liền sợ nhà họ Lương bởi vì con trai không có công tác chính thức, ghét bỏ nó.

Làm mẹ chính là có lo không xong tâm.

Bọn họ hôm nay liền phải xuất phát đi Kinh Đô, Trần Ngọc Quế ngồi một lát liền đi rồi. Tần Sơn Hà cùng Trương Quân cùng đi nhà Tần Hữu Phúc, xin giấy giới thiệu cho Mai Thu Lan.

Đến thời điểm nhà chính Tần Hữu Phúc gà bay ch.ó sủa, Giang Xuân Linh chống nạnh cãi nhau với Tần Kiến Minh, vợ chồng Tần Hữu Phúc ở bên cạnh khuyên. Nói là khuyên, nhưng lời nói ra đều là Giang Xuân Linh không phải.

Nhìn đến người tới Giang Xuân Linh cũng không cãi nhau với Tần Kiến Minh, mà là đối với Tần Sơn Hà nói: “Vừa lúc anh đã đến rồi, tôi nói cho anh biết, Tần Kiến Minh mười mấy tuổi bắt đầu liền thích Giang Đào, sau lại còn muốn cưới cô ta, cuối cùng lại cưới tôi. Bất quá hiện tại trong lòng anh ta còn nghĩ Giang Đào đâu, buổi tối ngủ đều gọi tên Giang Đào.”

Tần Kiến Minh cảm thấy tầng quần lót cuối cùng của chính mình đều bị Giang Xuân Linh lột xuống, một cổ hỏa khí liền nhảy lên đại não, tiến lên liền đá một chân vào bụng cô ta.

“Còn không phải là muốn ly hôn sao? Còn không phải là không muốn đứa nhỏ này sao? Được, tôi như ý cô, tôi như ý cô.....”

Tần Kiến Minh điên rồi giống nhau đối với Giang Xuân Linh đá đ.á.n.h, ngay cả vợ chồng Tần Hữu Phúc kéo đều kéo không được. Chỉ chốc lát sau dưới thân Giang Xuân Linh liền chảy ra m.á.u.
Chương 205 - Chương 205 | Đọc truyện tranh