Ông chậm gần 40 năm, vợ từ thanh xuân phương hoa đến tang thương lão nhân, niên hoa trung gian ông cũng chưa có thể tham dự. Còn may ông vẫn là tìm được bà, bọn họ còn có thể cùng nhau làm bạn đi xong năm tháng còn lại.

Hai người đều mơ hồ hai mắt tham lam nhìn đối phương, trong lúc nhất thời thế nhưng nói không nên lời một câu.

Giang Đào trong mắt cũng hàm chứa nước mắt, cô vì bà ngoại chua xót, cũng vì bà cao hứng. Khoác tay bà ngoại cô nói: “Bà ngoại, vào nhà nói đi ạ.”

Lương Nguyên Đường duỗi tay lau nước mắt cho Mai Thu Lan, làm trò trước mặt nhiều người như vậy, Mai Thu Lan có chút ngượng ngùng, chính mình lại xoa xoa nước mắt nói: “Về phòng đi.”

Giang Đào bồi hai người vào nhà, nói câu cháu đi nấu cơm liền lại đi ra ngoài, lưu lại không gian cho hai người.

Giang Đào lại vào phòng bếp, Tần Sơn Hà nguyên bản đang nói chuyện với Trương Quân, thấy cô vào phòng bếp cũng đi theo vào được.

“Anh chiêu đãi khách nhân a!” Giang Đào nói.

“Không có việc gì, cậu ấy có thể lý giải.” Tần Sơn Hà ngồi ở trước bếp lò bắt đầu nhóm lửa. Giang Đào không hiểu, Trương Quân có thể lý giải cái gì, liền hỏi ra miệng.

“Quân nhân quanh năm không ở nhà, một khi về nhà đều sẽ dính lấy vợ.” Tần Sơn Hà nói rất đúng tựa dính lấy vợ thực tự hào giống nhau, Giang Đào nhịn không được trợn trắng mắt: “Đồng chí Tần Sơn Hà, anh hiện tại đã không phải quân nhân.”

“Nhưng anh cùng quân nhân giống nhau, một năm cùng vợ ở không được mấy ngày.” Tần Sơn Hà nói đương nhiên.

Giang Đào trừng mắt nhìn anh liếc mắt một cái: “Em phát hiện anh càng ngày càng miệng lưỡi trơn tru.”

Tần Sơn Hà cười cười thêm củi vào bếp lò: “Tướng quân Lương tìm tới sự tình, bọn Giang Đại Hải khẳng định đã biết, ông ấy nếu tới, Tướng quân Lương khả năng sẽ tìm ông ta tính sổ, đến lúc đó em tính toán làm như thế nào?”

Giang Đào mạc danh nhìn anh: “Nhạc phụ giáo huấn con rể thất đức, không phải hẳn là sao?”

Tần Sơn Hà tán đồng gật đầu: “Nói rất đúng.”

Hai vợ chồng nói chuyện, chỉ chốc lát sau làm tốt cơm, bốn món một canh lên bàn xong, Giang Đào đi gõ cửa phòng bà ngoại: “Bà ngoại ăn cơm thôi ạ.”

Trong phòng hai người đang thổ lộ tâm tình nghe được thanh âm của cô dừng lại nói chuyện, Lương Nguyên Đường cười đứng dậy nói: “Nha đầu này đến bây giờ còn chưa gọi ta một tiếng ông ngoại đâu, chờ bà lên tiếng đi?”

Mai Thu Lan cười cười nói: “Còn cùng trẻ con so đo cái này.”

Lương Nguyên Đường nháy mắt minh bạch, chính mình khả năng không có địa vị cao bằng nha đầu ngoài cửa trong lòng vợ.

Mấy người ngồi xuống ăn cơm, Lương Nguyên Đường ăn miếng rau lập tức tán thưởng nói: “Tay nghề Đào Nhi thật tốt.”

“Ông ngoại con khen con đâu.” Mai Thu Lan nhìn Giang Đào nói, ý tứ thực rõ ràng, chạy nhanh gọi ông ngoại.

“Ông ngoại ngài cảm thấy ăn ngon, con về sau thường làm cho ngài.” Giang Đào nói.

Lương Nguyên Đường nghe xong cao hứng hỏng rồi, ông sờ sờ trên người, không có sờ ra thứ tốt, có chút xấu hổ nói: “Về Kinh Đô đi nhà cũ mở nhà kho, đồ vật con tùy ý chọn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Giang Đào cũng không chối từ, cười nói: “Cảm ơn ông ngoại.”

Lương Nguyên Đường cao hứng ha ha cười, lại nhìn về phía Tần Sơn Hà nói: “Đến lúc đó con cùng đi tuyển.”

Một chút nhãn lực thấy không có, không biết chủ động gọi người. Vợ tìm trở về, Lương Nguyên Đường bắt đầu xem cháu rể không vừa mắt. Tần Sơn Hà nơi nào nhìn không ra tới, anh lập tức cung kính nói: “Cảm ơn ông ngoại.”

Lương Nguyên Đường vừa lòng, bắt đầu vui vẻ ăn cơm. Ông cảm thấy bữa cơm này là bữa ăn thoải mái nhất trong vài thập niên tới nay.

.......

Xe jeep dừng ở cửa nhà Mai Thu Lan không bao lâu, trong thôn liền truyền ra tin chồng Mai Thu Lan tìm tới, vẫn là cái quan lớn.

Ngô Mai Hoa nghe thấy tin tức này, lập tức về nhà đoạt lấy tẩu t.h.u.ố.c trong tay Giang Đại Hải nói: “Đều lửa sém lông mày, ông còn ở chỗ này hút t.h.u.ố.c.”

“Mụ già thúi, bà làm gì? Mau trả lại cho tôi.” Giang Đại Hải căm tức nhìn Ngô Mai Hoa, sau khi bộ mặt thật của người đàn bà này lộ ra, càng ngày càng làm người khó có thể chịu đựng.

“Hút hút hút, liền biết hút. Cha vợ trước của ông tìm tới, vẫn là cái quan lớn, ông còn không chạy nhanh đi nịnh bợ.”

Giang Đại Hải sửng sốt hơn nửa ngày mới hỏi: “Bà nói cái gì?”

“Tôi nói cha vợ trước của ông, chồng của bác sĩ Mai tìm tới, là cái quan lớn.” Ngô Mai Hoa hận sắt không thành thép nói.

Từ sau khi con nha đầu c.h.ế.t tiệt Giang Đào kia thoát ly bà ta khống chế, Giang Đại Hải cũng quát mắng bà ta, ngày tháng của bà ta càng ngày càng khó sống. Vốn dĩ nghĩ bà ta về sau liền dựa vào con trai con gái ruột, kết quả con gái ruột lại không nên thân, bị nhà chồng áp gắt gao.

Con trai còn nhỏ, không có người giúp đỡ về sau cũng không dễ xuất đầu. Bà ta hối hận, trước kia hẳn là đối tốt với Giang Đào một chút, như vậy bà ta hiện tại liền có thể nương Giang Đào làm quen với quan lớn.

Nói như thế nào đều là thân thích, tổng có thể giúp đỡ con trai bà ta một phen.

Nhưng hiện tại bà ta chỉ có thể dựa vào Giang Đại Hải, ông ta là cha Giang Đào, cô tổng không thể không nhận. Giang Đại Hải đi cầu cô giúp em trai, cô có lẽ liền sẽ đáp ứng rồi đâu.

Giang Đại Hải còn ở trong m.ô.n.g lung, mẹ vợ trước của ông ta không phải quả phụ sao, ông ta có một người cha vợ làm quan lớn, nói cách khác người vợ đã c.h.ế.t của ông ta có một người cha làm quan lớn.

Kia, lấy những chuyện hỗn trướng ông ta làm những năm đó, cha vợ quan lớn có thể hay không g.i.ế.c ông ta? Giang Đại Hải gãi đầu ngồi xổm ở trong sân, nghĩ mấy năm trước ông ta đối với Lương Nguyệt Di cùng Giang Đào nơi nào không tốt. Trong chốc lát cha vợ tìm ông ta tính sổ, ông ta cũng biết giải thích như thế nào.

Ông ta tự nhận là đối với Lương Nguyệt Di không có gì không tốt. Bọn họ là thiếu niên phu thê, Lương Nguyệt Di ôn nhu hiền huệ, trừ bỏ thân thể không tốt cái khác nơi nào đều tốt. Khi đó ông ta là thật sự thích bà ấy, mỗi ngày làm xong việc đồng áng liền hướng nhà chạy, sợ bà ấy mệt tưởng giúp bà ấy làm điểm việc.

Chỉ là bà ấy sinh hạ Giang Đào không mấy năm liền đi rồi, lúc ấy ông ta thật là thương tâm một thời gian.

Đối với con gái Giang Đào ông ta không có không thích, chỉ là so với con trai Ngô Mai Hoa sinh cho ông ta, ông ta càng thích con trai hơn. Này không sai, con trai mới là người nối dõi tông đường cho ông ta.
Chương 201 - Chương 201 | Đọc truyện tranh