Giang Đào khóc lóc gật đầu.

Lương Nguyên Đường thấy Giang Đào khóc trong lòng cũng khó chịu thực, này rốt cuộc là làm sao vậy? Thật vất vả tìm được cháu ngoại gái không nói chuyện với mình, dường như làm nó chịu thiên đại ủy khuất.

Mà một nhà Lương Tố Mai giờ phút này lại là cao hứng thực, bọn họ muốn chính là cái hiệu quả này.

“Tướng quân Lương, Đào Nhi cô ấy hiện tại cảm xúc không tốt, có một số lời về sau rồi nói sau.” Nói xong anh lôi kéo Giang Đào liền đi ra ngoài, Lương Nguyên Đường vội vàng đuổi theo: “Này đều về đến nhà như thế nào có thể đi? Ta cho người thu thập ra....”

Ông muốn nói cho người ở nhà thu thập ra cái phòng, nhưng nghĩ đến trong nhà căn bản là không có phòng trống, vội vàng lại nói với Lương Ngọc Đường: “Lão nhị, chạy nhanh trở về thu thập cái phòng ra tới, làm cho bọn họ trước trụ hạ.”

Lương Ngọc Đường nghe xong nói với Thu Ngọc Tuệ: “Ngọc Tuệ, con chạy nhanh trở về thu thập cái sân ra tới.”

Lời này làm một nhà Lương Tố Mai c.ắ.n răng, vừa thu thập chính là cái sân, nhưng bọn họ một nhà ở vào như thế nào khó như vậy? Thu Ngọc Tuệ lên tiếng muốn đi, Giang Đào lôi kéo tay áo Tần Sơn Hà. Tần Sơn Hà cho cô một ánh mắt trấn an, sau đó nói với Lương Nguyên Đường: “Tướng quân Lương không cần, tôi đã thuê phòng ở nhà khách rồi.”

Lương Nguyên Đường thấy bọn họ còn kiên trì muốn đi, thật sốt ruột, tiến lên liền muốn giữ lại lần nữa, Chính ủy Canh giữ c.h.ặ.t cánh tay ông nói: “Lão Lương a, trước để hai đứa nhỏ đi thôi. Có nói cái gì ngày mai lại nói.”

Ông tuy rằng không biết đã xảy ra sự tình gì, Tần Sơn Hà cùng nhà họ Lương có quan hệ gì, nhưng ông vẫn là đứng ở bên phía Tần Sơn Hà.

Ông bồi Tần Sơn Hà lại đây, chính là cho anh chống lưng.

Chính ủy Canh đều nói như vậy, Lương Nguyên Đường đành phải từ bỏ, ông bảo Trương Quân đưa hai người về nhà khách. Trên đường Trương Quân nói rất nhiều lời hay cho Lương Nguyên Đường, ông mấy năm nay vẫn luôn tìm các cô, hôm nay thấy Giang Đào là cỡ nào cao hứng từ từ.

Tới nhà khách, Tần Sơn Hà khách khí từ biệt Trương Quân: “Hôm nay có cái gì thất lễ, thay tôi xin lỗi Tướng quân Lương.”

Trương Quân nhìn mắt Giang Đào, thầm nghĩ chính là xin lỗi cũng nên là vị này đi. Bất quá người ta là hai vợ chồng, đàn ông nguyện ý gánh vác vì vợ, cậu quản không được.

“Được, tôi trở về nói với Tướng quân.”

Trương Quân lái xe đi rồi, Tần Sơn Hà lôi kéo tay Giang Đào vào phòng nhà khách, sau đó lo lắng hỏi: “Phát sinh chuyện gì?”

Anh hôm nay tới Kinh Đô, ở bên cạnh trường học thuê phòng xong liền đi trường học tìm cô. Kết quả tới dưới ký túc xá, dì quản lý nói với anh Giang Đào bị một chiếc xe quân sự đón đi rồi.

Anh cũng tưởng người nhà họ Canh, liền định gọi điện thoại cho nhà họ Canh. Điện thoại còn chưa gọi đi, liền thấy Hoắc Thục Phương ngăn đón một tên tiểu bạch kiểm nói chuyện. Nghĩ cô ấy hẳn là biết tình huống của Giang Đào, liền đi lên trước hỏi Hoắc Thục Phương.

Hoắc Thục Phương nhìn thấy anh nhưng thật ra rất hào phóng chào hỏi, nhưng thật ra cái tên tiểu bạch kiểm kia sắc mặt có chút xấu hổ.

Hỏi tình huống anh mới biết được, Giang Đào bị Tướng quân Lương đón đi rồi. Vừa mới bắt đầu anh nghĩ không ra Giang Đào cùng Tướng quân Lương sẽ có cái gì liên lụy, làm ông đem người đón đi.

Sau lại bỗng nhiên nhớ tới, Giang Đào nói qua ông ngoại cô họ Lương.

Anh tuy rằng từng ở bộ đội, nhưng không ở Quân khu Kinh Đô, cho nên không biết Tướng quân Lương ở Quân khu Kinh Đô tên là gì. Lúc sau cũng không có đem cái vị Tướng quân Lương này cùng ông ngoại Giang Đào liên hệ lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hiện tại xem ra là một người.

Anh không biết tình huống nhà họ Lương, sợ Giang Đào một người ứng phó không được trường hợp nhận thân, liền nghĩ tới đi bồi cô. Nhưng khu đại viện quân khu không phải tùy tiện người nào đều có thể đi vào, cần thiết có người bên trong dẫn dắt, cho nên anh gọi điện thoại cho nhà họ Canh, vừa lúc Chính ủy Canh ở nhà, Chính ủy Canh đem anh tới nhà họ Lương.

Không nghĩ tới vợ nhỏ của anh nhìn thấy anh liền khóc, nghĩ đến là bị ủy khuất.

Giang Đào đã sớm muốn tìm cá nhân kể ra sự tình nhà họ Lương, Tần Sơn Hà vừa hỏi, cô lập tức đem sự tình hôm nay, cùng sự tình Lương Tố Mai nói một lần, cuối cùng còn lên án Lương Nguyên Đường: “Ông ta sao lại có thể như vậy?”

Tần Sơn Hà nghe xong cô nói sửng sốt trong chốc lát, tổng cảm thấy không đúng chỗ nào. Anh hỏi: “Vợ sau của Tướng quân Lương cùng con cháu bà ta hôm nay đều ở đó, Tướng quân Lương làm trò trước mặt bọn họ nhận thân với em?”

Giang Đào gật đầu.

“Tướng quân Lương giới thiệu bọn họ với em như thế nào?” Tần Sơn Hà lại hỏi.

“Không có giới thiệu.”

Tần Sơn Hà sờ sờ đầu cô: “Em nghỉ ngơi một lát, anh đi ra ngoài gọi điện thoại.”

Giang Đào không tha anh, liền lôi kéo tay áo anh nói: “Gọi điện thoại cho ai?”

Tần Sơn Hà cúi đầu hôn một cái lên trán cô nói: “Em nói cái cô Lương Tố Mai kia là cháu gái Tướng quân Lương, là ai nói cho em?”

Giang Đào: “Hoắc Thục Phương.”

Tần Sơn Hà nhíu mày: “Cô ấy nói như thế nào?”

“Cậu ấy nói Tướng quân Lương là ông nội của Lương Tố Mai.”

Tần Sơn Hà ừ một tiếng: “Tướng quân Lương là ông nội của Lương Tố Mai, cũng không đại biểu Lương Tố Mai chính là cháu gái ruột của Tướng quân Lương. Đương nhiên, cũng có khả năng là thật sự. Sự tình chúng ta muốn đi trước chứng thực, em không thể chủ quan ước đoán.”

“Em không phải chủ quan ước đoán,” Giang Đào thanh âm ủy khuất, “Trước không nói bạn học trong trường phần lớn cho rằng Lương Tố Mai là cháu gái Tướng quân Lương, liền nói hôm nay em tới nhà họ Lương, một nhà bọn họ rõ ràng chính là tư thái chủ nhân. Tướng quân Lương cùng thầy Lương bọn họ cũng chưa nói cái gì a. Này còn không phải là sự thật rất rõ ràng.”

“Ừ, suy đoán của em có khả năng là đúng. Nhưng chúng ta còn phải chứng thực một chút, chính là chuyện gọi điện thoại này.” Tần Sơn Hà nói.

“Em cùng đi với anh.” Tần Sơn Hà làm Giang Đào đối với nhận tri phía trước có chút d.a.o động.

Tần Sơn Hà lôi kéo cô đi ra ngoài, vừa đi vừa nói chuyện: “Tựa như sự tình khăn quàng cổ lần trước, em không hỏi một tiếng liền trực tiếp định tội cho anh, cuối cùng thế nào?”

Giang Đào không nói lời nào.

Tần Sơn Hà lại nói: “Em điểm này không tốt, có chuyện gì em hẳn là nói thẳng, mà không phải chính mình suy nghĩ vớ vẩn.”
Chương 198 - Chương 198 | Đọc truyện tranh