Trương Quân lắc đầu: “Nghe nói chủ nhân ngôi nhà cùng Doanh trưởng Canh là giao tình quá mệnh.”
“Giao tình quá mệnh.” Lương Nguyên Đường nhíu mày nhấm nuốt mấy chữ này.
Người thu nhà cùng Canh Kiến Nghiệp có giao tình mà không phải nhà họ Canh, như vậy người nọ có khả năng cùng Canh Kiến Nghiệp tuổi tác xấp xỉ. Mà ông tuy không có gặp qua người nhà họ Mai, nhưng vợ đã nói với ông về tình huống trong nhà.
Nhà họ Mai dân cư đơn giản, vợ ông có hai chị em, nhạc phụ thu một người con nuôi. Lúc trước chính là bởi vì nhạc phụ bắt vợ ông cùng người con nuôi kia thành thân, chiêu người con nuôi kia làm người ở rể, vợ ông không đồng ý mới trốn khỏi nhà, hai người bọn họ mới có cơ hội quen biết kết hôn.
Nếu người nọ cùng Canh Kiến Nghiệp tuổi tác xấp xỉ, hoặc là là hậu nhân nhà họ Mai, hoặc là chính là……
Hậu nhân của ông.
Ông chính là nhớ rất rõ ràng, cùng vợ tách ra thời điểm bà đang mang thai. Nghĩ đến đây ông lại kích động lên.
“Trong chốc lát cậu đi tranh Ninh Châu.” Lương Nguyên Đường áp lực nội tâm kích động cùng vui sướng nói.
“Rõ.” Trương Quân đáp một tiếng này vang dội thả vui mừng. Cậu làm cảnh vệ viên cho Lương Nguyên Đường hơn 5 năm, cảm tình tự nhiên không cạn. Lương Nguyên Đường muốn tìm được vợ con, cậu cao hứng thực.
Kinh Đô cách Ninh Châu cũng liền hai ba tiếng đồng hồ đi xe, Trương Quân lái xe qua đi càng mau. Buổi chiều cậu liền trở về khu đại viện quân khu, Lương Nguyên Đường nhìn thấy cậu liền đón nhận trước nói: “Thế nào?”
Trương Quân vẻ mặt vui mừng: “Ngài đừng kích động, ngồi xuống tôi cùng ngài nói kỹ càng tỉ mỉ.”
Cậu theo Lương Nguyên Đường 5 năm, gặp qua ông bình tĩnh vững vàng, gặp qua ông tàn nhẫn, cũng từng gặp qua ông ở những năm náo động cầm s.ú.n.g chỉ vào Bè lũ bốn tên mắng, nhưng chưa từng gặp qua ông nôn nóng như thế.
Đỡ Lương Nguyên Đường ngồi xuống, Trương Quân nói: “Hơn một tháng trước, Canh Kiến Chương nhà họ Canh phái người đi theo một đôi vợ chồng đi nhà họ Mai, ở dưới một gốc cây hoa quế đào ra một cái rương, trong rương có khế đất nhà lớn họ Mai cùng ngõ Tây Lăng, còn có chứng minh hộ tịch nhà họ Mai cùng một phong thư, trong rương còn có cái gì đồ vật không rõ ràng lắm. Xem ý tứ Canh Kiến Chương, hẳn là chút đồ vật đáng giá. Chứng minh hộ tịch cùng chứng minh đôi vợ chồng kia đưa ra xác minh, bọn họ là cháu ngoại gái cùng cháu rể của con gái thứ hai Mai Mậu Đức - Mai Thu Lan: Giang Đào cùng Tần Sơn Hà.”
Nghe đến đó Lương Nguyên Đường đằng cái đứng lên, bắt lấy cánh tay Trương Quân hỏi: “Cháu ngoại gái Mai Thu Lan?”
“Đúng vậy.” Trương Quân nói: “Giang Đào học ở Đại học Y khoa Kinh Đô, tôi đi một chuyến đến trường học của cô ấy, điều ra hồ sơ của cô ấy. Cha Giang Đào là Giang Đại Hải, mẹ Lương Nguyệt Di.”
Nghe được ba chữ Lương Nguyệt Di, Lương Nguyên Đường ha ha nở nụ cười: “Lương Nguyệt Di, đúng, chính là Lương Nguyệt Di. Khi đó tôi cùng Thu Lan nói, nếu là con gái liền gọi Lương Nguyệt Di.”
“Tướng quân,” Trương Quân nghĩ đến trong hồ sơ biểu hiện Lương Nguyệt Di đã c.h.ế.t, có chút khó có thể mở miệng, nhưng chuyện này không thể không nói. Cậu nắm c.h.ặ.t t.a.y cuối cùng nói ra: “Trong hồ sơ biểu hiện, Lương Nguyệt Di... Đã c.h.ế.t mười mấy năm.”
......
Lương Nguyên Đường không thể tin tưởng nhìn Trương Quân: “Cậu nói cái gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trương Quân không đành lòng lại lần nữa mở miệng nói ra lời làm người đau xót kia, thật mạnh gật đầu.
Lương Nguyên Đường suy sụp ngã ngồi ở trên sô pha, nước mắt liền như vậy chảy ra. Ông còn nhớ rõ khi biết vợ mang thai, chính mình là cỡ nào cao hứng. Cảnh tượng hai vợ chồng bọn họ tra từ điển đặt tên cho con còn rõ ràng trước mắt, bọn họ đối với sự ra đời của đứa bé kia là cỡ nào vui mừng, cỡ nào chờ đợi.
Nhưng bọn họ như thế nào sẽ nghĩ đến vợ chồng bọn họ một lần phân khai chính là vài thập niên, đứa con kia ông còn chưa kịp gặp mặt một lần liền.....
“Tướng quân, người c.h.ế.t đã qua đời, chúng ta hẳn là chú ý người trước mắt.” Trương Quân không đành lòng xem ông thương tâm như thế lại nói: “Giang Đào đã từng vẫn là học sinh của Chủ nhiệm Lương, bất quá sau lại cô ấy nhảy lớp, có thể thấy được là một cô nương ưu tú.”
Lương Nguyên Đường nghe xong quả nhiên xoa xoa nước mắt: “Đúng vậy, đứa nhỏ kia cùng bà ngoại nó khẳng định ăn rất nhiều khổ, về sau tôi phải làm các nàng sống những ngày lành.”
Nói rồi ông đứng lên đi ra ngoài: “Đi trường học.”
Trương Quân vội vàng đuổi kịp, cũng không biết vị Mai Thu Lan nữ sĩ kia có tái hôn hay không, nếu tái hôn, Tướng quân khẳng định không tiếp thu được.
Lương Nguyên Đường vội vàng đi ra ngoài, ở cửa đụng phải mẹ của Lương Tố Mai - Lương Thục Mẫn tan tầm trở về. Nhìn thấy bọn họ hai người vội vàng đi ra ngoài, bà ta cười hỏi: “Bác cả, ngài đây là vội vã đi quân khu sao?”
Lương Nguyên Đường trong lòng sốt ruột, căn bản là không nghe được bà ta nói, lập tức đi đến bên cạnh xe jeep mở cửa lên xe. Tới trên xe ông lại phân phó Trương Quân: “Gọi điện thoại hỏi một chút Quảng Bạch ở bệnh viện hay là trường học, bảo nó về nhà, còn có cả nhà lão nhị.”
Trương Quân lại xoay người về phòng gọi mấy cuộc điện thoại, sau đó chạy chậm lên xe, biên khởi động xe biên nói: “Chủ nhiệm Lương ở bệnh viện, nói tan tầm liền cùng cô Thu cùng nhau tới, anh ấy sẽ thông báo cho Lương Quốc y.”
Lương Nguyên Đường thở dài: “Giang Đào đứa nhỏ kia cùng tôi không thân, tôi cũng không biết nói chuyện với cô gái lớn như vậy thế nào, gọi thầy giáo của nó tới vừa lúc.”
Trương Quân: “......”
Ngài xác nhận? Có học sinh nào không sợ thầy giáo? Xe một đường bay nhanh đến Học viện Y khoa Kinh Đô, ở cửa Trương Quân đưa ra giấy chứng nhận của mình, xe một đường chạy đến dưới ký túc xá Giang Đào.
Hai người xuống xe, nói với quản lý ký túc xá tìm Giang Đào. Quản lý ký túc xá thấy hai người mặc quân trang, một thân bất phàm, chạy chậm liền lên lầu đi gọi người.
Giang Đào nghe nói là hai người mặc quân trang tìm cô, thực nghi hoặc, chẳng lẽ là người nhà họ Canh? Đi theo dì quản lý xuống lầu, nhìn thấy Lương Nguyên Đường mặt cô liền trầm xuống.
Ông ta vẫn là tìm tới.
Lương Nguyên Đường nhìn thấy cô gái nhỏ trắng nõn sạch sẽ, một lòng mềm thành nước, hai mắt tham lam nhìn cô, tưởng từ trên người cô nhìn đến bóng dáng vợ. Cuối cùng ông khẳng định nói: “Lỗ tai giống Thu Lan.”
“Giao tình quá mệnh.” Lương Nguyên Đường nhíu mày nhấm nuốt mấy chữ này.
Người thu nhà cùng Canh Kiến Nghiệp có giao tình mà không phải nhà họ Canh, như vậy người nọ có khả năng cùng Canh Kiến Nghiệp tuổi tác xấp xỉ. Mà ông tuy không có gặp qua người nhà họ Mai, nhưng vợ đã nói với ông về tình huống trong nhà.
Nhà họ Mai dân cư đơn giản, vợ ông có hai chị em, nhạc phụ thu một người con nuôi. Lúc trước chính là bởi vì nhạc phụ bắt vợ ông cùng người con nuôi kia thành thân, chiêu người con nuôi kia làm người ở rể, vợ ông không đồng ý mới trốn khỏi nhà, hai người bọn họ mới có cơ hội quen biết kết hôn.
Nếu người nọ cùng Canh Kiến Nghiệp tuổi tác xấp xỉ, hoặc là là hậu nhân nhà họ Mai, hoặc là chính là……
Hậu nhân của ông.
Ông chính là nhớ rất rõ ràng, cùng vợ tách ra thời điểm bà đang mang thai. Nghĩ đến đây ông lại kích động lên.
“Trong chốc lát cậu đi tranh Ninh Châu.” Lương Nguyên Đường áp lực nội tâm kích động cùng vui sướng nói.
“Rõ.” Trương Quân đáp một tiếng này vang dội thả vui mừng. Cậu làm cảnh vệ viên cho Lương Nguyên Đường hơn 5 năm, cảm tình tự nhiên không cạn. Lương Nguyên Đường muốn tìm được vợ con, cậu cao hứng thực.
Kinh Đô cách Ninh Châu cũng liền hai ba tiếng đồng hồ đi xe, Trương Quân lái xe qua đi càng mau. Buổi chiều cậu liền trở về khu đại viện quân khu, Lương Nguyên Đường nhìn thấy cậu liền đón nhận trước nói: “Thế nào?”
Trương Quân vẻ mặt vui mừng: “Ngài đừng kích động, ngồi xuống tôi cùng ngài nói kỹ càng tỉ mỉ.”
Cậu theo Lương Nguyên Đường 5 năm, gặp qua ông bình tĩnh vững vàng, gặp qua ông tàn nhẫn, cũng từng gặp qua ông ở những năm náo động cầm s.ú.n.g chỉ vào Bè lũ bốn tên mắng, nhưng chưa từng gặp qua ông nôn nóng như thế.
Đỡ Lương Nguyên Đường ngồi xuống, Trương Quân nói: “Hơn một tháng trước, Canh Kiến Chương nhà họ Canh phái người đi theo một đôi vợ chồng đi nhà họ Mai, ở dưới một gốc cây hoa quế đào ra một cái rương, trong rương có khế đất nhà lớn họ Mai cùng ngõ Tây Lăng, còn có chứng minh hộ tịch nhà họ Mai cùng một phong thư, trong rương còn có cái gì đồ vật không rõ ràng lắm. Xem ý tứ Canh Kiến Chương, hẳn là chút đồ vật đáng giá. Chứng minh hộ tịch cùng chứng minh đôi vợ chồng kia đưa ra xác minh, bọn họ là cháu ngoại gái cùng cháu rể của con gái thứ hai Mai Mậu Đức - Mai Thu Lan: Giang Đào cùng Tần Sơn Hà.”
Nghe đến đó Lương Nguyên Đường đằng cái đứng lên, bắt lấy cánh tay Trương Quân hỏi: “Cháu ngoại gái Mai Thu Lan?”
“Đúng vậy.” Trương Quân nói: “Giang Đào học ở Đại học Y khoa Kinh Đô, tôi đi một chuyến đến trường học của cô ấy, điều ra hồ sơ của cô ấy. Cha Giang Đào là Giang Đại Hải, mẹ Lương Nguyệt Di.”
Nghe được ba chữ Lương Nguyệt Di, Lương Nguyên Đường ha ha nở nụ cười: “Lương Nguyệt Di, đúng, chính là Lương Nguyệt Di. Khi đó tôi cùng Thu Lan nói, nếu là con gái liền gọi Lương Nguyệt Di.”
“Tướng quân,” Trương Quân nghĩ đến trong hồ sơ biểu hiện Lương Nguyệt Di đã c.h.ế.t, có chút khó có thể mở miệng, nhưng chuyện này không thể không nói. Cậu nắm c.h.ặ.t t.a.y cuối cùng nói ra: “Trong hồ sơ biểu hiện, Lương Nguyệt Di... Đã c.h.ế.t mười mấy năm.”
......
Lương Nguyên Đường không thể tin tưởng nhìn Trương Quân: “Cậu nói cái gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trương Quân không đành lòng lại lần nữa mở miệng nói ra lời làm người đau xót kia, thật mạnh gật đầu.
Lương Nguyên Đường suy sụp ngã ngồi ở trên sô pha, nước mắt liền như vậy chảy ra. Ông còn nhớ rõ khi biết vợ mang thai, chính mình là cỡ nào cao hứng. Cảnh tượng hai vợ chồng bọn họ tra từ điển đặt tên cho con còn rõ ràng trước mắt, bọn họ đối với sự ra đời của đứa bé kia là cỡ nào vui mừng, cỡ nào chờ đợi.
Nhưng bọn họ như thế nào sẽ nghĩ đến vợ chồng bọn họ một lần phân khai chính là vài thập niên, đứa con kia ông còn chưa kịp gặp mặt một lần liền.....
“Tướng quân, người c.h.ế.t đã qua đời, chúng ta hẳn là chú ý người trước mắt.” Trương Quân không đành lòng xem ông thương tâm như thế lại nói: “Giang Đào đã từng vẫn là học sinh của Chủ nhiệm Lương, bất quá sau lại cô ấy nhảy lớp, có thể thấy được là một cô nương ưu tú.”
Lương Nguyên Đường nghe xong quả nhiên xoa xoa nước mắt: “Đúng vậy, đứa nhỏ kia cùng bà ngoại nó khẳng định ăn rất nhiều khổ, về sau tôi phải làm các nàng sống những ngày lành.”
Nói rồi ông đứng lên đi ra ngoài: “Đi trường học.”
Trương Quân vội vàng đuổi kịp, cũng không biết vị Mai Thu Lan nữ sĩ kia có tái hôn hay không, nếu tái hôn, Tướng quân khẳng định không tiếp thu được.
Lương Nguyên Đường vội vàng đi ra ngoài, ở cửa đụng phải mẹ của Lương Tố Mai - Lương Thục Mẫn tan tầm trở về. Nhìn thấy bọn họ hai người vội vàng đi ra ngoài, bà ta cười hỏi: “Bác cả, ngài đây là vội vã đi quân khu sao?”
Lương Nguyên Đường trong lòng sốt ruột, căn bản là không nghe được bà ta nói, lập tức đi đến bên cạnh xe jeep mở cửa lên xe. Tới trên xe ông lại phân phó Trương Quân: “Gọi điện thoại hỏi một chút Quảng Bạch ở bệnh viện hay là trường học, bảo nó về nhà, còn có cả nhà lão nhị.”
Trương Quân lại xoay người về phòng gọi mấy cuộc điện thoại, sau đó chạy chậm lên xe, biên khởi động xe biên nói: “Chủ nhiệm Lương ở bệnh viện, nói tan tầm liền cùng cô Thu cùng nhau tới, anh ấy sẽ thông báo cho Lương Quốc y.”
Lương Nguyên Đường thở dài: “Giang Đào đứa nhỏ kia cùng tôi không thân, tôi cũng không biết nói chuyện với cô gái lớn như vậy thế nào, gọi thầy giáo của nó tới vừa lúc.”
Trương Quân: “......”
Ngài xác nhận? Có học sinh nào không sợ thầy giáo? Xe một đường bay nhanh đến Học viện Y khoa Kinh Đô, ở cửa Trương Quân đưa ra giấy chứng nhận của mình, xe một đường chạy đến dưới ký túc xá Giang Đào.
Hai người xuống xe, nói với quản lý ký túc xá tìm Giang Đào. Quản lý ký túc xá thấy hai người mặc quân trang, một thân bất phàm, chạy chậm liền lên lầu đi gọi người.
Giang Đào nghe nói là hai người mặc quân trang tìm cô, thực nghi hoặc, chẳng lẽ là người nhà họ Canh? Đi theo dì quản lý xuống lầu, nhìn thấy Lương Nguyên Đường mặt cô liền trầm xuống.
Ông ta vẫn là tìm tới.
Lương Nguyên Đường nhìn thấy cô gái nhỏ trắng nõn sạch sẽ, một lòng mềm thành nước, hai mắt tham lam nhìn cô, tưởng từ trên người cô nhìn đến bóng dáng vợ. Cuối cùng ông khẳng định nói: “Lỗ tai giống Thu Lan.”