Thật là vong ân phụ nghĩa!
“Chính phủ an bài phòng ở cho thuê, bà nội sẽ dọn đi nơi đó.” Lương Tố Mai nói.
Lương Quảng Bạch biết Lưu Thủy Hương sẽ không làm ầm ĩ đòi dọn đến nhà cũ liền an tâm rồi, xoay người ra khỏi phòng bếp.
Thu Ngọc Tuệ cùng Lương Nguyên Đường là trước sau chân về nhà, Lương Tố Mai đã làm cơm xong. Mấy người ngồi xuống ăn cơm, Lương Ngọc Đường cùng Lương Quảng Bạch nói đến chuyện cuộc thi Đông y.
Lần này cuộc thi Đông y rất nhiều thế gia Đông y tuy rằng coi trọng, nhưng đều là phái ra con cháu mới xuất sư trong nhà tham gia. Nhà họ Lương học y chỉ có Lương Ngọc Đường cùng Lương Quảng Bạch, Lương Ngọc Đường là giám khảo, Lương Quảng Bạch đã làm nghề y rất nhiều năm, cùng những con cháu đó thi đấu, có chút ý tứ khi dễ người.
Cho nên Lương Ngọc Đường mấy ngày này có chút không cao hứng, Lương Quảng Bạch cũng không có biện pháp.
Lương Tố Mai nghe xong hai người nói chuyện, rũ mắt tổ chức ngôn ngữ nói: “Ông hai, chú, cháu có thể tham gia cuộc thi Đông y hay không?”
Lương Ngọc Đường cùng Lương Quảng Bạch nghe xong đều nhíu mày, Lương Ngọc Đường tiếp tục ăn cơm không để ý đến cô ta, Lương Quảng Bạch nhàn nhạt nói: “Lần này cuộc thi không nhằm vào học sinh đang theo học.”
“Cháu nghe nói Ô Hoành Tuấn liền tham gia.” Lương Tố Mai chưa từ bỏ ý định. Một nhà bọn họ tuy rằng ở nhà họ Lương địa vị xấu hổ, nhưng là người bên ngoài không biết. Người không hiểu biết vòng tròn này, đều cho rằng cô ta là cháu gái ruột của Tướng quân Lương, là cháu họ của Quốc y Lương.
Hiện tại toàn bộ Học viện Đông y đều đang nghị luận chuyện cuộc thi Đông y, mọi người đều muốn đi để được thêm kiến thức, nhưng là cuộc thi Đông y không cho học sinh đang theo học tham gia, mọi người cũng chỉ có thể thèm thuồng.
Sau lại mọi người nghe nói Ô Hoành Tuấn đang chuẩn bị tham gia cuộc thi Đông y, liền có bạn học đến trước mặt cô ta nói: “Ô Hoành Tuấn xuất thân thế gia Đông y, ông hai cậu vẫn là Lương Quốc y đâu. Cậu ta đều có thể tham gia, cậu khẳng định cũng có thể.”
Lương Tố Mai ngày thường luôn tự cho mình là cháu gái Tướng quân Lương, hiện tại thật là cưỡi lên lưng cọp khó leo xuống, không thể không căng da đầu nói chính mình khẳng định có thể tham gia. Cho nên hôm nay mới lại đây cầu Lương Ngọc Đường, cho cô ta tư cách dự thi.
Chỉ là xem sắc mặt Lương Ngọc Đường, liền biết chuyện này khả năng không có hy vọng.
Quả nhiên, liền nghe Lương Quảng Bạch nói: “Ô Hoành Tuấn ba tuổi bắt đầu vỡ lòng, học chính là tên thảo d.ư.ợ.c, năm tuổi bắt đầu học thuộc y kinh, mười tuổi liền bắt đầu bắt mạch cho người ta, cháu có thể so với cậu ta?”
Trẻ con thế gia Đông y đều là giáo d.ụ.c như vậy, Lương Quảng Bạch cũng giống nhau. Bằng không ông không thể hơn ba mươi tuổi đã là chủ nhiệm khoa bệnh viện, còn có thể đến Học viện Đông y dạy học.
Bất quá Ô Hoành Tuấn nhà họ Ô xác thật ưu tú, lấy năng lực hiện tại của cậu ta, mở phòng khám điều trị đều là có thể, vào đại học bất quá vì lấy cái bằng cấp, kiếm cái danh tiếng tốt.
Vành mắt Lương Tố Mai bắt đầu đỏ, cô ta không muốn sớm bắt đầu học y sao? Khi dọn đến nhà họ Lương cô ta đã 6 tuổi, khi đó bà nội bảo cô ta đi theo Lương Ngọc Đường học y. Lương Ngọc Đường nói qua được khảo nghiệm liền có thể đi theo ông học.
Ông cho cô ta một quyển Bách khoa toàn thư thảo d.ư.ợ.c Trung y, bảo cô ta mười ngày học thuộc xong. Lúc ấy cô ta chỉ có 6 tuổi, còn chưa từng đi học, chữ đều không biết thì học thuộc thế nào? Kết quả liền không cần nói cũng biết.
Cô ta vẫn luôn rất kỳ quái, Lương Ngọc Đường vì cái gì lại nhắm vào nhà bọn họ như vậy?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thu Ngọc Tuệ thấy Lương Tố Mai muốn khóc, có chút không kiên nhẫn, cau mày vỗ vỗ vai cô ta nói: “Bà nội cháu bên kia khi nào dọn?”
Lương Tố Mai chỉ có thể đ.á.n.h lên tinh thần trả lời vấn đề của Thu Ngọc Tuệ, cô ta không biết về trường học đối mặt với ánh mắt dị dạng của bạn học như thế nào.
Ăn cơm xong ra khỏi nhà cũ họ Lương, cô ta quay đầu lại nhìn ngôi nhà bốn tiến bốn ra này, gắt gao nắm c.h.ặ.t t.a.y. Cô ta sẽ không để cho một nhà bọn họ trở lại như trước kia.
Ngày hôm sau tới trường học, có bạn học hỏi Lương Tố Mai, cô ta có thể đi tham gia cuộc thi Đông y hay không, cô ta nói lý do đêm qua đã nghĩ kỹ.
“Ông hai tớ luôn luôn công tư phân minh. Ô Hoành Tuấn có thể tham gia cuộc thi Đông y, là bởi vì cậu ta xác thật có tư cách kia. Ô Hoành Tuấn ba tuổi vỡ lòng học chính là tên thảo d.ư.ợ.c.....”
Tóm lại, Ô Hoành Tuấn thực ưu tú, cậu ta là bằng chính năng lực của mình đi tham gia. Các bạn học nghe xong đều gật đầu, Ô Hoành Tuấn là người nổi tiếng trong trường, đều nói cậu ta so với một số giáo viên y thuật đều tốt hơn.
Cậu ta có thể tham gia cuộc thi Đông y chẳng có gì lạ.
Nhưng là vả mặt tới thực mau, hai ngày sau liền truyền ra tin Giang Đào vừa mới nhảy lớp không lâu cũng muốn tham gia cuộc thi Đông y. Hơn nữa, tư cách dự thi của cô là thầy Lương cho.
Thầy Lương còn không phải là chú của Lương Tố Mai sao?
Mọi người nhìn ánh mắt Lương Tố Mai lại không giống nhau, Lương Tố Mai chỉ cảm thấy mặt mình đau rát. Cô ta chạy vội tới văn phòng giáo viên, nhìn thấy Lương Quảng Bạch liền hỏi: “Chú, Giang Đào vì cái gì có thể tham gia cuộc thi Đông y?”
Nếu Giang Đào cùng nhà họ Lương nhận nhau, Lương Quảng Bạch cho Giang Đào một cái danh ngạch cô ta có thể lý giải, rốt cuộc bọn họ là người thân có quan hệ huyết thống. Nhưng là hiện tại, bọn họ cũng không biết lẫn nhau là ai. So với Giang Đào, cô ta ở nhà họ Lương mười mấy năm, không phải càng thân cận với nhà họ Lương hơn Giang Đào sao?
Lương Quảng Bạch như thế nào có thể đối xử với cô ta như vậy?
Cô ta cảm thấy chính mình tức giận là đương nhiên, chờ Lương Quảng Bạch áy náy, có lẽ cũng có thể cho cô ta một cái danh ngạch. Nhưng Lương Quảng Bạch nghe xong cô ta chất vấn chỉ là nhíu mày, sau đó khó hiểu nói: “Tôi cho ai danh ngạch cùng cô có quan hệ gì?”
Lương Tố Mai: “......”
Cô ta vẫn luôn cho rằng, rốt cuộc ở chung mười mấy năm, bọn họ ít nhất là thân thích. Nhưng hiện tại xem ra, chỉ là một nhà bọn họ tự cho là như vậy.
“Cháu.... Thực xin lỗi chú, cháu chính là... Chính là....”
“Được rồi, trở về đi học đi.”
Lương Quảng Bạch tùy ý xua tay đuổi người, Lương Tố Mai chảy nước mắt chạy ra khỏi văn phòng giáo viên, dọc theo đường đi bị rất nhiều bạn học tò mò nhìn.
“Chính phủ an bài phòng ở cho thuê, bà nội sẽ dọn đi nơi đó.” Lương Tố Mai nói.
Lương Quảng Bạch biết Lưu Thủy Hương sẽ không làm ầm ĩ đòi dọn đến nhà cũ liền an tâm rồi, xoay người ra khỏi phòng bếp.
Thu Ngọc Tuệ cùng Lương Nguyên Đường là trước sau chân về nhà, Lương Tố Mai đã làm cơm xong. Mấy người ngồi xuống ăn cơm, Lương Ngọc Đường cùng Lương Quảng Bạch nói đến chuyện cuộc thi Đông y.
Lần này cuộc thi Đông y rất nhiều thế gia Đông y tuy rằng coi trọng, nhưng đều là phái ra con cháu mới xuất sư trong nhà tham gia. Nhà họ Lương học y chỉ có Lương Ngọc Đường cùng Lương Quảng Bạch, Lương Ngọc Đường là giám khảo, Lương Quảng Bạch đã làm nghề y rất nhiều năm, cùng những con cháu đó thi đấu, có chút ý tứ khi dễ người.
Cho nên Lương Ngọc Đường mấy ngày này có chút không cao hứng, Lương Quảng Bạch cũng không có biện pháp.
Lương Tố Mai nghe xong hai người nói chuyện, rũ mắt tổ chức ngôn ngữ nói: “Ông hai, chú, cháu có thể tham gia cuộc thi Đông y hay không?”
Lương Ngọc Đường cùng Lương Quảng Bạch nghe xong đều nhíu mày, Lương Ngọc Đường tiếp tục ăn cơm không để ý đến cô ta, Lương Quảng Bạch nhàn nhạt nói: “Lần này cuộc thi không nhằm vào học sinh đang theo học.”
“Cháu nghe nói Ô Hoành Tuấn liền tham gia.” Lương Tố Mai chưa từ bỏ ý định. Một nhà bọn họ tuy rằng ở nhà họ Lương địa vị xấu hổ, nhưng là người bên ngoài không biết. Người không hiểu biết vòng tròn này, đều cho rằng cô ta là cháu gái ruột của Tướng quân Lương, là cháu họ của Quốc y Lương.
Hiện tại toàn bộ Học viện Đông y đều đang nghị luận chuyện cuộc thi Đông y, mọi người đều muốn đi để được thêm kiến thức, nhưng là cuộc thi Đông y không cho học sinh đang theo học tham gia, mọi người cũng chỉ có thể thèm thuồng.
Sau lại mọi người nghe nói Ô Hoành Tuấn đang chuẩn bị tham gia cuộc thi Đông y, liền có bạn học đến trước mặt cô ta nói: “Ô Hoành Tuấn xuất thân thế gia Đông y, ông hai cậu vẫn là Lương Quốc y đâu. Cậu ta đều có thể tham gia, cậu khẳng định cũng có thể.”
Lương Tố Mai ngày thường luôn tự cho mình là cháu gái Tướng quân Lương, hiện tại thật là cưỡi lên lưng cọp khó leo xuống, không thể không căng da đầu nói chính mình khẳng định có thể tham gia. Cho nên hôm nay mới lại đây cầu Lương Ngọc Đường, cho cô ta tư cách dự thi.
Chỉ là xem sắc mặt Lương Ngọc Đường, liền biết chuyện này khả năng không có hy vọng.
Quả nhiên, liền nghe Lương Quảng Bạch nói: “Ô Hoành Tuấn ba tuổi bắt đầu vỡ lòng, học chính là tên thảo d.ư.ợ.c, năm tuổi bắt đầu học thuộc y kinh, mười tuổi liền bắt đầu bắt mạch cho người ta, cháu có thể so với cậu ta?”
Trẻ con thế gia Đông y đều là giáo d.ụ.c như vậy, Lương Quảng Bạch cũng giống nhau. Bằng không ông không thể hơn ba mươi tuổi đã là chủ nhiệm khoa bệnh viện, còn có thể đến Học viện Đông y dạy học.
Bất quá Ô Hoành Tuấn nhà họ Ô xác thật ưu tú, lấy năng lực hiện tại của cậu ta, mở phòng khám điều trị đều là có thể, vào đại học bất quá vì lấy cái bằng cấp, kiếm cái danh tiếng tốt.
Vành mắt Lương Tố Mai bắt đầu đỏ, cô ta không muốn sớm bắt đầu học y sao? Khi dọn đến nhà họ Lương cô ta đã 6 tuổi, khi đó bà nội bảo cô ta đi theo Lương Ngọc Đường học y. Lương Ngọc Đường nói qua được khảo nghiệm liền có thể đi theo ông học.
Ông cho cô ta một quyển Bách khoa toàn thư thảo d.ư.ợ.c Trung y, bảo cô ta mười ngày học thuộc xong. Lúc ấy cô ta chỉ có 6 tuổi, còn chưa từng đi học, chữ đều không biết thì học thuộc thế nào? Kết quả liền không cần nói cũng biết.
Cô ta vẫn luôn rất kỳ quái, Lương Ngọc Đường vì cái gì lại nhắm vào nhà bọn họ như vậy?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thu Ngọc Tuệ thấy Lương Tố Mai muốn khóc, có chút không kiên nhẫn, cau mày vỗ vỗ vai cô ta nói: “Bà nội cháu bên kia khi nào dọn?”
Lương Tố Mai chỉ có thể đ.á.n.h lên tinh thần trả lời vấn đề của Thu Ngọc Tuệ, cô ta không biết về trường học đối mặt với ánh mắt dị dạng của bạn học như thế nào.
Ăn cơm xong ra khỏi nhà cũ họ Lương, cô ta quay đầu lại nhìn ngôi nhà bốn tiến bốn ra này, gắt gao nắm c.h.ặ.t t.a.y. Cô ta sẽ không để cho một nhà bọn họ trở lại như trước kia.
Ngày hôm sau tới trường học, có bạn học hỏi Lương Tố Mai, cô ta có thể đi tham gia cuộc thi Đông y hay không, cô ta nói lý do đêm qua đã nghĩ kỹ.
“Ông hai tớ luôn luôn công tư phân minh. Ô Hoành Tuấn có thể tham gia cuộc thi Đông y, là bởi vì cậu ta xác thật có tư cách kia. Ô Hoành Tuấn ba tuổi vỡ lòng học chính là tên thảo d.ư.ợ.c.....”
Tóm lại, Ô Hoành Tuấn thực ưu tú, cậu ta là bằng chính năng lực của mình đi tham gia. Các bạn học nghe xong đều gật đầu, Ô Hoành Tuấn là người nổi tiếng trong trường, đều nói cậu ta so với một số giáo viên y thuật đều tốt hơn.
Cậu ta có thể tham gia cuộc thi Đông y chẳng có gì lạ.
Nhưng là vả mặt tới thực mau, hai ngày sau liền truyền ra tin Giang Đào vừa mới nhảy lớp không lâu cũng muốn tham gia cuộc thi Đông y. Hơn nữa, tư cách dự thi của cô là thầy Lương cho.
Thầy Lương còn không phải là chú của Lương Tố Mai sao?
Mọi người nhìn ánh mắt Lương Tố Mai lại không giống nhau, Lương Tố Mai chỉ cảm thấy mặt mình đau rát. Cô ta chạy vội tới văn phòng giáo viên, nhìn thấy Lương Quảng Bạch liền hỏi: “Chú, Giang Đào vì cái gì có thể tham gia cuộc thi Đông y?”
Nếu Giang Đào cùng nhà họ Lương nhận nhau, Lương Quảng Bạch cho Giang Đào một cái danh ngạch cô ta có thể lý giải, rốt cuộc bọn họ là người thân có quan hệ huyết thống. Nhưng là hiện tại, bọn họ cũng không biết lẫn nhau là ai. So với Giang Đào, cô ta ở nhà họ Lương mười mấy năm, không phải càng thân cận với nhà họ Lương hơn Giang Đào sao?
Lương Quảng Bạch như thế nào có thể đối xử với cô ta như vậy?
Cô ta cảm thấy chính mình tức giận là đương nhiên, chờ Lương Quảng Bạch áy náy, có lẽ cũng có thể cho cô ta một cái danh ngạch. Nhưng Lương Quảng Bạch nghe xong cô ta chất vấn chỉ là nhíu mày, sau đó khó hiểu nói: “Tôi cho ai danh ngạch cùng cô có quan hệ gì?”
Lương Tố Mai: “......”
Cô ta vẫn luôn cho rằng, rốt cuộc ở chung mười mấy năm, bọn họ ít nhất là thân thích. Nhưng hiện tại xem ra, chỉ là một nhà bọn họ tự cho là như vậy.
“Cháu.... Thực xin lỗi chú, cháu chính là... Chính là....”
“Được rồi, trở về đi học đi.”
Lương Quảng Bạch tùy ý xua tay đuổi người, Lương Tố Mai chảy nước mắt chạy ra khỏi văn phòng giáo viên, dọc theo đường đi bị rất nhiều bạn học tò mò nhìn.