“Đây là Giang Đào phải không, lớn lên thật xinh đẹp.” Mẹ của Canh Mẫn, Thôi Tuệ Lan, cười đi tới, “Mẫn Mẫn mấy ngày nay cứ nhắc đến con, mau cùng ta về nhà.”
Thôi Tuệ Lan gật đầu với Lưu Thủy Hương xem như chào hỏi, sau đó thân mật dẫn Giang Đào và Hoắc Thục Phương đi, Lưu Thủy Hương và Lương Tố Mai sắc mặt không tốt nhìn nhau, Giang Đào sao lại quen biết nhà họ Canh? Giang Đào theo Thôi Tuệ Lan vào nhà họ Canh, Canh Mẫn liền như một quả pháo nhỏ nhào tới, ôm lấy Giang Đào còn trừng mắt nhìn Hoắc Thục Phương một cái, Hoắc Thục Phương không quan tâm nhún vai.
…
Kiến thức Trung y trong bài viết đến từ Baidu. Tiểu thuyết chỉ để giải trí, không cần quá khắt khe với một số chi tiết.
Nói viết loại nội dung có kiến thức y học này, rất sợ gặp phải độc giả học y.
Ha ha ha…
______
Giang Đào tới nhà họ Canh, nếu là đến khám bệnh cho Canh Mẫn, sau khi ngồi xuống trò chuyện một lát liền bắt đầu bắt mạch cho cô bé. Cô đặt ba ngón tay lên cổ tay Canh Mẫn, rũ mắt cẩn thận cảm nhận nhịp mạch đập.
Thôi Tuệ Lan nhìn như thanh thản ngồi đó, kỳ thật là đang cẩn thận quan sát Giang Đào.
Bà lần này mời Giang Đào tới, cũng không phải chỉ vì chữa bệnh cho Canh Mẫn. Nói thật bà cũng không quá tin tưởng Giang Đào có thể trị khỏi bệnh cho con gái, nguyên nhân không gì khác, cô gái này quá trẻ, hơn nữa nghe nói mới vừa học Đông y được nửa năm.
Điều này thế nào cũng không thể làm người ta tin phục.
Bà sở dĩ mời Giang Đào tới, chủ yếu là bởi vì cô là vợ của ân nhân cứu mạng con trai bà.
Đối với Tần Sơn Hà, Thôi Tuệ Lan tuy rằng chưa gặp lần nào, nhưng ở trong nhà đã nghe qua tên của anh vô số lần. Tỷ như, lúc trước chồng bà cường ngạnh vận dụng quan hệ, muốn cho anh ở lại bộ đội, nhưng Tần Sơn Hà lại không đồng ý, tự mình xử lý thủ tục chuyển nghề.
Tỷ như: Mỗi lần đàn ông trong nhà tụ tập lại với nhau, luôn sẽ nhắc đến anh.
Đàn ông nhà họ Canh đều giảng nghĩa khí, có n tất báo, con trai bà là người xuất sắc nhất thế hệ này, gia tộc trông chờ nó tiến thêm một bước, nó đối với toàn bộ gia tộc quan trọng cỡ nào không cần nói cũng biết.
Tần Sơn Hà đã từng cứu Canh Kiến Nghiệp một mạng, còn bởi vậy bị thương mà kết thúc sự nghiệp quân ngũ. Lúc ấy anh đã là đại đội trưởng, còn lập không ít công trên chiến trường, nếu không xảy ra việc gì khẳng định là sẽ thăng chức. Chỉ vì cứu con trai bà, tiền đồ rất tốt bị chôn vùi, mà xong việc anh cũng không yêu cầu hồi báo gì.
Chuyện này là một tảng đá trong lòng đàn ông nhà họ Canh.
Khoảng thời gian trước Tần Sơn Hà xuất hiện ở Kinh Đô, cũng không cậy thế con trai bà, tự mình mang theo anh đi xử lý thủ tục thu hồi nhà cửa. Sau lại vợ Tần Sơn Hà còn trị khỏi chứng đau bụng kinh cho con gái bà.
Việc này thấy thế nào thì về sau nhà bọn họ đều phải qua lại nhiều với vợ chồng Tần Sơn Hà.
Bà làm nữ chủ nhân nhà họ Canh, về sau khẳng định cũng muốn tiếp xúc nhiều với đôi vợ chồng này, đặc biệt là vợ của Tần Sơn Hà - Giang Đào.
Cho nên bà dùng lý do khám bệnh cho con gái để mời cô tới nhà, cẩn thận quan sát. Nếu là người hiểu chuyện biết lễ nghĩa, bà liền dụng tâm qua lại. Nếu như không phải, vậy trả xong ân tình rồi coi như người xa lạ đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhà bọn họ như vậy, tuy rằng đứng ở vị trí cao, nhưng nguy hiểm cũng thời khắc tồn tại. Một sự việc hoặc nhân vật nhỏ bé, nói không chừng là có thể huỷ hoại toàn bộ gia tộc.
Làm nữ chủ nhân nhà họ Canh, bà làm việc không thể không cẩn thận.
Theo bà quan sát, Giang Đào cô gái này hiện tại xem ra là không tồi. Ánh mắt thanh minh, còn nhỏ tuổi nhưng nói chuyện làm việc rất là ổn thỏa.
Có thể thâm giao!
Trong lúc Giang Đào bắt mạch cho Canh Mẫn vài phút, Thôi Tuệ Lan suy nghĩ rất nhiều. Khi Giang Đào thu tay lại bắt đầu giảng giải chứng bệnh của Canh Mẫn, bà lập tức thu hồi suy nghĩ cẩn thận lắng nghe.
“Hàn ngưng khí trệ.” Giang Đào thu tay nói. Kỳ thật lần trước bắt mạch cho Canh Mẫn cô đã biết chứng bệnh của cô bé, lần này bất quá là xác nhận thôi.
“Cái gì hàn... Hàn ngưng, khí trệ?” Canh Mẫn mở to mắt hỏi.
Giang Đào lại nói cho cô bé nguyên nhân dẫn đến hàn ngưng và khí trệ, nói xong Canh Mẫn cùng Thôi Tuệ Lan đều như lọt vào trong sương mù, ngay cả Hoắc Thục Phương có chút chỗ cũng không hiểu lắm.
Giang Đào thấy thế lại nói: “Nói đơn giản, chính là thể hàn cùng khí huyết không thông. Loại bệnh này có một bộ phận nguyên nhân là bởi vì di truyền, dì Thôi, ngài có bị đau bụng kinh không?”
Thôi Tuệ Lan nghe xong vẻ mặt bừng tỉnh: “Dì lúc trẻ cũng đau bụng kinh, bất quá kết hôn sau liền không đau mấy nữa.” Đây cũng là nguyên nhân bà không đặc biệt dụng tâm tìm bác sĩ điều trị cho Canh Mẫn, bà cảm thấy kết hôn thì sẽ tốt thôi.
“Vâng, sau khi kết hôn cơ thể phụ nữ sẽ khí huyết thông suốt, đau bụng kinh sẽ giảm bớt.”
“Vì cái gì kết hôn sau liền sẽ giảm bớt?” Canh Mẫn khó hiểu hỏi.
Giang Đào nhìn về phía Thôi Tuệ Lan, không biết có nên giải thích với Canh Mẫn hay không, chuyện này không liên quan đến việc kết hôn hay không, mà liên quan đến việc có sinh hoạt t.ì.n.h d.ụ.c hay không. Canh Mẫn vẫn là cô bé 15-16 tuổi, cô không biết Thôi Tuệ Lan có muốn cho cô bé biết không.
Thôi Tuệ Lan nháy mắt đã hiểu ý Giang Đào, mặt ửng đỏ nói: “Con kết hôn sẽ biết.”
Canh Mẫn vẫn là vẻ mặt ngây thơ, bất quá không ai nói cho cô bé là chuyện như thế nào, cô bé chỉ có thể tiếp tục ngơ ngác.
“Tôi kê đơn t.h.u.ố.c cho Mẫn Mẫn uống, uống một tháng hẳn là liền không có vấn đề gì lớn. Bất quá về sau muốn chú ý giữ ấm nhiều hơn.” Giang Đào nói rồi ghé vào trên bàn trà viết đơn t.h.u.ố.c.
Thôi Tuệ Lan hiện tại đối với y thuật của Giang Đào đã tin, bất quá vì bảo hiểm, bà quyết định hôm nay liền mang theo Canh Mẫn đi nhà họ Lương, nhờ vị Quốc y nhà họ Lương kia xem giúp.
Tuy nói Lương Quốc y người bình thường tiếp xúc không được, nhưng người bình thường này không bao gồm nhà họ Canh bọn họ.
Thôi Tuệ Lan giữ Giang Đào ở lại ăn cơm trưa, Giang Đào không có chối từ. Khi ăn qua cơm trưa rời đi, Canh Mẫn đối với cô lưu luyến không rời, ngay cả thái độ với Hoắc Thục Phương cũng tốt hơn rất nhiều. Lúc chia tay, cô bé còn nói với Hoắc Thục Phương: “Chờ chị Giang Đào cho em mặt nạ, em tặng cho chị mấy gói.”
Hoắc Thục Phương vừa nghe liền vui vẻ: “Muốn dùng mặt nạ chọc tức chị hả?”
Thôi Tuệ Lan gật đầu với Lưu Thủy Hương xem như chào hỏi, sau đó thân mật dẫn Giang Đào và Hoắc Thục Phương đi, Lưu Thủy Hương và Lương Tố Mai sắc mặt không tốt nhìn nhau, Giang Đào sao lại quen biết nhà họ Canh? Giang Đào theo Thôi Tuệ Lan vào nhà họ Canh, Canh Mẫn liền như một quả pháo nhỏ nhào tới, ôm lấy Giang Đào còn trừng mắt nhìn Hoắc Thục Phương một cái, Hoắc Thục Phương không quan tâm nhún vai.
…
Kiến thức Trung y trong bài viết đến từ Baidu. Tiểu thuyết chỉ để giải trí, không cần quá khắt khe với một số chi tiết.
Nói viết loại nội dung có kiến thức y học này, rất sợ gặp phải độc giả học y.
Ha ha ha…
______
Giang Đào tới nhà họ Canh, nếu là đến khám bệnh cho Canh Mẫn, sau khi ngồi xuống trò chuyện một lát liền bắt đầu bắt mạch cho cô bé. Cô đặt ba ngón tay lên cổ tay Canh Mẫn, rũ mắt cẩn thận cảm nhận nhịp mạch đập.
Thôi Tuệ Lan nhìn như thanh thản ngồi đó, kỳ thật là đang cẩn thận quan sát Giang Đào.
Bà lần này mời Giang Đào tới, cũng không phải chỉ vì chữa bệnh cho Canh Mẫn. Nói thật bà cũng không quá tin tưởng Giang Đào có thể trị khỏi bệnh cho con gái, nguyên nhân không gì khác, cô gái này quá trẻ, hơn nữa nghe nói mới vừa học Đông y được nửa năm.
Điều này thế nào cũng không thể làm người ta tin phục.
Bà sở dĩ mời Giang Đào tới, chủ yếu là bởi vì cô là vợ của ân nhân cứu mạng con trai bà.
Đối với Tần Sơn Hà, Thôi Tuệ Lan tuy rằng chưa gặp lần nào, nhưng ở trong nhà đã nghe qua tên của anh vô số lần. Tỷ như, lúc trước chồng bà cường ngạnh vận dụng quan hệ, muốn cho anh ở lại bộ đội, nhưng Tần Sơn Hà lại không đồng ý, tự mình xử lý thủ tục chuyển nghề.
Tỷ như: Mỗi lần đàn ông trong nhà tụ tập lại với nhau, luôn sẽ nhắc đến anh.
Đàn ông nhà họ Canh đều giảng nghĩa khí, có n tất báo, con trai bà là người xuất sắc nhất thế hệ này, gia tộc trông chờ nó tiến thêm một bước, nó đối với toàn bộ gia tộc quan trọng cỡ nào không cần nói cũng biết.
Tần Sơn Hà đã từng cứu Canh Kiến Nghiệp một mạng, còn bởi vậy bị thương mà kết thúc sự nghiệp quân ngũ. Lúc ấy anh đã là đại đội trưởng, còn lập không ít công trên chiến trường, nếu không xảy ra việc gì khẳng định là sẽ thăng chức. Chỉ vì cứu con trai bà, tiền đồ rất tốt bị chôn vùi, mà xong việc anh cũng không yêu cầu hồi báo gì.
Chuyện này là một tảng đá trong lòng đàn ông nhà họ Canh.
Khoảng thời gian trước Tần Sơn Hà xuất hiện ở Kinh Đô, cũng không cậy thế con trai bà, tự mình mang theo anh đi xử lý thủ tục thu hồi nhà cửa. Sau lại vợ Tần Sơn Hà còn trị khỏi chứng đau bụng kinh cho con gái bà.
Việc này thấy thế nào thì về sau nhà bọn họ đều phải qua lại nhiều với vợ chồng Tần Sơn Hà.
Bà làm nữ chủ nhân nhà họ Canh, về sau khẳng định cũng muốn tiếp xúc nhiều với đôi vợ chồng này, đặc biệt là vợ của Tần Sơn Hà - Giang Đào.
Cho nên bà dùng lý do khám bệnh cho con gái để mời cô tới nhà, cẩn thận quan sát. Nếu là người hiểu chuyện biết lễ nghĩa, bà liền dụng tâm qua lại. Nếu như không phải, vậy trả xong ân tình rồi coi như người xa lạ đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhà bọn họ như vậy, tuy rằng đứng ở vị trí cao, nhưng nguy hiểm cũng thời khắc tồn tại. Một sự việc hoặc nhân vật nhỏ bé, nói không chừng là có thể huỷ hoại toàn bộ gia tộc.
Làm nữ chủ nhân nhà họ Canh, bà làm việc không thể không cẩn thận.
Theo bà quan sát, Giang Đào cô gái này hiện tại xem ra là không tồi. Ánh mắt thanh minh, còn nhỏ tuổi nhưng nói chuyện làm việc rất là ổn thỏa.
Có thể thâm giao!
Trong lúc Giang Đào bắt mạch cho Canh Mẫn vài phút, Thôi Tuệ Lan suy nghĩ rất nhiều. Khi Giang Đào thu tay lại bắt đầu giảng giải chứng bệnh của Canh Mẫn, bà lập tức thu hồi suy nghĩ cẩn thận lắng nghe.
“Hàn ngưng khí trệ.” Giang Đào thu tay nói. Kỳ thật lần trước bắt mạch cho Canh Mẫn cô đã biết chứng bệnh của cô bé, lần này bất quá là xác nhận thôi.
“Cái gì hàn... Hàn ngưng, khí trệ?” Canh Mẫn mở to mắt hỏi.
Giang Đào lại nói cho cô bé nguyên nhân dẫn đến hàn ngưng và khí trệ, nói xong Canh Mẫn cùng Thôi Tuệ Lan đều như lọt vào trong sương mù, ngay cả Hoắc Thục Phương có chút chỗ cũng không hiểu lắm.
Giang Đào thấy thế lại nói: “Nói đơn giản, chính là thể hàn cùng khí huyết không thông. Loại bệnh này có một bộ phận nguyên nhân là bởi vì di truyền, dì Thôi, ngài có bị đau bụng kinh không?”
Thôi Tuệ Lan nghe xong vẻ mặt bừng tỉnh: “Dì lúc trẻ cũng đau bụng kinh, bất quá kết hôn sau liền không đau mấy nữa.” Đây cũng là nguyên nhân bà không đặc biệt dụng tâm tìm bác sĩ điều trị cho Canh Mẫn, bà cảm thấy kết hôn thì sẽ tốt thôi.
“Vâng, sau khi kết hôn cơ thể phụ nữ sẽ khí huyết thông suốt, đau bụng kinh sẽ giảm bớt.”
“Vì cái gì kết hôn sau liền sẽ giảm bớt?” Canh Mẫn khó hiểu hỏi.
Giang Đào nhìn về phía Thôi Tuệ Lan, không biết có nên giải thích với Canh Mẫn hay không, chuyện này không liên quan đến việc kết hôn hay không, mà liên quan đến việc có sinh hoạt t.ì.n.h d.ụ.c hay không. Canh Mẫn vẫn là cô bé 15-16 tuổi, cô không biết Thôi Tuệ Lan có muốn cho cô bé biết không.
Thôi Tuệ Lan nháy mắt đã hiểu ý Giang Đào, mặt ửng đỏ nói: “Con kết hôn sẽ biết.”
Canh Mẫn vẫn là vẻ mặt ngây thơ, bất quá không ai nói cho cô bé là chuyện như thế nào, cô bé chỉ có thể tiếp tục ngơ ngác.
“Tôi kê đơn t.h.u.ố.c cho Mẫn Mẫn uống, uống một tháng hẳn là liền không có vấn đề gì lớn. Bất quá về sau muốn chú ý giữ ấm nhiều hơn.” Giang Đào nói rồi ghé vào trên bàn trà viết đơn t.h.u.ố.c.
Thôi Tuệ Lan hiện tại đối với y thuật của Giang Đào đã tin, bất quá vì bảo hiểm, bà quyết định hôm nay liền mang theo Canh Mẫn đi nhà họ Lương, nhờ vị Quốc y nhà họ Lương kia xem giúp.
Tuy nói Lương Quốc y người bình thường tiếp xúc không được, nhưng người bình thường này không bao gồm nhà họ Canh bọn họ.
Thôi Tuệ Lan giữ Giang Đào ở lại ăn cơm trưa, Giang Đào không có chối từ. Khi ăn qua cơm trưa rời đi, Canh Mẫn đối với cô lưu luyến không rời, ngay cả thái độ với Hoắc Thục Phương cũng tốt hơn rất nhiều. Lúc chia tay, cô bé còn nói với Hoắc Thục Phương: “Chờ chị Giang Đào cho em mặt nạ, em tặng cho chị mấy gói.”
Hoắc Thục Phương vừa nghe liền vui vẻ: “Muốn dùng mặt nạ chọc tức chị hả?”