“Em trước đây muốn đến, nhưng anh em không đưa em đi.”
…
Vừa nói chuyện bốn người vừa vào nhà hàng, không hổ là nhà hàng sang trọng nhất Kinh Đô, bên trong trang trí rất xa hoa. Lão Mạc là nhà hàng Moscow, món ăn cũng là đặc sản của Moscow. Bốn người họ chỉ có Canh Kiến Nghiệp quen thuộc nơi này, nhiệm vụ gọi món liền giao cho anh.
Canh Kiến Nghiệp gọi món, bốn người vừa trò chuyện vừa chờ cơm. Canh Mẫn hoạt bát, ở cùng cô bé rất thoải mái, sự căng thẳng ban đầu của Giang Đào bây giờ đã hoàn toàn biến mất.
“Chị Giang học ở học viện Trung y à, thật lợi hại!” Canh Mẫn biết Giang Đào học ở học viện Trung y Kinh Đô, mắt liền lấp lánh. Đại học rất khó thi, huống chi là trường danh tiếng như học viện Trung y Kinh Đô.
“Anh nhớ nhà họ Hoắc có ai đó cũng học ở học viện Trung y?” Canh Kiến Nghiệp nhìn Canh Mẫn hỏi.
Canh Mẫn hừ một tiếng, “Là Hoắc Thục Phương.”
Giang Đào nhướng mày, nghe khẩu khí này, dường như quan hệ giữa Canh Mẫn và Hoắc Thục Phương không tốt lắm. Vậy cô có nên nói mình cùng lớp và quan hệ rất tốt với Hoắc Thục Phương không? Lúc này Canh Mẫn nhìn cô hỏi: “Chị Giang có quen Hoắc Thục Phương không?”
Giang Đào uống một ngụm nước, “Quen, chúng tôi cùng lớp còn cùng ký túc xá.”
Canh Mẫn vừa nghe liền xị mặt, Canh Kiến Nghiệp thấy vậy cười nói: “Chưa thấy em nhỏ mọn như vậy, chuyện bao nhiêu năm rồi, em còn nhớ.”
“Không phải em thù dai, là Hoắc Thục Phương thù dai. Cô ta không biết ở đâu làm mặt nạ, người trong đại viện đều tặng, chỉ không tặng em.” Canh Mẫn bĩu môi một bộ tức giận.
Giang Đào: “…”
Hóa ra mấu chốt là ở mặt nạ của cô.
“Cái đó, mặt nạ của cô ấy là lấy từ chỗ chị, nếu em thích, mấy ngày nữa chị gửi cho em một hộp.” Giang Đào vỗ vỗ tay Canh Mẫn trấn an. Mặt nạ cô có rất nhiều, bảo cô bé mỗi ngày đắp cũng không có vấn đề gì.
“A…”
Canh Mẫn đột nhiên hét lên một tiếng, dọa Giang Đào giật mình. Chỉ thấy Canh Mẫn đứng dậy hưng phấn nhìn cô nói: “Cô ấy lấy từ chỗ chị à! Tốt quá, không cần chị tặng, em mua từ chỗ chị. Em còn muốn tặng cho Hoắc Thục Phương mấy gói, để chọc tức cô ta.”
Giang Đào: Không cần thiết phải vậy.
______
Bữa cơm ăn khá vui vẻ, Canh Kiến Nghiệp hứa ngày mai sẽ đưa Tần Sơn Hà và Giang Đào đến cục quản lý nhà đất.
Bốn người cùng nhau ra khỏi nhà hàng, Canh Kiến Nghiệp và Canh Mẫn lái xe đến, Canh Kiến Nghiệp bảo Giang Đào và Tần Sơn Hà lên xe, anh đưa hai người về nhà trọ.
Tần Sơn Hà ngồi ở ghế phụ, Giang Đào và Canh Mẫn ngồi ở phía sau. Canh Mẫn biết công thức mặt nạ là do Giang Đào nghiên cứu ra, càng thêm sùng bái, trên đường đi cứ ríu rít hỏi Giang Đào.
Giang Đào vốn tính tình tốt, rất kiên nhẫn giải thích cho cô bé về phương pháp chăm sóc da. Sắp đến nhà trọ, Canh Mẫn đột nhiên ôm bụng, vẻ mặt đau đớn. Giang Đào vội vàng hỏi: “Em sao vậy?”
“Em… em có lẽ sắp đến ngày.” Chỉ trong chốc lát, mặt cô bé đã tái nhợt không còn giọt m.á.u, có thể thấy đau đến mức nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Canh Kiến Nghiệp ở phía trước nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, lo lắng hỏi: “Mẫn Mẫn sao vậy?”
“Em ấy có lẽ là đau bụng kinh.” Giang Đào học y, dù đối mặt với hai người đàn ông nói chuyện như vậy cũng không cảm thấy ngại ngùng. Ngược lại, Tần Sơn Hà và Canh Kiến Nghiệp mặt đều hơi hồng.
Nhưng, Canh Kiến Nghiệp lo lắng cho em gái là chính, anh nhìn qua kính chiếu hậu thấy hai người ở ghế sau nói: “Vậy làm sao bây giờ? Có cần đưa đến bệnh viện không?”
“Không cần.” Giọng Canh Mẫn đã có chút run rẩy. Cô bé tuy đau, nhưng đau bụng kinh không phải một hai năm, từ lần đầu tiên có kinh nguyệt đã đau dữ dội. Mấy năm nay mẹ cô bé đã nhiều lần đưa cô bé đến bệnh viện kiểm tra điều trị, nhưng không có tác dụng.
Bây giờ đến bệnh viện cũng vô ích.
Giang Đào đặt tay lên mạch của cô bé, cẩn thận cảm nhận nhịp đập, sau đó nói: “Sắp đến nhà trọ rồi, chị châm cho em mấy kim, có thể giảm bớt đau đớn.”
“Có tác dụng không?” Canh Mẫn không tin lắm, trước đây cô bé đau bụng kinh đều uống t.h.u.ố.c giảm đau, chưa từng nghe nói châm cứu có thể giảm đau kinh.
“Có tác dụng.”
Giọng Giang Đào khẳng định, Canh Mẫn thật sự đau không chịu nổi, liền nghĩ để cô thử một lần, “Được.”
Canh Kiến Nghiệp tăng tốc độ xe, hai phút sau đã đến nhà trọ. Anh lại ôm Canh Mẫn xuống xe, một mạch chạy đến phòng của Giang Đào. Vào phòng, Giang Đào bảo anh đặt Canh Mẫn lên giường, sau đó từ trong túi lấy ra túi kim, lại dùng cồn cẩn thận khử trùng.
Canh Kiến Nghiệp lau mồ hôi lạnh trên trán cho Canh Mẫn, anh biết em gái đau bụng kinh, nhưng không biết đau đến mức này.
“Hai người ra ngoài đi.” Giang Đào khử trùng kim xong nói với hai người đàn ông trong phòng. Vị trí châm cứu ở bụng, đàn ông không thích hợp ở đây.
Nghe cô nói, Tần Sơn Hà lập tức đi ra ngoài, Canh Kiến Nghiệp thương tiếc sờ sờ đầu Canh Mẫn, “Anh ở ngay bên ngoài.”
Đợi họ đi rồi, Giang Đào bảo Canh Mẫn cởi áo để lộ bụng, sau đó nhanh ch.óng châm kim lên đó. Canh Mẫn chỉ cảm thấy cơn đau ở bụng dưới đang giảm dần, sau đó lại không đau chút nào. Cô bé mặt mày vui sướng, “Chị Giang, thật sự không đau, một chút cũng không đau.”
Giang Đào ừ một tiếng, “Em bị thể hàn.”
Canh Mẫn từ trên giường ngồi dậy gật đầu, “Cứ đến mùa đông là tay chân em lạnh ngắt, ngay cả mùa hè tay chân em cũng không ấm lắm.”
Giang Đào cất kim vào túi, sau đó mở cửa cho Canh Kiến Nghiệp và Tần Sơn Hà vào. Cô lại rót một cốc nước đưa cho Canh Mẫn, “Có phải mỗi lần đến kỳ kinh đều bị tức n.g.ự.c và cáu kỉnh không?”
Canh Mẫn gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, “Đúng đúng đúng.”
Chị sẽ kê cho em một đơn t.h.u.ố.c, em về thử xem, uống xong lần này chắc sẽ không đau nữa, đợi qua kỳ kinh này, chị sẽ đổi đơn t.h.u.ố.c khác để điều hòa cơ thể cho em.
Canh Mẫn vừa nghe liền kích động nắm lấy tay Giang Đào, “Chị Giang, chị có thể chữa khỏi cho em không?” Đau bụng kinh khổ sở thế nào, ai đau người đó biết.
Loại bệnh này của Canh Mẫn, mấy hôm trước cô mới thử nghiệm ra phương án điều trị trên người giả, chữa khỏi chắc không có vấn đề. Cho nên cô bình tĩnh nói: “Chắc không thành vấn đề.”
Vẻ mặt bình tĩnh của cô, trong mắt Canh Mẫn và Canh Kiến Nghiệp chính là sự tự tin. Canh Kiến Nghiệp còn đỡ, chỉ kinh ngạc một chút. Dù sao Giang Đào còn quá trẻ.
Canh Mẫn thì kích động ôm lấy Giang Đào, “Chị Giang cảm ơn chị, chị thật tốt.”
…
Vừa nói chuyện bốn người vừa vào nhà hàng, không hổ là nhà hàng sang trọng nhất Kinh Đô, bên trong trang trí rất xa hoa. Lão Mạc là nhà hàng Moscow, món ăn cũng là đặc sản của Moscow. Bốn người họ chỉ có Canh Kiến Nghiệp quen thuộc nơi này, nhiệm vụ gọi món liền giao cho anh.
Canh Kiến Nghiệp gọi món, bốn người vừa trò chuyện vừa chờ cơm. Canh Mẫn hoạt bát, ở cùng cô bé rất thoải mái, sự căng thẳng ban đầu của Giang Đào bây giờ đã hoàn toàn biến mất.
“Chị Giang học ở học viện Trung y à, thật lợi hại!” Canh Mẫn biết Giang Đào học ở học viện Trung y Kinh Đô, mắt liền lấp lánh. Đại học rất khó thi, huống chi là trường danh tiếng như học viện Trung y Kinh Đô.
“Anh nhớ nhà họ Hoắc có ai đó cũng học ở học viện Trung y?” Canh Kiến Nghiệp nhìn Canh Mẫn hỏi.
Canh Mẫn hừ một tiếng, “Là Hoắc Thục Phương.”
Giang Đào nhướng mày, nghe khẩu khí này, dường như quan hệ giữa Canh Mẫn và Hoắc Thục Phương không tốt lắm. Vậy cô có nên nói mình cùng lớp và quan hệ rất tốt với Hoắc Thục Phương không? Lúc này Canh Mẫn nhìn cô hỏi: “Chị Giang có quen Hoắc Thục Phương không?”
Giang Đào uống một ngụm nước, “Quen, chúng tôi cùng lớp còn cùng ký túc xá.”
Canh Mẫn vừa nghe liền xị mặt, Canh Kiến Nghiệp thấy vậy cười nói: “Chưa thấy em nhỏ mọn như vậy, chuyện bao nhiêu năm rồi, em còn nhớ.”
“Không phải em thù dai, là Hoắc Thục Phương thù dai. Cô ta không biết ở đâu làm mặt nạ, người trong đại viện đều tặng, chỉ không tặng em.” Canh Mẫn bĩu môi một bộ tức giận.
Giang Đào: “…”
Hóa ra mấu chốt là ở mặt nạ của cô.
“Cái đó, mặt nạ của cô ấy là lấy từ chỗ chị, nếu em thích, mấy ngày nữa chị gửi cho em một hộp.” Giang Đào vỗ vỗ tay Canh Mẫn trấn an. Mặt nạ cô có rất nhiều, bảo cô bé mỗi ngày đắp cũng không có vấn đề gì.
“A…”
Canh Mẫn đột nhiên hét lên một tiếng, dọa Giang Đào giật mình. Chỉ thấy Canh Mẫn đứng dậy hưng phấn nhìn cô nói: “Cô ấy lấy từ chỗ chị à! Tốt quá, không cần chị tặng, em mua từ chỗ chị. Em còn muốn tặng cho Hoắc Thục Phương mấy gói, để chọc tức cô ta.”
Giang Đào: Không cần thiết phải vậy.
______
Bữa cơm ăn khá vui vẻ, Canh Kiến Nghiệp hứa ngày mai sẽ đưa Tần Sơn Hà và Giang Đào đến cục quản lý nhà đất.
Bốn người cùng nhau ra khỏi nhà hàng, Canh Kiến Nghiệp và Canh Mẫn lái xe đến, Canh Kiến Nghiệp bảo Giang Đào và Tần Sơn Hà lên xe, anh đưa hai người về nhà trọ.
Tần Sơn Hà ngồi ở ghế phụ, Giang Đào và Canh Mẫn ngồi ở phía sau. Canh Mẫn biết công thức mặt nạ là do Giang Đào nghiên cứu ra, càng thêm sùng bái, trên đường đi cứ ríu rít hỏi Giang Đào.
Giang Đào vốn tính tình tốt, rất kiên nhẫn giải thích cho cô bé về phương pháp chăm sóc da. Sắp đến nhà trọ, Canh Mẫn đột nhiên ôm bụng, vẻ mặt đau đớn. Giang Đào vội vàng hỏi: “Em sao vậy?”
“Em… em có lẽ sắp đến ngày.” Chỉ trong chốc lát, mặt cô bé đã tái nhợt không còn giọt m.á.u, có thể thấy đau đến mức nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Canh Kiến Nghiệp ở phía trước nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, lo lắng hỏi: “Mẫn Mẫn sao vậy?”
“Em ấy có lẽ là đau bụng kinh.” Giang Đào học y, dù đối mặt với hai người đàn ông nói chuyện như vậy cũng không cảm thấy ngại ngùng. Ngược lại, Tần Sơn Hà và Canh Kiến Nghiệp mặt đều hơi hồng.
Nhưng, Canh Kiến Nghiệp lo lắng cho em gái là chính, anh nhìn qua kính chiếu hậu thấy hai người ở ghế sau nói: “Vậy làm sao bây giờ? Có cần đưa đến bệnh viện không?”
“Không cần.” Giọng Canh Mẫn đã có chút run rẩy. Cô bé tuy đau, nhưng đau bụng kinh không phải một hai năm, từ lần đầu tiên có kinh nguyệt đã đau dữ dội. Mấy năm nay mẹ cô bé đã nhiều lần đưa cô bé đến bệnh viện kiểm tra điều trị, nhưng không có tác dụng.
Bây giờ đến bệnh viện cũng vô ích.
Giang Đào đặt tay lên mạch của cô bé, cẩn thận cảm nhận nhịp đập, sau đó nói: “Sắp đến nhà trọ rồi, chị châm cho em mấy kim, có thể giảm bớt đau đớn.”
“Có tác dụng không?” Canh Mẫn không tin lắm, trước đây cô bé đau bụng kinh đều uống t.h.u.ố.c giảm đau, chưa từng nghe nói châm cứu có thể giảm đau kinh.
“Có tác dụng.”
Giọng Giang Đào khẳng định, Canh Mẫn thật sự đau không chịu nổi, liền nghĩ để cô thử một lần, “Được.”
Canh Kiến Nghiệp tăng tốc độ xe, hai phút sau đã đến nhà trọ. Anh lại ôm Canh Mẫn xuống xe, một mạch chạy đến phòng của Giang Đào. Vào phòng, Giang Đào bảo anh đặt Canh Mẫn lên giường, sau đó từ trong túi lấy ra túi kim, lại dùng cồn cẩn thận khử trùng.
Canh Kiến Nghiệp lau mồ hôi lạnh trên trán cho Canh Mẫn, anh biết em gái đau bụng kinh, nhưng không biết đau đến mức này.
“Hai người ra ngoài đi.” Giang Đào khử trùng kim xong nói với hai người đàn ông trong phòng. Vị trí châm cứu ở bụng, đàn ông không thích hợp ở đây.
Nghe cô nói, Tần Sơn Hà lập tức đi ra ngoài, Canh Kiến Nghiệp thương tiếc sờ sờ đầu Canh Mẫn, “Anh ở ngay bên ngoài.”
Đợi họ đi rồi, Giang Đào bảo Canh Mẫn cởi áo để lộ bụng, sau đó nhanh ch.óng châm kim lên đó. Canh Mẫn chỉ cảm thấy cơn đau ở bụng dưới đang giảm dần, sau đó lại không đau chút nào. Cô bé mặt mày vui sướng, “Chị Giang, thật sự không đau, một chút cũng không đau.”
Giang Đào ừ một tiếng, “Em bị thể hàn.”
Canh Mẫn từ trên giường ngồi dậy gật đầu, “Cứ đến mùa đông là tay chân em lạnh ngắt, ngay cả mùa hè tay chân em cũng không ấm lắm.”
Giang Đào cất kim vào túi, sau đó mở cửa cho Canh Kiến Nghiệp và Tần Sơn Hà vào. Cô lại rót một cốc nước đưa cho Canh Mẫn, “Có phải mỗi lần đến kỳ kinh đều bị tức n.g.ự.c và cáu kỉnh không?”
Canh Mẫn gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, “Đúng đúng đúng.”
Chị sẽ kê cho em một đơn t.h.u.ố.c, em về thử xem, uống xong lần này chắc sẽ không đau nữa, đợi qua kỳ kinh này, chị sẽ đổi đơn t.h.u.ố.c khác để điều hòa cơ thể cho em.
Canh Mẫn vừa nghe liền kích động nắm lấy tay Giang Đào, “Chị Giang, chị có thể chữa khỏi cho em không?” Đau bụng kinh khổ sở thế nào, ai đau người đó biết.
Loại bệnh này của Canh Mẫn, mấy hôm trước cô mới thử nghiệm ra phương án điều trị trên người giả, chữa khỏi chắc không có vấn đề. Cho nên cô bình tĩnh nói: “Chắc không thành vấn đề.”
Vẻ mặt bình tĩnh của cô, trong mắt Canh Mẫn và Canh Kiến Nghiệp chính là sự tự tin. Canh Kiến Nghiệp còn đỡ, chỉ kinh ngạc một chút. Dù sao Giang Đào còn quá trẻ.
Canh Mẫn thì kích động ôm lấy Giang Đào, “Chị Giang cảm ơn chị, chị thật tốt.”