Chỉ là không ngờ Giang Đào đã trở về.

Khom lưng khuân hai cái hòm vào nhà, vừa đứng thẳng dậy liền nghe Giang Đào hỏi: “Cơm này là cậu nấu à?”

Hồ Á Ninh biết lúc này cô ta nên nói là lấy ở nhà ăn, hoặc tiện đường mua ở quán cơm, nhưng trong lòng cô ta có tức giận, nghiến răng nói: “Đúng vậy, tự tay tôi làm.” Tôi chính là muốn cướp người đàn ông của cô.

Cô ta cho rằng nói như vậy, Giang Đào sẽ không vui, sẽ nói những lời khó nghe với cô ta hoặc gây sự với Tần Sơn Hà, nhưng điều làm cô ta thất vọng là, những điều đó đều không xảy ra.

Chỉ thấy Giang Đào lấy đũa gẩy gẩy thức ăn trong hộp, giọng điệu chê bai: “Tay nghề nấu nướng của cậu không tốt lắm nhỉ, cải trắng xào hơi quá lửa, cơm thì bị sượng, còn giá đỗ này, như luộc với nước vậy. Sao không có thịt? Món ăn cậu làm, nhìn là không muốn ăn rồi…”

Hồ Á Ninh nghe Giang Đào chê bai, nụ cười trên mặt cứng đờ. Đây là cô ta cố ý làm cho Tần Sơn Hà, cô ta biết tay nghề nấu nướng của mình không bằng Giang Đào, nhưng cô ta muốn cho Tần Sơn Hà biết, cô ta đang quan tâm anh.

Cô ta lại nhìn Tần Sơn Hà, anh vẫn coi như mình không tồn tại, im lặng ăn cơm. Gương mặt góc cạnh rõ ràng, lúc này trông thật lạnh lùng.

“Vậy các cậu ăn đi, tôi đi trước.” Cô ta không muốn ở lại đây thêm một khắc nào nữa, nhưng Giang Đào lại kéo cô ta ngồi xuống, cười dịu dàng nói: “Lâu rồi chúng ta không gặp, ngồi xuống ăn cùng nhau đi.”

Giang Đào kéo cô ta ngồi xuống, đẩy hộp cơm cô ta mang đến trước mặt, “Ăn cùng đi.”

Hồ Á Ninh liếc nhìn thức ăn trước mặt Giang Đào, thịt kho tàu mỡ nạc xen kẽ óng ánh nước sốt trong suốt, nhìn một cái là khiến người ta thèm nhỏ dãi. Nhìn lại thức ăn trước mặt mình, so sánh chẳng khác nào cơm heo, trong lòng lại đau nhói.

Cô ta cũng muốn làm chút thịt, nhưng lương của cô ta vốn không cao, mỗi tháng còn phải gửi về nhà rất nhiều, cô ta còn muốn mua quần áo, căn bản không có tiền thừa để mua thịt ăn.

“Lần này cậu nghỉ bao lâu?” Hồ Á Ninh muốn đổi chủ đề, không muốn bàn về chuyện ăn uống nữa, như vậy sẽ khiến cô ta rất khó xử.

Giang Đào ăn một miếng thức ăn, “Hơn 50 ngày, có thể nghỉ ngơi cho thật tốt. Ở trường bài vở rất căng thẳng, tôi muốn đan cho anh ấy một chiếc áo len cũng không có thời gian, chỉ có thể đan một chiếc khăn quàng cổ.”

Câu này của Giang Đào nói rất tùy ý, nhưng Hồ Á Ninh nghe xong trong lòng lại giật thót. Cô ta giả vờ vô tình liếc nhìn vẻ mặt của Giang Đào, phát hiện cô vẫn cười tươi, chẳng lẽ cô không phát hiện chiếc khăn quàng cổ đã bị tráo đổi? Lại nhìn Tần Sơn Hà, anh vẫn im lặng ăn cơm, thỉnh thoảng còn gắp thức ăn cho Giang Đào, hai người trông rất thân mật, không có chút dáng vẻ cãi nhau nào.

Lúc đó, cô ta nhìn thấy bưu kiện của Tần Sơn Hà, sờ thấy mềm mềm, đoán là quần áo. Khi đó cô ta đã vài lần bóng gió tỏ tình với Tần Sơn Hà, nhưng anh cứ như không hiểu, khiến cô ta không biết làm thế nào.

Cô ta biết Tần Sơn Hà và Giang Đào mới cưới, đang lúc mặn nồng, chia rẽ họ không dễ dàng, chỉ có thể tạo ra hiểu lầm. Vì vậy cô ta đã lén mở bưu kiện đó ra, thấy bên trong là hai chiếc khăn quàng cổ, một chiếc màu xám, một chiếc màu xanh lam, nhìn là biết chiếc màu xám là cho Tần Sơn Hà.

Cô ta liền đến Cung Tiêu Xã mua len màu đen, đan một chiếc khăn quàng cổ rồi đặt cùng chiếc khăn màu xanh lam, gửi cho Tần Sơn Hà. Cô ta tin rằng, chỉ cần Giang Đào nhìn thấy chiếc khăn màu đen đó, dù không cãi nhau to với Tần Sơn Hà, cũng sẽ nghi ngờ anh, tình cảm hai người tự nhiên sẽ có rạn nứt.

Vợ chồng thường xuyên không ở bên nhau, lại xuất hiện vấn đề tin tưởng, nói không chừng không cần cô ta ra tay, họ sẽ tự chia tay, đến lúc đó cô ta sẽ có cơ hội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng bây giờ, hai người họ vẫn mặn nồng như vậy, chẳng lẽ là chưa nhìn thấy chiếc khăn đó? Cũng có khả năng, dù sao Giang Đào mới về hôm qua, chưa nhìn thấy cũng là bình thường.

“Tôi còn tưởng các cậu ở trường rất nhàn rỗi.” Hồ Á Ninh cúi đầu ăn một miếng cơm, nghĩ đến không bao lâu nữa, Giang Đào và Tần Sơn Hà sẽ vì chiếc khăn quàng cổ đó mà gây mâu thuẫn, trong lòng cô ta vui vẻ hơn nhiều.

“Sao có thể nhàn rỗi được, dù sao những người ra trường từ trường chúng tôi đều sẽ vào làm việc ở những bệnh viện tốt nhất cả nước, học tập không căng thẳng sao được.”

Lời này lại khiến Hồ Á Ninh tức n.g.ự.c, so với Giang Đào, cô ta quả thật mọi mặt đều không bằng.

“Thời gian này cậu lại đi xem mắt chưa? Thật ra cậu cũng không cần vội, cậu mới 24 tuổi, vẫn có thể lựa chọn kỹ càng…”

Hồ Á Ninh ăn cơm nhạt như nước ốc, còn phải đối phó với những chủ đề sắc bén này của Giang Đào, bữa cơm này khiến cô ta như bị lăng trì. Cuối cùng chỉ có thể tìm một cái cớ vội vàng rời đi.

Giang Đào nhìn bóng lưng hoảng hốt rời đi của cô ta, bĩu môi, “Tôi còn tưởng sẽ lợi hại lắm chứ.”

Tần Sơn Hà rót cho cô một cốc nước, “Thoải mái rồi?”

Giang Đào hừ một tiếng, “Còn sớm.”

Tần Sơn Hà ôm cô ngồi lên đùi mình, má kề má, “Không thoải mái thì tiếp tục.”

“Anh không đau lòng à?”

Tần Sơn Hà b.úng nhẹ lên trán cô, “Đồ vô lương tâm, anh đau lòng ai em không rõ sao?”

Giang Đào không thèm đấu khí với anh, nếu không sẽ đúng ý của con tiện nhân Hồ Á Ninh kia. Cô từ trên đùi anh bước xuống, mở hai cái hòm kia ra, bên trong đầy ắp trân châu, thảo nào lúc Hồ Á Ninh khuân trông nặng như vậy.

“Anh cứ trắng trợn vận chuyển trân châu từ bưu điện như vậy có được không?” Giang Đào có chút lo lắng, bây giờ tuy việc bắt đầu cơ trục lợi không nghiêm lắm, nhưng bị phát hiện vẫn rất nghiêm trọng.

“Cái này gọi là nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất, anh càng đi đường chính thống càng không ai nghi ngờ.” Tần Sơn Hà nhét hai cái hòm xuống gầm giường, “Hơn nữa, chính sách quốc gia bây giờ đã bắt đầu nới lỏng, nói không chừng chẳng bao lâu nữa chúng ta có thể sản xuất một cách quang minh chính đại.”

“Vẫn phải cẩn thận.” Giang Đào vẫn không yên tâm lắm.

“Anh biết, năm nay dùng hết số nguyên liệu này là ngừng việc.” Chỗ trân châu này, mười ngày nữa là dùng hết. Năm nay kiếm được không ít tiền, anh cũng không muốn bận rộn vào dịp Tết. Họ khó khăn lắm mới ở bên nhau, anh còn muốn dành thời gian cho vợ.

Chuyện sản xuất Giang Đào không hiểu, nên không hỏi nhiều, hai người lại quấn quýt một lúc rồi Giang Đào đạp xe đi, còn nói lúc tan làm sẽ đến đón anh.
Chương 159 - Chương 159 | Đọc truyện tranh