"Đồng Vân, cậu có chuyện gì khó xử sao? Có thể nói với tớ, xem tớ có giúp được gì không." Đưa than ngày tuyết, càng dễ dàng chiếm được lòng người, rõ ràng Tôn Đồng Vân bây giờ đang đứng trên nền tuyết lạnh giá.

Tôn Đồng Vân vốn không muốn để ý đến Lương Tố Mai, nghe cô nói vậy thì dừng bước, nói: "Cậu có thể cho tớ mượn 500 đồng không?"

Lương Tố Mai: "..."

500 đồng là lương một năm của mẹ cô, làm sao cô có nhiều tiền như vậy? Nhưng, để tạo quan hệ tốt với Tôn Đồng Vân, cô nói: "Tớ không có nhiều như vậy, tớ có thể về nhà hỏi mẹ."

Tôn Đồng Vân nghe vậy mắt liền sáng lên. Cô biết nhà Lương Tố Mai ở Kinh Đô, hơn nữa điều kiện gia đình không tồi, từng nghe người ta nói nhà cô ở trong quân khu đại viện.

Quân khu đại viện không phải là nơi người bình thường ở được. Cho nên cô cảm thấy, nếu Lương Tố Mai đã nói vậy, thì có thể cho cô mượn tiền.

"Vậy thì cảm ơn cậu nhiều." Tôn Đồng Vân vui vẻ khoác tay Lương Tố Mai.

Nụ cười của Lương Tố Mai có chút cứng đờ, cô chỉ muốn hỏi thăm, chứ không nói nhất định sẽ cho cô ta mượn tiền. Nhưng nếu cô ta đã nghĩ vậy, thì cứ nghĩ vậy đi. Trước tiên moi được lời của cô ta, sau này nói mẹ không cho tiền, Tôn Đồng Vân có thể làm gì được? "Cậu định ra ngoài sao?" Lương Tố Mai hỏi, Tôn Đồng Vân kéo tay cô cười vui vẻ, "Vốn định ra ngoài, bây giờ không cần nữa."

Vừa rồi tâm trạng cô buồn bực, ba người còn lại trong ký túc xá bây giờ quan hệ với cô căng thẳng, ở trong ký túc xá càng thêm ngột ngạt, nên muốn ra ngoài hít thở không khí. Không ngờ lại gặp được chuyện tốt như vậy.

"Về ký túc xá cũng không có việc gì, chúng ta ra ngoài đi dạo đi." Lương Tố Mai nói.

Tôn Đồng Vân bây giờ chỉ mong được ở bên cạnh Lương Tố Mai, vị Thần Tài này, để vun đắp tình hữu nghị giữa hai người, làm sao có thể từ chối?

"Được thôi!"

Hai người tay trong tay, như bạn thân đi đến sân thể d.ụ.c của trường. Lương Tố Mai tán gẫu với Tôn Đồng Vân một lúc, rồi hỏi: "Cậu và Giang Đào trước đây có ân oán gì à?"

"Chuyện này..."

Dù sao cũng là chuyện của người lớn, Tôn Đồng Vân không muốn nói với người ngoài. Hơn nữa, chuyện bà nội và ông nội tình cảm không tốt, nói ra cũng không phải là chuyện vẻ vang gì.

Lương Tố Mai thấy Tôn Đồng Vân khó xử, rất "thông cảm" nói: "Không tiện nói thì thôi, có một số chuyện đúng là không tiện nói với người ngoài."

Lương Tố Mai nhấn mạnh hai chữ "người ngoài", nụ cười trên mặt cũng nhạt đi nhiều, dường như đang buồn vì Tôn Đồng Vân không coi cô là người một nhà.

Tôn Đồng Vân thấy cô như vậy, trong lòng giật mình, sợ Lương Tố Mai không cho cô mượn tiền, nghĩ ngợi rồi nói: "Ân oán giữa tớ và Giang Đào là từ đời trước."

Nói rồi cô kéo Lương Tố Mai ngồi xuống ghế đá bên sân thể d.ụ.c, kể lại chuyện giữa Tôn Minh Nghĩa, Mai Thu Lan và bà nội cô là Lâm Bình Tú, cuối cùng tức giận nói:

"Cậu nói xem Mai Thu Lan đó có phải là không biết xấu hổ không? Bà ta là một góa phụ m.a.n.g t.h.a.i con của người khác, còn muốn phá hoại hôn nhân của ông bà nội tớ. Người như vậy thì cháu ngoại của bà ta có thể tốt đẹp đến đâu..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tôn Đồng Vân càng nói càng tức giận, nhưng Lương Tố Mai không nghe lọt một chữ nào. Trong đầu cô cứ lặp đi lặp lại một cái tên, Mai Thu Lan.

Cái tên này cô rất quen thuộc, vì ông nội cô, Lương Nguyên Đường, đã tìm người phụ nữ này mấy chục năm, cũng vì người phụ nữ này mà mấy chục năm không tái hôn.

Nếu Mai Thu Lan trong miệng Tôn Đồng Vân chính là người mà ông nội tìm...

Trong lòng cô dấy lên một nỗi hoảng sợ tột độ, bà nội cô từng nói, ông nội không có con ruột, nên mới đối xử tốt với gia đình họ như vậy. Nếu ông nội tìm được Mai Thu Lan, họ có con ruột, gia đình họ sẽ không thể ở lại quân khu đại viện, càng không có được đãi ngộ như hiện tại.

Và bây giờ cô có một dự cảm mãnh liệt, Mai Thu Lan trong miệng Tôn Đồng Vân chính là Mai Thu Lan mà ông nội đang tìm. Vậy thì Giang Đào chính là cháu ngoại của ông nội.

Nếu đây là sự thật, Giang Đào cũng được coi là người nhà họ Lương, Lương Quảng Bạch là cậu của Giang Đào, ông nhận Giang Đào làm đồ đệ, y thuật của nhà họ Lương cũng coi như không bị ngoại truyền.

Vậy cô phải làm sao?

Không thể làm đồ đệ của Lương Quảng Bạch, không thể "gần quan được ban lộc" gả cho Lương Nghị, tất cả những tương lai tốt đẹp mà cô đã tưởng tượng trước đây đều sẽ tan thành bọt nước.

Không được, cô không cho phép, không cho phép chuyện như vậy xảy ra.

"Tố Mai, cậu sao vậy?" Tôn Đồng Vân tức giận nói một hồi, quay mặt lại thấy Lương Tố Mai không nghe cô xả giận, sắc mặt cũng không tốt lắm.

"Tớ... tớ đột nhiên thấy hơi khó chịu." Lương Tố Mai tìm một cái cớ, rồi nói: "Chúng ta về trước đi."

Tôn Đồng Vân có chút chưa đã thèm, khoảng thời gian này vì thua cược, cô cảm thấy mình luôn bị Giang Đào đè đầu cưỡi cổ, cô muốn tìm người tâm sự, xả giận, nhưng không tìm được người thích hợp. Hôm nay cuối cùng cũng có cơ hội, nhưng xả được một nửa, Lương Tố Mai lại muốn về.

Không còn cách nào, cô đành cùng Lương Tố Mai trở về ký túc xá.

Đêm đó, Lương Tố Mai mất ngủ. Cô nghĩ về cuộc sống của gia đình mình khi chưa được Lương Nguyên Đường chăm sóc.

Khi đó, gia đình năm người của họ sống trong một căn phòng hơn bốn mươi mét vuông ở khu nhà tập thể, cô và bà nội chen chúc trên một chiếc giường nhỏ chỉ rộng hơn một mét.

Khi đó cô mới sáu bảy tuổi, nhưng mỗi ngày phải dậy rất sớm để đến nhà máy gần đó, trộm nhặt những cục than đá còn sót lại. Khi đó, mỗi ngày cô đều ăn không đủ no, đói đến mức cảm thấy những cục than đá đó cũng có thể ăn được.

Cuộc sống thay đổi khi Lương Nguyên Đường tìm thấy họ, lúc đó cô mới biết, ông bà nội cô từng là người hầu của nhà họ Lương. Ông nội cô, Lương Phúc, là đứa trẻ được lão thái gia nhà họ Lương nhặt về, từ nhỏ sống ở nhà họ Lương, nên mang họ Lương.

Sau này chiến tranh bùng nổ, đại thiếu gia nhà họ Lương, Lương Nguyên Đường, tòng quân, ông nội cô, Lương Phúc, là người hầu của Lương Nguyên Đường, cũng theo Lương Nguyên Đường nhập ngũ.

Bà nội cô là người hầu gái lớn của nhà họ Lương, có tình cảm với ông nội, sau khi ông nội nhập ngũ không lâu thì phát hiện mang thai. Gia quy nhà họ Lương rất nghiêm, không cho phép người hầu và người hầu gái có tình riêng, bà nội cô liền trốn khỏi nhà họ Lương.
Chương 139 - Chương 139 | Đọc truyện tranh