"Gửi cho Giang Đào chút gì đi nhỉ? Chúng ta không thể lấy không đồ tốt như vậy của con bé được!" Lương Lệ cảm thấy trong lòng áy náy, nghĩ nghĩ lại nói: "Con bé Giang Đào này có chuyện tốt gì cũng nhớ đến chúng ta, chúng ta phải trông chừng Tần Sơn Hà giúp con bé."
Điền Ái Cầm nghe cô ấy nói xong thì cười: "Cô trông chừng kiểu gì?"
Lương Lệ: "Tôi có người quen ở xưởng dệt, thường xuyên hỏi thăm tình hình bên đó."
Điền Ái Cầm nhìn ra ngoài ba người đàn ông, thấy bọn họ không chú ý bên này, mới nhỏ giọng nói: "Cẩn thận chút, đừng để Tần Sơn Hà biết, đến lúc đó khó coi. Hơn nữa, tôi thấy Tần Sơn Hà không phải người như vậy."
"Cậu ta không phải người như vậy, nhưng không ngăn được có mấy đứa không biết xấu hổ cứ lao vào."
.....
Hai người vừa nói chuyện vừa trộn xong mặt nạ, Điền Ái Cầm dùng tay bôi lên mặt Lương Lệ. Bôi xong, Lương Lệ lại bôi cho cô ấy. Hai người để cái mặt đen sì ngồi hơn nửa tiếng, sau đó đi nhà vệ sinh rửa sạch.
Ra khỏi phòng ngủ đi qua phòng khách, ba người đàn ông nhìn thấy hai khuôn mặt đen sì thì giật nảy mình. Hai người vội vàng rảo bước nhanh vào nhà vệ sinh. Dùng nước sạch rửa xong, lấy nhau làm gương, xem hiệu quả.
Sau đó trăm miệng một lời nói: "Thật sự trắng ra rồi."
Đặc biệt là Điền Ái Cầm, hiệu quả cực kỳ rõ ràng. Cô ấy vốn thuộc da dầu, lỗ chân lông trên mặt khá to, hơn nữa da hơi vàng, bình thường cả khuôn mặt trông cứ như rửa không sạch. Hiện tại không chỉ da trắng ra, lỗ chân lông cũng nhỏ đi, khuôn mặt nhìn sạch sẽ hẳn.
Lương Lệ thuộc loại da hơi vàng, hiện tại cũng trắng ra rất nhiều. Cô ấy là người tính tình rộng rãi, vừa cao hứng liền đi ra phòng khách, đưa mặt đến trước mắt Trương Văn Bân nói: "Nhìn xem, trắng không?"
Có người ngoài ở đây, vợ chồng thân mật như vậy, Trương Văn Bân còn có chút ngượng ngùng. Anh ta ho khan một tiếng tùy ý nhìn thoáng qua: "Ừ, trắng."
Lương Lệ vừa nghe biết ngay anh ta đang có lệ, hừ một tiếng nói: "Hiệu quả của Ái Cầm là rõ nhất."
Lúc này Điền Ái Cầm từ nhà vệ sinh đi ra, thấy ba người đàn ông đều nhìn về phía mình, làm cho cô ấy đều có chút ngượng ngùng.
"Đúng là trắng ra không ít." Ngô Kiến Trung nhìn xong nói.
"Đúng không," Lương Lệ nhìn về phía Tần Sơn Hà, "Các cậu về định giá đi, thứ này chắc chắn bán chạy hơn t.h.u.ố.c nẻ."
Tần Sơn Hà sửng sốt, trước đó hắn thật đúng là không nghĩ tới chuyện bán thứ này. Bất quá, một thứ là bán, hai thứ cũng là bán, trực tiếp đi theo con đường tiêu thụ t.h.u.ố.c nẻ là được.
Tuy rằng nghĩ vậy, nhưng hắn không trực tiếp mở miệng nói bán, chi phí thứ này chắc chắn cao hơn t.h.u.ố.c nẻ, phải hạch toán kỹ lưỡng một chút.
Tần Sơn Hà bên này còn chưa lên kế hoạch xong có bán mặt nạ hay không, mối làm ăn của Giang Đào đã tự tìm tới cửa.
Hoắc Thục Phương sau khi nhận được mặt nạ Giang Đào cho, về nhà cho mẹ cô ấy dùng một lần, kết quả hiệu quả còn tốt hơn Hoắc Thục Phương dùng. Mẹ Hoắc liền bảo Hoắc Thục Phương mua một ít từ Giang Đào.
Giang Đào có chút khó xử, vài loại d.ư.ợ.c liệu trong mặt nạ tuy không đều là t.h.u.ố.c thường dùng, nhưng ra hiệu t.h.u.ố.c vẫn có thể mua được, nhưng bột ngọc trai thì không dễ kiếm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giang Đào từng nghĩ tới việc đưa phương t.h.u.ố.c cho Hoắc Thục Phương, để mẹ Hoắc tự mình phối chế ở nhà, nhưng sau đó cô lại dập tắt ý nghĩ này. Cô quyết định vẫn là thương lượng với Tần Sơn Hà trước rồi nói sau. Cô tuy rằng không có đầu óc buôn bán, nhưng cũng biết đồ vật có thể kiếm tiền, không thể dễ dàng giao cho người khác.
Cho nên cô đến bưu điện gọi điện thoại cho Tần Sơn Hà, hỏi ý kiến hắn.
Tần Sơn Hà hôm qua nhận được bưu kiện của vợ nhỏ, hôm nay lại nhận được điện thoại của cô, trong lòng khỏi phải nói có bao nhiêu vui sướng, giọng nói ôn nhu chưa từng có: "Em ở bên đó thế nào?"
Giang Đào vốn định nói ngắn gọn, cước điện thoại quá đắt. Nhưng khó khăn lắm mới gọi một lần, cô cũng muốn nói chuyện với hắn thêm một lát. Liền dong dài kể lại những chuyện xảy ra thường ngày, bao gồm cả chuyện cá cược thắng Tôn Đồng Vân một ngàn đồng.
Thật ra mấy chuyện này đều đã viết trong thư.
Tần Sơn Hà nghe được Giang Đào cá cược với Tôn Đồng Vân, liền lo lắng, tuy rằng vợ nhỏ của hắn thắng, nhưng vẫn nhịn không được lo lắng. Hắn không để bụng một ngàn đồng kia, hắn chỉ hy vọng cô ở trường học bình an.
"500 đồng còn lại nếu cô ta cứ mãi không đưa, em cũng đừng kiên trì đòi nữa. Người nhà họ Tôn chúng ta về sau có thể thu thập." Tần Sơn Hà lo lắng nói.
Không phải hắn hèn nhát, mà là sợ Giang Đào lại xảy ra xung đột với Tôn Đồng Vân rồi chịu thiệt. Chuyện này nếu xảy ra trên người hắn, hoặc là hắn ở bên cạnh cô, hắn tuyệt đối sẽ không thiện bãi cam hưu. Nhưng Giang Đào một mình ở Kinh Đô, tất cả lấy bình an làm chủ.
Giang Đào ngoài miệng đồng ý, trong lòng lại nghĩ, hôm nay là ngày thứ ba, ngày mai sẽ đi đòi tiền Tôn Đồng Vân, nếu cô ta không đưa, cô sẽ yêu cầu cô ta xin lỗi trước toàn trường.
Sự việc là do Tôn Đồng Vân khơi mào trước, lần này nếu nhẹ nhàng bỏ qua, lần sau cô ta sẽ còn tìm cô gây phiền phức.
Bất quá cô biết Tần Sơn Hà là lo lắng cho cô, cho nên ý nghĩ thật sự thì không cần nói với hắn. Liền nói với hắn chuyện mẹ Hoắc muốn mua mặt nạ.
"Nhưng mà bột ngọc trai không dễ mua."
Tần Sơn Hà nghĩ đến một chiến hữu của hắn nhà ở vùng biển, bên đó có cơ sở nuôi cấy ngọc trai, chỉ là không biết có thể kiếm được không. Chủ yếu là hiện tại không cho phép buôn bán tư nhân, mua chui thì giá cả phỏng chừng sẽ rất cao.
"Chuyện này em đừng lo, để anh nghĩ cách." Vợ mình mình biết, bảo cô nghiên cứu y học thì được, bảo cô làm mấy việc vặt vãnh này, cô sẽ có chút không kiên nhẫn.
Giang Đào thích nhất nghe Tần Sơn Hà nói câu "giao việc cho anh em đừng bận tâm". Chỉ cần hắn nhận lời, cơ bản đều có thể thành công.
Trong lòng cao hứng, cô nhỏ giọng nói: "Anh…" Có nhớ em không? Nhưng là lời nói đến bên miệng, thế nào cũng ngại ngùng không nói ra được. Hơn nữa mặt còn đỏ lên.
Tần Sơn Hà nghe được cô ngượng ngùng nói một chữ "Anh" rồi im bặt, nháy mắt đoán được cô muốn nói gì. Bởi vì câu này hắn cũng muốn nói.
Trầm thấp cười một tiếng, hắn nhẹ giọng nói: "Bé ngoan, anh nhớ em, đặc biệt nhớ."
Mặt Giang Đào càng đỏ hơn, tim cũng đập thình thịch liên hồi. Hai tiếng "bé ngoan" này, là hắn mỗi lần động tình thích gọi nhất.
Điền Ái Cầm nghe cô ấy nói xong thì cười: "Cô trông chừng kiểu gì?"
Lương Lệ: "Tôi có người quen ở xưởng dệt, thường xuyên hỏi thăm tình hình bên đó."
Điền Ái Cầm nhìn ra ngoài ba người đàn ông, thấy bọn họ không chú ý bên này, mới nhỏ giọng nói: "Cẩn thận chút, đừng để Tần Sơn Hà biết, đến lúc đó khó coi. Hơn nữa, tôi thấy Tần Sơn Hà không phải người như vậy."
"Cậu ta không phải người như vậy, nhưng không ngăn được có mấy đứa không biết xấu hổ cứ lao vào."
.....
Hai người vừa nói chuyện vừa trộn xong mặt nạ, Điền Ái Cầm dùng tay bôi lên mặt Lương Lệ. Bôi xong, Lương Lệ lại bôi cho cô ấy. Hai người để cái mặt đen sì ngồi hơn nửa tiếng, sau đó đi nhà vệ sinh rửa sạch.
Ra khỏi phòng ngủ đi qua phòng khách, ba người đàn ông nhìn thấy hai khuôn mặt đen sì thì giật nảy mình. Hai người vội vàng rảo bước nhanh vào nhà vệ sinh. Dùng nước sạch rửa xong, lấy nhau làm gương, xem hiệu quả.
Sau đó trăm miệng một lời nói: "Thật sự trắng ra rồi."
Đặc biệt là Điền Ái Cầm, hiệu quả cực kỳ rõ ràng. Cô ấy vốn thuộc da dầu, lỗ chân lông trên mặt khá to, hơn nữa da hơi vàng, bình thường cả khuôn mặt trông cứ như rửa không sạch. Hiện tại không chỉ da trắng ra, lỗ chân lông cũng nhỏ đi, khuôn mặt nhìn sạch sẽ hẳn.
Lương Lệ thuộc loại da hơi vàng, hiện tại cũng trắng ra rất nhiều. Cô ấy là người tính tình rộng rãi, vừa cao hứng liền đi ra phòng khách, đưa mặt đến trước mắt Trương Văn Bân nói: "Nhìn xem, trắng không?"
Có người ngoài ở đây, vợ chồng thân mật như vậy, Trương Văn Bân còn có chút ngượng ngùng. Anh ta ho khan một tiếng tùy ý nhìn thoáng qua: "Ừ, trắng."
Lương Lệ vừa nghe biết ngay anh ta đang có lệ, hừ một tiếng nói: "Hiệu quả của Ái Cầm là rõ nhất."
Lúc này Điền Ái Cầm từ nhà vệ sinh đi ra, thấy ba người đàn ông đều nhìn về phía mình, làm cho cô ấy đều có chút ngượng ngùng.
"Đúng là trắng ra không ít." Ngô Kiến Trung nhìn xong nói.
"Đúng không," Lương Lệ nhìn về phía Tần Sơn Hà, "Các cậu về định giá đi, thứ này chắc chắn bán chạy hơn t.h.u.ố.c nẻ."
Tần Sơn Hà sửng sốt, trước đó hắn thật đúng là không nghĩ tới chuyện bán thứ này. Bất quá, một thứ là bán, hai thứ cũng là bán, trực tiếp đi theo con đường tiêu thụ t.h.u.ố.c nẻ là được.
Tuy rằng nghĩ vậy, nhưng hắn không trực tiếp mở miệng nói bán, chi phí thứ này chắc chắn cao hơn t.h.u.ố.c nẻ, phải hạch toán kỹ lưỡng một chút.
Tần Sơn Hà bên này còn chưa lên kế hoạch xong có bán mặt nạ hay không, mối làm ăn của Giang Đào đã tự tìm tới cửa.
Hoắc Thục Phương sau khi nhận được mặt nạ Giang Đào cho, về nhà cho mẹ cô ấy dùng một lần, kết quả hiệu quả còn tốt hơn Hoắc Thục Phương dùng. Mẹ Hoắc liền bảo Hoắc Thục Phương mua một ít từ Giang Đào.
Giang Đào có chút khó xử, vài loại d.ư.ợ.c liệu trong mặt nạ tuy không đều là t.h.u.ố.c thường dùng, nhưng ra hiệu t.h.u.ố.c vẫn có thể mua được, nhưng bột ngọc trai thì không dễ kiếm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giang Đào từng nghĩ tới việc đưa phương t.h.u.ố.c cho Hoắc Thục Phương, để mẹ Hoắc tự mình phối chế ở nhà, nhưng sau đó cô lại dập tắt ý nghĩ này. Cô quyết định vẫn là thương lượng với Tần Sơn Hà trước rồi nói sau. Cô tuy rằng không có đầu óc buôn bán, nhưng cũng biết đồ vật có thể kiếm tiền, không thể dễ dàng giao cho người khác.
Cho nên cô đến bưu điện gọi điện thoại cho Tần Sơn Hà, hỏi ý kiến hắn.
Tần Sơn Hà hôm qua nhận được bưu kiện của vợ nhỏ, hôm nay lại nhận được điện thoại của cô, trong lòng khỏi phải nói có bao nhiêu vui sướng, giọng nói ôn nhu chưa từng có: "Em ở bên đó thế nào?"
Giang Đào vốn định nói ngắn gọn, cước điện thoại quá đắt. Nhưng khó khăn lắm mới gọi một lần, cô cũng muốn nói chuyện với hắn thêm một lát. Liền dong dài kể lại những chuyện xảy ra thường ngày, bao gồm cả chuyện cá cược thắng Tôn Đồng Vân một ngàn đồng.
Thật ra mấy chuyện này đều đã viết trong thư.
Tần Sơn Hà nghe được Giang Đào cá cược với Tôn Đồng Vân, liền lo lắng, tuy rằng vợ nhỏ của hắn thắng, nhưng vẫn nhịn không được lo lắng. Hắn không để bụng một ngàn đồng kia, hắn chỉ hy vọng cô ở trường học bình an.
"500 đồng còn lại nếu cô ta cứ mãi không đưa, em cũng đừng kiên trì đòi nữa. Người nhà họ Tôn chúng ta về sau có thể thu thập." Tần Sơn Hà lo lắng nói.
Không phải hắn hèn nhát, mà là sợ Giang Đào lại xảy ra xung đột với Tôn Đồng Vân rồi chịu thiệt. Chuyện này nếu xảy ra trên người hắn, hoặc là hắn ở bên cạnh cô, hắn tuyệt đối sẽ không thiện bãi cam hưu. Nhưng Giang Đào một mình ở Kinh Đô, tất cả lấy bình an làm chủ.
Giang Đào ngoài miệng đồng ý, trong lòng lại nghĩ, hôm nay là ngày thứ ba, ngày mai sẽ đi đòi tiền Tôn Đồng Vân, nếu cô ta không đưa, cô sẽ yêu cầu cô ta xin lỗi trước toàn trường.
Sự việc là do Tôn Đồng Vân khơi mào trước, lần này nếu nhẹ nhàng bỏ qua, lần sau cô ta sẽ còn tìm cô gây phiền phức.
Bất quá cô biết Tần Sơn Hà là lo lắng cho cô, cho nên ý nghĩ thật sự thì không cần nói với hắn. Liền nói với hắn chuyện mẹ Hoắc muốn mua mặt nạ.
"Nhưng mà bột ngọc trai không dễ mua."
Tần Sơn Hà nghĩ đến một chiến hữu của hắn nhà ở vùng biển, bên đó có cơ sở nuôi cấy ngọc trai, chỉ là không biết có thể kiếm được không. Chủ yếu là hiện tại không cho phép buôn bán tư nhân, mua chui thì giá cả phỏng chừng sẽ rất cao.
"Chuyện này em đừng lo, để anh nghĩ cách." Vợ mình mình biết, bảo cô nghiên cứu y học thì được, bảo cô làm mấy việc vặt vãnh này, cô sẽ có chút không kiên nhẫn.
Giang Đào thích nhất nghe Tần Sơn Hà nói câu "giao việc cho anh em đừng bận tâm". Chỉ cần hắn nhận lời, cơ bản đều có thể thành công.
Trong lòng cao hứng, cô nhỏ giọng nói: "Anh…" Có nhớ em không? Nhưng là lời nói đến bên miệng, thế nào cũng ngại ngùng không nói ra được. Hơn nữa mặt còn đỏ lên.
Tần Sơn Hà nghe được cô ngượng ngùng nói một chữ "Anh" rồi im bặt, nháy mắt đoán được cô muốn nói gì. Bởi vì câu này hắn cũng muốn nói.
Trầm thấp cười một tiếng, hắn nhẹ giọng nói: "Bé ngoan, anh nhớ em, đặc biệt nhớ."
Mặt Giang Đào càng đỏ hơn, tim cũng đập thình thịch liên hồi. Hai tiếng "bé ngoan" này, là hắn mỗi lần động tình thích gọi nhất.