Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
Chương 317: Người nhà họ Phương sa sút thất vọng
Tay nghề nấu nướng của Tang Mặc giờ khá lắm rồi, có thể bày ra một bàn cỗ tươm tất: gà quay nguyên con, cá kho tộ, thịt muối hấp măng, thịt heo xào măng mùa đông, rau cải cuộn,…đầy ắp cả một bàn.
"Uống rượu không?"
Tang Mặc hỏi.
"Không uống."
Triệu Vĩ Kiệt lắc đầu quầy quậy. Từ sau vụ say rượu gây họa lần trước, hắn ta tém tém lại hẳn.
"Thế uống sâm panh nhé."
Tang Mặc lấy chai sâm panh độ cồn thấp ra, uống như nước ngọt có ga thôi. Anh rót đầy ly cho Bạch An Kỳ và Triệu Vĩ Kiệt, còn Phương Đường thì uống nước lọc đun sôi để nguội.
"Món này ngon phết, không ngờ tay nghề của Tang Mặc giờ đỉnh thế!"
Bạch An Kỳ gắp một miếng thịt muối hấp măng khen ngợi hết lời.
Triệu Vĩ Kiệt cũng nịnh nọt:
"Anh Tang làm gì cũng giỏi!"
"Làm nhiều khắc quen thôi, nấu ăn cũng chẳng khó đâu, cậu học cũng được mà."
Tang Mặc dửng dưng nói.
Những người kêu nấu ăn khó, chung quy là do lười hoặc là được chiều quen rồi, không nấu cũng có cái ăn. Chứ thử đói xem, dù không có năng khiếu cũng chẳng để bản thân c.h.ế.t đói được.
Nói cho cùng là chưa bị dồn vào bước đường cùng thôi. Trước kia có vợ nấu cho ăn, anh ngày nào cũng ăn sẵn đến món trứng xào cà chua còn làm không xong. Từ khi vợ mang bầu, anh mới bắt buộc phải học nấu ăn, dần dần rồi cũng lên tay.
"Tôi chịu thôi, không khéo lại đốt bếp mất."
Triệu Vĩ Kiệt lắc đầu nguầy nguậy.
Hắn ta chẳng muốn vào bếp đâu, mùi dầu mỡ ám vào người khó chịu lắm. Hơn nữa mẹ hắn ta bảo bếp núc là việc của đàn bà, đàn ông vào bếp là hèn, người ta cười cho. Ba hắn ta cũng chưa bao giờ động tay vào việc nhà, chai xì dầu để đâu còn chẳng biết.
Nhưng mà hắn ta lại thấy Tang Mặc tài giỏi thế còn vào bếp được, chắc mấy lời mẹ hắn ta nói là tào lao thôi nhỉ? "Anh chỉ được cái lười chảy thây, thử thả anh lên núi một mình xem, đói quá thì đá cũng phải gặm ấy chứ."
Bạch An Kỳ mỉa mai.
Trước kia cô ta cũng có biết nấu nướng gì đâu, giờ thì cũng làm được một mâm cỗ ra trò rồi.
"Tôi việc gì phải lên núi, lấy vợ về có vợ nấu cho ăn, đói thế quái nào được."
Triệu Vĩ Kiệt hừ mũi.
"Chắc gì anh đã lấy được vợ? Đi xem mắt ba năm trời rồi, vợ anh đâu?"
Câu nói của Bạch An Kỳ chọc trúng tim đen Triệu Vĩ Kiệt, hắn ta thẹn quá hóa giận:
"Cô chẳng phải cũng ba năm rồi không động tĩnh gì à? Còn mặt mũi mà nói tôi?"
Dù sao hắn ta cũng là con trai xưởng trưởng cơ mà!
"Tôi ế là do tôi kén chọn thôi, chứ tôi mà hạ thấp tiêu chuẩn thì đàn ông muốn lấy tôi xếp hàng dài như lông trâu!"
Triệu Vĩ Kiệt không nhịn được "nổ" còn liếc xéo Bạch An Kỳ. Hắn ta vẫn chưa bị coi là trai ế, chứ cái đồ ba tấc đinh này thì đích thị là gái ế rồi.
"Tính cả mấy bà cụ 80 tuổi vào thì đúng là nhiều như lông trâu thật!"
Bạch An Kỳ thong thả đáp trả, không quên cướp miếng thịt Triệu Vĩ Kiệt định gắp nhét tọt vào miệng đầy khiêu khích. Định chê bà đây ế à, hừ, đợi bà kiếm được tiền to rồi thì khối đàn ông xin c.h.ế.t.
Triệu Vĩ Kiệt nghiến răng, hậm hực nhai miếng thịt, trong lòng không cam tâm:
"Đợi tôi kiếm được tiền to, khối em xinh tươi xin cưới tôi nhé."
"Dựa vào mấy đồng lương lái xe của anh á? Xì, nằm mơ giữa ban ngày!"
Bạch An Kỳ bĩu môi. Lái xe dù có lậu thì một tháng cũng chỉ được bảy tám chục tệ, phát tài kiểu gì?
"Tôi bàn với anh Tang rồi, qua rằm tháng Giêng là tôi đi làm kinh doanh cá thể. Anh Tang lo nguồn hàng cho tôi, cô cứ chống mắt lên mà xem, tôi sắp thành 'vạn tệ hộ' đến nơi rồi!"
Triệu Vĩ Kiệt đắc ý ra mặt, như thể nhìn thấy bông hoa hồng to tướng dành cho "vạn tệ hộ" đang vẫy gọi mình.
"Anh bán cái gì?"
Bạch An Kỳ vội hỏi.
"Việc gì tôi phải nói cho cô biết?"
Triệu Vĩ Kiệt nhất quyết không nói, làm cô ta tức anh ách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bạch An Kỳ sốt ruột muốn c.h.ế.t nhưng đang ở nhà người ta không tiện động thủ, đành hậm hực trừng mắt nhìn hắn.
"Chỉ là mấy món lặt vặt như bưu thiếp, băng cassette thôi, cô muốn bán thì cũng lấy hàng được mà."
Tang Mặc cười nói.
Anh mong càng nhiều người bán càng tốt, thế anh mới kiếm được nhiều chứ.
Bạch An Kỳ gật đầu lia lịa:
"Tôi muốn bán, cảm ơn anh nhé!"
Tuy cô ta muốn vào Nam đ.á.n.h hàng nhưng vốn liếng chưa nhiều, chi bằng tập tành buôn bán ở Thượng Hải trước, tích cóp thêm vốn rồi tính chuyện làm lớn sau.
Phương Đường cười nói:
"Hai người cùng bán cũng được đấy, có gì còn hỗ trợ nhau."
"Ai thèm làm cùng với hắn (cô ta) chứ!"
Cả hai đồng thanh, lườm nhau đầy ghét bỏ.
Phương Đường cười thầm. Giờ thì mạnh miệng thế thôi, chắc mấy hôm nữa là dính lấy nhau ngay ấy mà. Hai người này lúc nào cũng chê bai nhau nhưng lại là bạn bè thân thiết, có việc gì cũng tìm đến nhau âu cũng là cái duyên.
Chốt xong chuyện buôn bán, tâm trạng Bạch An Kỳ và Triệu Vĩ Kiệt đều rất tốt. Ăn xong Triệu Vĩ Kiệt tranh thủ hỏi Tang Mặc bí quyết bán hàng, hắn ta chưa buôn bán bao giờ nên phải học hỏi kinh nghiệm.
"Mồm mép phải ngọt, mặt phải dày, đầu óc phải linh hoạt lại còn phải chịu khó nữa. Mấy cái này phải tự cậu trải nghiệm thực tế mới rèn luyện được, tôi nói nhiều cũng vô ích."
Tang Mặc nói.
"Tôi biết rồi."
Triệu Vĩ Kiệt gật đầu liên tục. Hắn ta chắc chắn chịu khó được, lần này hắn ta phải làm nên trò trống gì đó để ba hắn ta lác mắt ra, không còn c.h.ử.i hắn bất tài vô dụng nữa.
Bạch An Kỳ và Phương Đường đang tán gẫu ở bên cạnh, nhắc đến người nhà mẹ đẻ của Phương Đường.
"Căn nhà của ba mẹ cô bị xưởng thu hồi rồi. Phương Hoa được sắp xếp làm công nhân tạm thời ở phân xưởng nhưng chẳng ai thèm để ý đến cậu ta. Cậu ta trước kia khéo mồm khéo miệng là thế, đi tù về cái lầm lì hẳn, nhìn sợ lắm."
"Thế nó ở đâu?"
Phương Đường tò mò hỏi.
Nhà bị thu hồi thì Phương Hoa ở đâu được nhỉ?
"Ở chỗ ba cô ấy. Ba cô thuê nhà bên ngoài, sống chung với ả góa phụ lẳng lơ kia. Công việc tạm thời kia cũng là do ba cô nhờ vả mà có đấy. Giờ bọn họ sống cũng chật vật lắm."
Vẻ mặt Bạch An Kỳ khó tả. Trước kia Phương Hoa tuy thấp bé nhưng mày thanh mục tú, trắng trẻo thư sinh lại khéo ăn nói nên được lòng các cô gái trong xưởng lắm. Giờ thì Phương Hoa trở nên u ám đáng sợ, đừng nói con gái, đến đàn ông nhìn thấy cậu ta cũng tránh xa, ai gặp cũng ghét.
Còn ba Phương Đường nữa cũng chẳng ai thèm để ý, mọi người toàn xì xào bàn tán về hai cha con, chẳng ai thương cảm cho họ.
Phương Đường dửng dưng nói:
"Dù sao cũng có công việc, không c.h.ế.t đói được đâu."
Chỉ cần chịu khó một chút thì Phương Hoa vẫn sống tốt, sướng hơn kiếp trước cô phải chịu đựng ở Triệu gia nhiều.
"Thì đúng là thế nhưng Phương Hoa lười chảy thây, ngày nào cũng trốn việc."
Bạch An Kỳ chê bai.
Triệu Vĩ Kiệt cũng thêm vào:
"Năm nay xưởng định sa thải một loạt công nhân tạm thời, Phương Hoa chắc nằm trong danh sách đấy."
Hơn nữa loại người từng đi tù như Phương Hoa, dù có thay đổi cũng khó mà trụ lại được trừ phi đi làm kinh doanh cá thể.
"Đàn ông sức dài vai rộng, lo gì c.h.ế.t đói."
Phương Đường tỏ vẻ không quan tâm.
Bạch An Kỳ thấy cô không muốn nghe chuyện của Phương Hoa nên chuyển sang Phương Lan:
"Cô ta thế chỗ mẹ cô, giờ là công nhân chính thức của xưởng Cơ khí rồi, làm ở phòng y tế, công việc nhàn hạ lắm nhưng cuộc sống cũng chẳng ra gì."
"Có công việc chính thức rồi mà vẫn sống không tốt à?"
Phương Đường hứng thú hẳn lên.
Phương Lan trước kia còn cầu xin cô giúp xin việc, giờ toại nguyện làm công nhân chính thức rồi, đáng lẽ phải vui mừng chứ?
--
Hết chương 317.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận