"Cảm ơn anh, tôi thích lắm."

Phương Đường cười nói.

Bruce dang rộng vòng tay ôm nhẹ cô một cái:

"Hẹn gặp lại vào mùa xuân năm sau!"

"Đến lúc đó chúng tôi sẽ đi đón anh. À, đây là lọ thịt bò kho tương tôi làm, anh mang về ăn nhé."

Phương Đường dúi cho anh ta một lọ thịt bò kho tương lớn. Cô mới làm hôm qua. Bruce ăn cơm ở nhà cô mấy hôm trước mê tít món này, dù cay chảy nước mắt vẫn cứ ăn lấy ăn để.

"Cảm ơn em nhiều lắm, tôi sẽ mang về trộn mì Ý ăn."

Bruce sướng rơn cất lọ thịt bò như báu vật.

Anh ta nhìn Phương Đường đầy lưu luyến, ngẩn ngơ nói:

"Tiếc là Phương Đường đã kết hôn rồi. Em làm tôi bắt đầu muốn lấy vợ rồi đấy, tiếc thật."

Nếu có một người vợ xinh đẹp, biết múa, lại biết nấu ăn ngon như Phương Đường, Bruce cảm thấy hôn nhân cũng chẳng đáng sợ lắm. Tiếc là người ta đã kết hôn sớm lại còn sinh con rồi.

Haizzz!

Lúc gã này ôm Phương Đường, mặt Tang Mặc đã đen sì. Đến nước này thì anh không nhịn được nữa đẩy Bruce lên máy bay. Dám cướp vợ ngay trước mặt anh à, nực cười!

"Tạm biệt!"

Bruce vẫy tay chào hai vợ chồng rồi đi vào khu vực làm thủ tục.

"Tạm biệt!"

Phương Đường và Tang Mặc cùng vẫy tay, mãi cho đến khi không nhìn thấy bóng dáng anh ta nữa. Hơn mười phút sau, máy bay cất cánh dần dần biến mất giữa biển mây.

Phương Đường thở dài trong lòng có chút buồn bã. Chia tay bạn bè bao giờ cũng khiến người ta man mác buồn. Tuy quen biết Bruce chưa lâu nhưng cô đã coi anh ta là bạn.

"Về nhà thôi em, mùa xuân năm sau là gặp lại rồi mà. Hơn nữa sau này ra nước ngoài cũng ngày càng thuận tiện chúng ta có thể đi du lịch."

Tang Mặc an ủi.

"Vâng, anh phải kiếm thật nhiều tiền mới được, vé máy bay đắt lắm đấy."

Phương Đường rất hào hứng. Bruce đã đi rất nhiều nước, kể cho cô nghe về phong tục tập quán của mỗi nơi nghe mà mê. Cô thực sự rất muốn được tận mắt nhìn ngắm thế giới bên ngoài.

"Được, anh sẽ kiếm thật nhiều tiền, sau này cùng em đi vòng quanh thế giới."

Tang Mặc tràn đầy động lực. Vợ muốn đi vòng quanh thế giới thì chồng phải ủng hộ chứ. Đợi nghỉ đông, anh lại phải làm chuyến phương Nam nữa mới được.

Sau khi Bruce đi Phương Đường trở lại trường học. Lần này nghỉ nửa tháng, cô bị hổng khá nhiều kiến thức, may mà An Tĩnh và các bạn đã chép bài giúp.

"Cảm ơn các chị nhiều lắm!"

Phương Đường vô cùng cảm kích. Cô đang lo không biết bổ sung kiến thức thế nào thì được các chị giúp đỡ, đúng là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.

"Khách sáo gì chứ. Mà lần này cậu đi đâu thế, nghỉ lâu vậy?"

Tống Đan Linh tò mò hỏi.

"Bạn của ông nội tớ nhờ giúp một việc, nhà trường cũng đồng ý rồi."

Phương Đường không nói chi tiết. Chuyện thu hút đầu tư nước ngoài là chuyện lớn, cô thấy không tiện bàn tán ở trường.

Mã Hồng Mai và An Tĩnh đều là người thông minh, nghe là hiểu ngay nên không hỏi thêm nữa còn chủ động chuyển chủ đề.

"Liễu T.ử Cẩm giờ như chuột chạy qua đường, các bạn nam cũng chẳng thèm để ý đến cô ta nữa."

Tống Đan Linh hả hê nói.

"Kệ cô ta đi. Mọi người ôn tập thi lên thạc sĩ đến đâu rồi?"

Phương Đường không muốn nhắc đến Liễu T.ử Cẩm. Cô ta đã bị trừng phạt rồi, hy vọng sau này sẽ rút ra bài học.

"Đang xem tài liệu đây, không biết đề thi có khó không nữa, chị chẳng tự tin chút nào."

Mã Hồng Mai rầu rĩ. Cô ấy có nền tảng học tập kém nhất lại lớn tuổi nhất, trí nhớ kém, học từ vựng tiếng Anh cứ học trước quên sau.

"Đừng quá áp lực chị ạ, dù sao chúng ta cũng đã cố gắng hết sức rồi, kết quả thế nào thì mặc kệ."

An Tĩnh rất bình thản.

Cô ấy hài lòng với cuộc sống hiện tại. Dù không đỗ thạc sĩ thì tấm bằng đại học cũng đủ để được phân công công việc tốt. Hơn nữa vợ chồng cô ấy còn mua được nhà, tiền cho thuê nhà hàng tháng đủ trang trải sinh hoạt phí, trong tay có tiền nên trong lòng không hoảng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Nói thì nói thế nhưng tóm lại vẫn hy vọng đỗ. Học thạc sĩ là có thể ở lại Thượng Hải, chị không muốn bị phân công về quê đâu."

Mã Hồng Mai thi lên thạc sĩ chính là vì muốn ở lại Thượng Hải.

Sinh viên tốt nghiệp đại học, trừ những người cực kỳ xuất sắc được các đơn vị ở Thượng Hải giữ lại, phần lớn đều bị trả về nguyên quán. Mã Hồng Mai không muốn về quê. Nhà mẹ đẻ chỉ biết hút m.á.u cô ấy, nhà chồng cũ thì càng không cần nhắc đến, quê hương chẳng có gì để cô ấy lưu luyến.

"Em có ít tài liệu này, em xem qua rồi các chị tham khảo xem."

Phương Đường chia sẻ tài liệu của mình. Đây là những trọng tâm do ông Ngô vạch ra, cô tự mình tổng hợp lại, hàm lượng kiến thức cực cao, bên ngoài có tiền cũng không mua được.

"Tài liệu này cậu mua ở đâu thế? Sao tớ chưa thấy ở hiệu sách bao giờ?"

Tống Đan Linh kích động hỏi.

Chỉ đọc vài trang là cô nàng biết ngay tài liệu này giá trị thế nào, toàn là kiến thức trọng tâm.

"Ông nội tớ vạch trọng tâm cho, tớ tự tổng hợp lại đấy. Mọi người chép lại mà học, tốt nhất đừng cho người khác mượn, chỉ mấy người chúng ta biết thôi."

Phương Đường dặn dò.

"Chắc chắn rồi."

Tống Đan Linh và mọi người nhìn nhau cười, trong lòng tự tin hơn hẳn.

"Bọn chị biết lấy gì báo đáp em đây."

An Tĩnh nói.

Phương Đường cười gật đầu:

"Hy vọng tất cả chúng ta đều đỗ."

"Trước khi thi đi lễ chùa cầu may đi, tớ nghe nói ở đây có ngôi chùa linh lắm."

Tống Đan Linh thì thầm.

"Câu này đừng nói với người khác nhé, cẩn thận vẫn hơn."

Phương Đường, An Tĩnh và Mã Hồng Mai đều trở nên căng thẳng, nhắc nhở Tống Đan Linh cẩn thận tai vách mạch rừng. Hiện tại tuy không còn căng thẳng như trước kia nhưng vẫn nên đề phòng tiểu nhân ám hại.

"Em chỉ nói với mấy người ở đây thôi, em biết chừng mực mà."

Tống Đan Linh hiểu ý, cô nàng đâu có ngốc. Lật xem tập tài liệu, càng xem càng phấn khích, cô nàng không kìm được hỏi:

"Phương Đường, ông nội cậu sao giỏi thế? Ông làm nghề gì vậy?"

"Ông dạy ở trường mình đấy."

Phương Đường không giấu bạn bè nữa mà nói rõ thân phận ông Ngô. Tống Đan Linh và hai người kia kinh ngạc há hốc mồm không tin vào tai mình.

Giáo sư Ngô lừng danh trường mình lại là ông nội Phương Đường? Trời ơi!

"Sao cậu không nói sớm, cậu kín tiếng thật đấy!"

Tống Đan Linh kích động vô cùng, ông Ngô chính là thần tượng của cô nàng.

"Có gì đâu mà nói, thực ra không phải ông ruột đâu, là ông cháu nhận ở nông thôn, tiếng Anh của tớ cũng do ông dạy đấy."

Phương Đường cười nói.

"Hóa ra cậu chính là cô cháu gái bí ẩn trong lời đồn à. Tớ nghe người ta bảo giáo sư Ngô có cô cháu gái xinh đẹp lắm nhưng chỉ nghe danh chứ chưa thấy mặt, hóa ra người đó vẫn luôn ở ngay bên cạnh tớ!"

Tống Đan Linh sướng rơn.

"Làm gì đến mức ấy."

Phương Đường vờ lườm một cái. Cô chưa bao giờ thấy thân phận mình có gì cao sang. Thành tựu của ông Ngô và mọi người là của họ không liên quan nhiều đến cô. Hơn nữa cô càng phải nỗ lực hơn mới đúng, không thể làm mất mặt ông nội được.

Nhóm Tống Đan Linh đều rất kín miệng, không tiết lộ quan hệ giữa Phương Đường và ông Ngô ra ngoài.

Trời ngày càng lạnh, Chương Hải đi học phải chống nạng đi lại khập khiễng, người béo lên trông thấy, vẻ thanh tú nho nhã ban đầu biến mất và trở nên phì nộn.

Chương Hải cũng giống Liễu T.ử Cẩm, ngoan ngoãn hơn hẳn, thấy Phương Đường là chủ động tránh mặt không dám nhìn thẳng vào mắt cô, chỉ sợ lại bị tên khốn Chương Thiên Tứ kia giở trò.

Nếu biết chồng Phương Đường và Chương Thiên Tứ cùng một hội một thuyền thì có cho vàng hắn cũng không dám chọc vào Phương Đường để rồi phải chịu tai bay vạ gió thế này.

Trong lòng Chương Hải tuy oán hận nhưng cũng không dám làm gì Phương Đường. Với gia thế như Tang Mặc, muốn bóp c.h.ế.t hắn dễ như trở bàn tay, hắn không dại dột mà đ.â.m đầu vào chỗ c.h.ế.t.

--

Hết chương 307.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 307 | Đọc truyện chữ