Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
Chương 298: Múa kiếm
"Có, chuyện gì thế?"
"Con gái ông Tôn tìm Đường Nhi có việc, ông bảo nó nghe máy đi."
Ông Tang đưa điện thoại cho Tôn Ngọc Dung.
"Tiểu Phương à, chị là Tôn Ngọc Dung đây. Chị có việc muốn nhờ em giúp một chút. Đoàn văn công của chị tổ chức dạ hội Trung thu, muốn mời em biểu diễn tiết mục múa trống, được không em?"
Tôn Ngọc Dung đi thẳng vào vấn đề.
"Đoàn văn công nhiều diễn viên chuyên nghiệp thế, em đâu dám múa rìu qua mắt thợ ạ!"
Phương Đường nửa đùa nửa thật từ chối.
Thực ra cô không thích biểu diễn trên sân khấu lắm, lần trước là do bị Liễu T.ử Cẩm chọc tức nên mới làm.
"Chị không đùa đâu, chị thật lòng muốn nhờ em đấy. Dạ hội Trung thu năm nay có nhiều lãnh đạo đến dự, diễn viên múa cổ điển của đoàn trình độ chưa tới. Tiểu Phương, em nhất định phải giúp chị lần này nhé!"
Phương Đường do dự một lát rồi nói:
"Vậy để em về bàn bạc với Tang Mặc đã, mai em trả lời chị sau nhé."
"Được!"
Tôn Ngọc Dung cúp máy, thở phào nhẹ nhõm được một nửa. Lần này có mấy vị lãnh đạo lớn đến xem, cô phải chuẩn bị tiết mục đặc sắc mới được. Màn múa trống của Phương Đường chắc chắn sẽ khiến các vị lãnh đạo hài lòng.
"Ngọc Dung tìm cháu có việc gì thế?"
Ông Ngô quan tâm hỏi.
"Chị ấy muốn mời cháu biểu diễn trong dạ hội Trung thu của đoàn văn công, cháu không muốn đi lắm."
Phương Đường tỏ vẻ khó xử.
Chủ nhiệm Đinh tò mò hỏi:
"Tiểu Phương biết múa nữa à?"
"Cháu biết chút ít thôi ạ."
Phương Đường thật thà đáp.
"Con bé Đường nhà tôi biết không chỉ chút ít đâu, trình độ múa của nó không thua kém dân chuyên nghiệp là bao, nếu không đoàn văn công đã chẳng tìm đến. Đường Nhi à, cháu nhận lời đi, chắc chắn Ngọc Dung đang gặp khó khăn nên mới mở lời."
Ông Ngô khuyên cháu gái.
Ông càng mong Phương Đường tỏa sáng rực rỡ để nhiều người biết đến tài năng của cô hơn.
"Vậy mai cháu trả lời chị ấy ạ. Cháu chỉ sợ đến lúc đó làm hỏng việc thôi."
Phương Đường lo lắng. Làm hỏng việc ở trường thì không sao nhưng đây là dạ hội của đoàn văn công, khách mời toàn lãnh đạo cấp cao, mất mặt thì không biết giấu đi đâu.
"Không sao đâu, cháu múa đẹp thế mà. Hôm đó ông và ông Phương, ông Tang sẽ đi xem."
Ông nội Ngô cười động viên.
"Vâng."
Phương Đường gật đầu, yên tâm hơn chút.
Tối về cô kể chuyện này với Tang Mặc, anh cũng bảo cô nhận lời. Suy nghĩ của anh giống ông nội Ngô đều mong muốn Phương Đường thể hiện sự ưu tú và tốt đẹp của mình trước nhiều người hơn.
Hôm sau Phương Đường trả lời Tôn Ngọc Dung, đồng ý biểu diễn.
"Cảm ơn em nhé, em có thể đến tập múa bất cứ lúc nào. Tiểu Phương à, em còn biết múa điệu gì nữa không?"
Tôn Ngọc Dung cười hỏi.
"Em chỉ..."
Phương Đường định nói mình chỉ biết múa trống, hệ thống lại nhảy ra giao nhiệm vụ.
[Chấp nhận thử thách múa kiếm]
Phương Đường trợn mắt lười đôi co với hệ thống, bèn sửa lời:
"Em không biết nhiều lắm, còn biết một chút múa kiếm nữa thôi ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Múa kiếm cái quái gì chứ, cô đến gậy gỗ còn chưa múa xong.
Nhưng hệ thống đã dám giao nhiệm vụ này thì chắc chắn sẽ thưởng cho cô kỹ năng. Phương Đường đã nắm được quy luật của cái hệ thống này rồi.
"Em biết múa kiếm nữa á? Tốt quá rồi, chị đăng ký cho em hai tiết mục nhé!"
Tôn Ngọc Dung vô cùng bất ngờ và vui mừng. Các vị lãnh đạo chắc chắn sẽ thích múa kiếm. Dạ hội lần này tuyệt đối sẽ khiến các sếp hài lòng, sang năm cô chắc chắn được thăng chức trưởng đoàn.
"Vâng."
Phương Đường miễn cưỡng đồng ý. Cái hệ thống bao đồng này thật là không muốn để cô được nhàn rỗi mà.
[Nhiệm vụ hoàn thành, phần thưởng là kỹ năng múa kiếm Công Tôn Đại Nương]
Quả nhiên hệ thống thưởng kỹ năng lại còn là kỹ năng của Công Tôn Đại Nương nổi tiếng trong lịch sử. Tuy lịch sử học không giỏi lắm nhưng Phương Đường cũng biết nhân vật truyền kỳ này, Đỗ Phủ còn làm thơ tặng bà ta cơ mà.
Cô thức hai đêm dịch xong tài liệu cho chủ nhiệm Đinh rồi toàn tâm toàn ý chuẩn bị cho dạ hội. Trường cũng tổ chức dạ hội Trung thu, Phương Đường không đăng ký nhưng nhà trường chỉ định cô tham gia.
Cũng may thời gian tổ chức dạ hội của trường và đoàn văn công lệch nhau một ngày.
Phương Đường định biểu diễn múa kiếm trong dạ hội nên tập trước cho quen tay.
Chỗ Tôn Ngọc Dung có kiếm, chưa khai phong nhưng rất nặng. Tuy nhiên Phương Đường sức khỏe tốt nên múa rất nhẹ nhàng. Kỹ năng múa kiếm của Công Tôn Đại Nương như đã khắc sâu trong đầu cô, vừa cầm kiếm lên là cô múa thuần thục ngay. Người trong đoàn văn công xem đến ngây người, Phương Đường múa xong rồi mà họ vẫn còn há hốc mồm.
Một lúc lâu sau tiếng vỗ tay mới vang lên. Tôn Ngọc Dung là người phấn khích nhất. Màn múa kiếm này còn xuất sắc hơn cả múa trống. Tiếc là Phương Đường đang là sinh viên, nếu không cô ấy nhất định sẽ lôi kéo cô bé về đoàn văn công, mầm non tốt thế này cơ mà.
"Tiểu Phương à, em đúng là cao thủ ẩn mình. Khai thật đi, em còn biết múa điệu gì nữa không?"
Tôn Ngọc Dung nhìn cô với ánh mắt sáng rực, tin chắc Phương Đường còn giấu nhiều tài lẻ.
"Em chỉ biết thế thôi ạ, em có phải dân chuyên nghiệp đâu, biết chừng này là tốt lắm rồi."
Phương Đường cười hì hì, không dám nói chắc chắn. Ai biết được sau này hệ thống lại giao nhiệm vụ quái đản gì nữa.
Tôn Ngọc Dung cười ẩn ý không truy hỏi thêm. Ai cũng có tuyệt chiêu giữ mình, chắc chắn sẽ không lộ hết ra. Dạ hội lần này có hai tiết mục này là cô mãn nguyện rồi.
Dạ hội Trung thu của trường đã đến. Phương Đường mặc bộ đồ võ thuật màu đỏ bó sát người do cô tự may, tóc buộc đuôi ngựa cao trông rất gọn gàng và khỏe khoắn. Tiết mục múa kiếm của cô được xếp ở giữa chương trình. Dưới khán đài có rất nhiều lãnh đạo, ông Ngô và ông Sở đều có mặt. Phương Đường còn nhìn thấy cả chủ nhiệm Đinh.
Chủ nhiệm Đinh có quan hệ mật thiết với trường lại thân thiết với hiệu trưởng nên được mời đến dự. Hơn nữa ông ta cũng tò mò muốn xem trình độ múa của Phương Đường thế nào, nghe ông Ngô khen lên tận mây xanh mà.
Mấy tiết mục đầu đều rất hay. Liễu T.ử Cẩm cũng biểu diễn múa đơn. Lần này cô ta tập luyện nghiêm túc nên múa cũng tạm được, bản thân cô ta rất hài lòng cảm thấy còn xuất sắc hơn bài múa trống của Phương Đường lần trước.
Cuối cùng cũng đến lượt Phương Đường. Màn nhung kéo ra, Phương Đường quay lưng về phía khán giả, một bộ hồng y rực rỡ tay cầm thanh kiếm lạnh lẽo. Tuy chưa cử động nhưng đã thu hút mọi ánh nhìn, ai nấy đều phấn chấn tinh thần.
Tiếng nhạc vang lên, Phương Đường bắt đầu múa kiếm. Ánh kiếm loang loáng kín kẽ hòa cùng thân ảnh của cô tạo thành ảo ảnh đẹp mắt. Mọi người không dám chớp mắt, sợ bỏ lỡ màn trình diễn tuyệt vời.
"Tích hữu giai nhân Công Tôn thị,
Nhất vũ kiếm khí động tứ phương.
Quan giả như sơn sắc tự táng,
Thiên địa vi chi cửu đê ngang.
Hoắc như Nghệ xạ cửu nhật lạc,
Kiểu như quần đế tham long tường.
Lai như lôi đình thu chấn nộ,
Bãi như giang hải ngưng thanh quang..."
Ông Sở lẩm bẩm đọc thơ. Đây là bài thơ Đỗ Phủ viết tặng Công Tôn Đại Nương. Vừa nhìn thấy điệu múa của Phương Đường ông liền nhớ đến bài thơ này, cứ như Công Tôn Đại Nương tái thế vậy.
Kết thúc bài múa Phương Đường thở nhẹ, chắp tay cúi chào khán giả.
Tiếng vỗ tay như sấm dậy kèm theo tiếng reo hò tán thưởng. Các bạn sinh viên ngồi phía sau phấn khích tột độ, đặc biệt là sinh viên khoa Ngoại ngữ tự hào vô cùng vì Phương Đường là người của khoa mình, nở mày nở mặt biết bao! "Làm thêm cái nữa đi!"
Có người hét lên, nhao nhao yêu cầu Phương Đường biểu diễn thêm tiết mục nữa, họ xem chưa đã.
Phương Đường đương nhiên không biểu diễn nữa. Cô chỉ biết múa trống và múa kiếm thôi, trống thì không có ở đây nên chịu c.h.ế.t.
Các tiết mục sau đó thực ra cũng rất hay nhưng sau màn múa kiếm xuất thần của Phương Đường, tất cả đều trở nên lu mờ.
--
Hết chương 298.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận