"Hai kẻ không biết xấu hổ này là ai thế? Sao lại lẻn vào được đại viện này? Bảo vệ làm ăn kiểu gì thế không biết, ch.ó mèo gì cũng cho vào!"

Ông Phương không nhận ra mẹ con Chương Thiên Tứ nên cứ tưởng là người ngoài lẻn vào nên c.h.ử.i ầm lên.

Mặt mẹ Chương sưng vù da đầu đau điếng, vuốt một cái ra cả nắm tóc toàn là do Phương Đường giật. Từ ngày về làm dâu Chương gia, bà ta chưa bao giờ chịu thiệt thòi lớn đến thế. Nghe ông Phương c.h.ử.i, bà ta cũng nổi đóa giọng the thé:

"Ba chồng tôi là Chương Tiến! Rốt cuộc là ai bắt nạt ai? Ông nhìn xem cháu gái ông làm chuyện tốt gì đây này, đ.á.n.h con trai tôi ra nông nỗi này!"

Chương Thiên Tứ còn thê t.h.ả.m hơn, thiệt hại nặng nề, hai má sưng vù như đầu heo, lưng cũng không đứng thẳng nổi vì vừa bị Phương Đường đá mấy cú vào bụng.

"Chương Tiến là ba chồng cô á? Mẹ kiếp, Chương gia sao lại đẻ ra cái loại như mẹ con bà, hai người xúm vào bắt nạt một mình cháu gái tôi, các người không biết xấu hổ à? Đã thế còn đ.á.n.h không lại cháu tôi, đúng là ăn hại!"

Ông Phương khinh bỉ lườm Chương Thiên Tứ, hóa ra là thằng phế vật của Chương gia.

Ông Tang và Tang Mặc cũng chạy tới. Phương Đường vốn đang kiên cường nhưng nhìn thấy Tang Mặc thì tủi thân òa khóc, xắn tay áo lên để lộ vết bầm tím trên cánh tay, nước mắt lưng tròng mách:

"Bọn họ hai đ.á.n.h một, lại còn dùng giày cao gót đá em, chân em suýt gãy rồi đây này."

Cô kéo ống quần lên, trên bắp chân quả nhiên có một vết bầm tím đáng sợ. Mặt Tang Mặc đen sì quay sang nhìn mẹ con Chương Thiên Tứ, lạnh giọng hỏi:

"Tại sao các người lại đ.á.n.h vợ tôi? Cô ấy đắc tội gì với các người?"

"Cháu dâu tôi làm gì các người mà hai người xúm vào đ.á.n.h nó?"

Ông Tang gầm lên. Mẹ kiếp, cháu dâu ông ở ngay trong đại viện mà còn bị người ta bắt nạt, ông mà không đòi lại công bằng cho nó thì còn mặt mũi nào nhìn ai? Hai ông cháu hung thần ác sát khiến mẹ con Chương Thiên Tứ sợ đến mức người run bần bật không dám ngẩng đầu lên. Chương Thiên Tứ theo bản năng trốn sau lưng mẹ, bộ dạng hèn nhát khiến mọi người xung quanh đều lắc đầu ngao ngán.

Đứa con trai độc nhất của Chương gia đúng là phế vật thật rồi.

Phương Đường cười lạnh nói:

"Để cháu kể cho mọi người nghe. Cháu không quen biết bọn họ nhưng gã đàn ông này hai hôm trước chặn đường cháu ở cổng trường nói năng lưu manh, đòi cháu yêu đương với hắn, hứa sẽ lo việc làm cho cháu. Cháu không thèm để ý nhưng vừa nãy lại gặp hắn, hắn trơ trẽn đòi cháu ly hôn để lấy hắn. Cháu tức quá mới đ.á.n.h hắn, kết quả là hai mẹ con họ xúm vào đ.á.n.h cháu. Ông nội ơi, sao trong đại viện chúng ta lại có loại người không biết xấu hổ thế này ạ!"

Người vây xem ngày càng đông, vòng trong vòng ngoài chật kín. Nghe xong câu chuyện, ai nấy đều thấy xấu hổ thay cho Chương gia càng thêm khinh bỉ Chương Thiên Tứ. Đồ mất mặt, làm ô uế cả danh tiếng đại viện.

Mặt Tang Mặc càng lạnh hơn. Mới có một hôm anh bận việc ở trường không đưa vợ về thế mà vợ anh lại bị tên lưu manh này nhắm trúng. Nực cười!

"Mày muốn cưới vợ tao à? Sao mày không đến hỏi tao?"

Tang Mặc túm lấy cổ áo Chương Thiên Tứ xách ngược lên. Giọng nói lạnh băng còn đáng sợ hơn d.a.o sắc. Chương Thiên Tứ hối hận xanh ruột. Nếu biết Phương Đường là vợ Tang Mặc, cho hắn mười cái gan hắn cũng không dám mơ tưởng.

Thằng khốn nạn Chương Hải, là nó đẩy hắn vào hố lửa rồi!

"Anh Tang, tôi... tôi không biết, thật đấy, tôi thề có trời, tôi thật sự không biết cô ấy là vợ anh!"

Chương Thiên Tứ mếu máo xin tha. Hắn không thân với Tang Mặc nhưng đã sớm nghe danh tiếng lẫy lừng của anh, đ.á.n.h nhau giỏi lắm, xử lý loại yếu nhớt như hắn chỉ cần một ngón tay là đủ.

"Cậu buông con trai tôi ra, chỉ là hiểu lầm thôi mà, cũng chưa xảy ra chuyện gì, vợ cậu còn đ.á.n.h mẹ con tôi ra nông nỗi này đây này!"

Mẹ Chương xót con cảm thấy Tang Mặc quá đáng.

Chỉ là chút hiểu lầm cỏn con, có cần thiết phải làm quá lên thế không?

"Ý bà là vợ tôi phải xảy ra chuyện thì mới gọi là chuyện, đúng không?"

Ánh mắt Tang Mặc sắc như d.a.o. Danh tiếng cả đời của ông cụ Chương bị đám con cháu này bôi tro trát trấu hết rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Tôi không có ý đó."

Mẹ Chương sợ hãi lùi lại một bước, khí thế của Tang Mặc đáng sợ quá còn hơn cả ba chồng bà ta.

Tang Mặc cũng lười đôi co với bà ta, đ.ấ.m thẳng vào mặt Chương Thiên Tứ. Máu tươi phun ra kèm theo một chiếc răng hàm. Không đợi Chương Thiên Tứ kịp phản ứng anh lại bồi thêm cú nữa.

"Á... mẹ ơi... á á á..."

Tiếng kêu la t.h.ả.m thiết của Chương Thiên Tứ ngày càng nhỏ dần, cuối cùng hắn nằm im giả c.h.ế.t. Thực ra cũng chẳng phải giả vờ mà hắn sắp c.h.ế.t thật rồi. Trước kia hắn cứ tưởng ông nội đ.á.n.h đòn đã là tàn nhẫn lắm rồi, giờ mới biết ông nội vẫn còn yêu thương hắn chán, Tang Mặc này mới là ác ma thực sự.

"Đừng đ.á.n.h nữa, đ.á.n.h c.h.ế.t người ta bây giờ!"

Mẹ Chương lao tới định che chắn cho con trai nhưng bị Phương Đường ngăn lại, mỉa mai:

"Chỉ là chút hiểu lầm thôi mà, bà cuống cái gì!"

"Buông tôi ra! Thiên Tứ, con nói gì đi, con không sao chứ? Đừng làm mẹ sợ!"

Mẹ Chương gào khóc t.h.ả.m thiết. Chương Thiên Tứ nằm thẳng cẳng trên mặt đất im thin thít, bà ta tưởng con trai bị đ.á.n.h c.h.ế.t rồi, đau lòng muốn đứt ruột gan.

Tang Mặc đá thêm mấy cái nữa mới hả giận, ngồi xổm xuống lạnh lùng nhìn Chương Thiên Tứ đang giả c.h.ế.t, lạnh giọng hỏi:

"Tại sao mày lại quấy rối vợ tao?"

Không có lửa làm sao có khói, tự dưng hắn mò đến Đại học Phục Đán quấy rối Đường Nhi chắc chắn là có người giật dây. Chương Thiên Tứ tuy hư hỏng nhưng không đến nỗi xấu xa tận cùng, chắc chắn có kẻ đứng sau.

"Là Chương Hải... nói với tôi. Anh Tang, tôi biết sai rồi, anh đừng đ.á.n.h tôi nữa được không?"

Chương Thiên Tứ hèn mọn cầu xin. Sau này nhìn thấy Phương Đường hắn sẽ tránh xa ba mét, tuyệt đối không dám nhìn thêm cái nào nữa. So với người đẹp thì cái mạng nhỏ của hắn quan trọng hơn nhiều.

"Sau này còn dám quấy rối vợ tao, tao g.i.ế.c c.h.ế.t mày!"

Tang Mặc bóp cổ hắn, bàn tay lạnh lẽo từ từ siết c.h.ặ.t. Đồng t.ử Chương Thiên Tứ giãn ra, hơi thở gấp gáp miệng há to như con cá mắc cạn, sợ hãi nhìn anh.

Mấy phút sau khi Chương Thiên Tứ sắp không chịu nổi nữa, Tang Mặc mới buông tay. Chương Thiên Tứ hít lấy hít để, chưa bao giờ cảm thấy không khí lại ngọt ngào đến thế. Vừa rồi hắn tưởng mình c.h.ế.t thật rồi, cảm giác ngạt thở đó thật đáng sợ.

"Tôi... tôi không dám nữa đâu..."

Chương Thiên Tứ thề thốt đảm bảo, đến cái tên Phương Đường hắn cũng không dám nhắc đến nữa. Không trêu vào được sát tinh Tang Mặc này đâu, cái mạng nhỏ của hắn không chịu nổi nhiệt.

"Giao cho mày một nhiệm vụ, xử lý thằng Chương Hải cho tao, biết phải làm thế nào rồi chứ?"

Tang Mặc lạnh giọng hỏi.

Loại người như Chương Hải quá nham hiểm, để Chương Thiên Tứ xử lý là hợp lý nhất.

"Biết rồi, anh Tang cứ yên tâm!"

Chương Thiên Tứ gật đầu lia lịa. Không cần Tang Mặc dặn, hắn cũng phải tìm thằng khốn đó tính sổ.

Mẹ Chương đỡ con trai dậy, nhìn thấy vết hằn tím đen trên cổ con mà xót xa vô cùng nhưng lại không dám đối đầu với Tang Mặc đành ấm ức dìu con về nhà, định bụng sẽ mách ba chồng để ông đòi lại công bằng cho cháu đích tôn.

Nhưng hai mẹ con không biết rằng, ông cụ Chương đã biết chuyện này rồi. Ông tức đến nỗi bệnh tình thuyên giảm hẳn, cầm sẵn cây cán bột đứng chờ ở cổng, chuẩn bị dạy dỗ đứa cháu bất hiếu một trận ra trò.

--

Hết chương 296.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng - Chương 296 | Đọc truyện chữ