Thập Niên 70: Mỹ Nhân Yêu Kiều Chinh Phục Đại Lão Nằm Thắng
Chương 293: Ăn trùm bao tải
"Thật sự xinh đẹp thế á?"
Chương Thiên Tứ lập tức tỉnh táo hẳn hứng thú dạt dào hỏi thăm.
"Tuyệt đối hoa nhường nguyệt thẹn còn đẹp hơn cả Tây Thi, không tin cậu đến trường tôi mà xem."
Chương Hải thề thốt đảm bảo.
"Được, mai tôi đến."
Chương Thiên Tứ ngứa ngáy trong lòng. Người đẹp như thế phải thuộc về công t.ử họ Chương hắn mới đúng.
Còn chuyện Phương Đường có đồng ý hay không thìChương Thiên Tứ chẳng mảy may lo lắng. Với kinh nghiệm tình trường bao năm nay của hắn, chưa có người phụ nữ nào cưỡng lại được cám dỗ. Chỉ cần hắn đưa ra một công việc tốt, những cô ả đó sẽ ngoan ngoãn gật đầu cái rụp.
Tuy gần đây tình hình có vẻ căng thẳng nhưng với quyền lực của ông nội hắn thì chắc chắn sẽ không điều tra đến hắn, dù sao hắn cũng là con trai độc nhất của Chương gia cơ mà.
Hôm sau Chương Hải đến trường với khuôn mặt bầm tím, mất hết vẻ phong lưu thường ngày, thay vào đó là nét bỉ ổi hiện rõ.
Cũng may cả ngày hôm đó Chương Hải không đến quấy rầy, Phương Đường cứ tưởng hắn bị đ.á.n.h sợ rồi nên thở phào nhẹ nhõm.
Giờ nghỉ trưa Chương Hải đi cùng một người đàn ông trẻ tuổi trắng trẻo, thư sinh. Người này tuy mặt mũi thanh tú nhưng sắc mặt kém, mắt thâm quầng nhìn là biết hạng người ăn chơi trác táng.
Phương Đường đi ngang qua liếc nhìn một cái rồi càng thêm khinh bỉ Chương Hải.
Giao du với loại người t.ửu sắc thế này thì Chương Hải chắc chắn cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì.
Gã đàn ông ham t.ửu sắc kia chính là Chương Thiên Tứ. Hắn nhìn Phương Đường không chớp mắt, nước miếng chảy ròng ròng. Chương Hải quả nhiên không lừa hắn, mỹ nhân này còn đẹp hơn cả Tây Thi.
"Đẹp quá... Tiểu Hải Tử, cậu được lắm, sau này anh sẽ che chở cho cậu!"
Chương Thiên Tứ quệt nước miếng vô thức đi theo sau Phương Đường mắt nhìn đắm đuối. Hắn định tiến lên bắt chuyện nhưng bị Chương Hải kéo lại, khuyên can:
"Cô ta ở ngoài trường, cậu đừng gây chuyện ở đây, ra khỏi trường hãy tìm."
"Được."
Chương Thiên Tứ cũng không dám làm loạn trong trường, lỡ ba hắn biết được thì đ.á.n.h gãy chân.
Phương Đường cảm nhận được một ánh nhìn ghê tởm sau lưng, quay lại thì thấy Chương Thiên Tứ đang cười bỉ ổi. Thấy cô quay lại hắn còn cười toe toét vẫy tay chào.
Trong lòng dâng lên cảm giác buồn nôn, Phương Đường lườm hắn một cái cháy mắt rồi quay người bỏ đi. Quả nhiên không phải thứ tốt lành gì.
"Tiểu mỹ nhân lườm tôi kìa, đẹp quá đi mất!"
Chương Thiên Tứ ngẩn ngơ người si mê nhìn theo. Chương Hải bên cạnh nhìn hắn bằng ánh mắt khinh miệt, nếu không nể mặt Chương gia thì hắn còn lâu mới thèm lấy lòng cái thằng ngu này.
Hôm nay tan học Tang Mặc bận chút việc ở trường nên Phương Đường về một mình. Vừa ra khỏi cổng trường đã bị Chương Thiên Tứ chặn đầu xe cười hì hì:
"Tiểu tỷ tỷ, chúng ta lại gặp nhau rồi, đúng là duyên trời định!"
"Cút ngay!"
Phương Đường lạnh mặt nhưng trong mắt Chương Thiên Tứ lại càng thấy cô đẹp như tiên nữ, chỉ muốn bắt cô về nhà động phòng ngay lập tức.
"Tiểu tỷ tỷ, tôi là Chương Thiên Tứ. Chỉ cần em chịu theo tôi, chuyện phân công công tác của em cứ để tôi lo, muốn đi đâu cũng được. Em yên tâm, Chương Thiên Tứ tôi nói được làm được."
Chương Thiên Tứ chạy chậm theo sau xe, vừa chạy vừa thở hổn hển nói.
Trước kia hắn toàn dùng chiêu này tán gái, tuy cũ rích nhưng hiệu quả cực cao. Chỉ cần nhắc đến chuyện sắp xếp công việc là mấy cô em đang lạnh lùng băng giá liền trở nên tươi như hoa, ngoan ngoãn theo hắn về nhà ngay.
"Không hiểu tiếng người à? Tôi bảo anh cút!"
Phương Đường tung một cước đá bay Chương Thiên Tứ. Sức khỏe của gã này còn tệ hơn cả Chương Hải, suốt ngày ăn chơi trác táng nên người yếu nhớt. Cú đá này suýt lấy mạng hắn, ngã lăn ra đất không bò dậy nổi.
"Ối giời ơi, đỡ tôi dậy với. Tiểu tỷ tỷ sao hung dữ thế, chúng ta đang thương lượng mà. Em thích gì cứ nói thẳng chỉ cần tôi làm được... Ối giời ơi..."
Chương Thiên Tứ ấm ức muốn c.h.ế.t. Hắn đâu có ép mua ép bán, đang thương lượng đàng hoàng mà, sao lại ra tay tàn nhẫn thế? Đau c.h.ế.t đi được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mãi một lúc sau Chương Thiên Tứ mới lồm cồm bò dậy thì Phương Đường đã đi mất hút. Lòng hắn lạnh toát nhưng càng khao khát có được Phương Đường hơn. Có người đẹp như thế để so sánh, sau này hắn làm sao để mắt đến mấy ả dung chi tục phấn kia được nữa.
"Ái chà... mỹ nhân tỷ tỷ khỏe thật đấy, gãy cả eo tôi rồi!"
Chương Thiên Tứ ôm eo đi cà nhắc. Chương Hải đi tới, vừa nãy hắn chứng kiến hết thầm c.h.ử.i Chương Thiên Tứ vô dụng, có thế mà cũng không xong.
"Tiểu Hải Tử, cậu dò hỏi xem mỹ nhân tỷ tỷ ở đâu nhé."
Chương Thiên Tứ trịnh trọng giao nhiệm vụ cho Chương Hải.
Chân thành sẽ cảm động trời xanh, nước chảy đá mòn, chỉ cần hắn thể hiện đủ thành ý thì mỹ nhân tỷ tỷ chắc chắn sẽ đồng ý.
Chương Hải đính chính:
"Phương Đường kém tuổi cậu, mới 21 thôi."
"Thảo nào vừa nãy em ấy không vui, hóa ra tôi gọi sai. Phải gọi là mỹ nhân muội muội mới đúng. Phụ nữ ai chả ghét bị gọi già, sao cậu không nhắc tôi sớm?"
Chương Thiên Tứ trách móc lườm Chương Hải nhưng trong lòng lại mừng thầm. Hắn tìm ra mấu chốt rồi, gọi mỹ nhân già đi thì em ấy chả giận.
Chương Hải buồn nôn muốn c.h.ế.t nhưng ngoài mặt vẫn phải cười đỡ Chương Thiên Tứ về nhà.
Hôm sau Chương Thiên Tứ không đến làm phiền, không phải hắn không muốn mà là cú đá của Phương Đường làm hắn liệt giường, đang nằm nhà dưỡng thương cái eo.
Chương Hải lại gặp họa. Vết thương cũ trên mặt sắp khỏi thì hôm nay hắn lại vác cái mặt sưng vù như đầu heo đến lớp. Mắt sưng húp chỉ còn một khe nhỏ, miệng sưng vều như hai cái xúc xích, đi lại khập khiễng chẳng còn chút hình tượng nào.
Nhìn bộ dạng này là biết bị đ.á.n.h mà lại toàn nhè vào mặt mà đ.á.n.h, không biết Chương Hải đắc tội với ai?
"Nghe nói hôm qua Chương Hải bị người ta trùm bao tải đ.á.n.h hội đồng ở trường đấy."
Tống Đan Linh đúng là cái loa phát thanh, tin tức nhanh nhạy, vừa ăn cơm vừa chia sẻ tin bát quái với Phương Đường.
"Đánh hay lắm, đáng đời!"
Phương Đường chỉ thấy hả hê, không biết ai đã thay trời hành đạo, đ.á.n.h quá chuẩn!
Tang Mặc và Lỗ Thuận Phong ở bên cạnh trao đổi ánh mắt, cúi đầu ăn cơm. Tối qua chính hai người họ thay trời hành đạo chứ ai.
Nắm đ.ấ.m toàn nhắm vào mặt mà giã, cho chừa cái thói ỷ mã đẹp trai đi lừa tình con gái nhà lành. Đánh cho tàn phế xem hắn còn giở thói trăng hoa được nữa không!
Nhưng Tang Mặc vẫn chưa hả giận. Anh đã nhờ người điều tra gia thế Chương Hải, lần này nhất định phải cho tên khốn đó một bài học nhớ đời, nếu không hắn sẽ không chừa đâu!
Chủ nhật đến vợ chồng Phương Đường lại đưa con về đại viện. Tiểu Văn, Tiểu Võ giờ chạy nhanh như sóc, Phương Đường đuổi theo không kịp. Hai đứa cũng chẳng cần ai bế mà tự mình trèo xuống xe.
"Ông cố ơi!"
Tiểu Võ nhảy xuống xe, dang tay về phía ông Tang.
"Ây dà!"
Ông Tang bế bổng Tiểu Võ lên, cười nói:
"Tiểu Võ lại nặng thêm rồi, mấy năm nữa là ông cố không bế nổi đâu."
"Tiểu Võ bế ông cố."
Tiểu Võ bi bô nói. Đợi cậu lớn lên sẽ bế ông cố và cả mẹ nữa.
"Ha ha, ông cố chờ nhé!"
Ông Tang cười sảng khoái, một tay dắt Tiểu Văn đi sang nhà ông Phương chơi.
Nhưng chưa kịp đi thì ông Ngưu hàng xóm sang chơi. Thấy hai nhóc tì, ông Ngưu hớn hở trêu đùa, hỏi câu hỏi muôn thuở:
"Tiểu Văn cháu là anh hay là em?"
--
Hết chương 293.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận