Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 282: Mua tứ hợp viện và vai diễn để đời của Mao Đầu (1)

 

Tống Vệ Quân và bà cụ Triệu thật không hổ danh là mẹ con ruột. Chưa nói đến chuyện khác, chỉ riêng khả năng hành động dứt khoát thì nhanh đến mức khiến người ta phải lác mắt.

Vừa cúp điện thoại, bà cụ Triệu liền vội vã về nhà lấy sổ tiết kiệm rồi gọi Tống Vệ Quốc đạp xe chở bà đi huyện thành.

Suốt 20 năm qua Tống Vệ Quân tháng nào cũng gửi tiền về nhà. Tuy mấy năm đầu chỉ có hai ba chục đồng nhưng mấy năm gần đây theo chức vụ thăng tiến, tiền lương và phụ cấp của ông cũng tăng lên liên tục. Bà cụ Triệu chi tiêu không nhiều, những năm trước còn lấy chút tiền phụ cấp ra lo cơm nước nhưng khi bọn trẻ lớn lên thì khoản chi của bà lại càng ít đi. Đặc biệt là mùa hè năm ngoái sau khi Tống Cường và Tống Vĩ áo gấm về làng, không chỉ trả lại cho Hỉ Bảo một vạn đồng mà còn biếu bà hai ngàn, cộng thêm việc Tống Cường đã nhận lo chi phí đi học cho Mao Đầu.

Cũng nhờ đó bà cụ Triệu đã tích cóp được một khoản tiền khá lớn.

Bà cụ có hai cuốn sổ tiết kiệm. Một cuốn toàn là tiền Tống Vệ Quân gửi về mấy năm nay, tính đến giờ tổng cộng có 8376 đồng. Cuốn kia là tiền Tống Cường và Tống Vĩ biếu, trừ đi một vạn trả cho Hỉ Bảo, bà gửi cả tiền hai đứa cháu trai biếu vào đó. Sau khi trừ đi khoản mua nhà ở Bắc Kinh năm ngoái và các chi phí khác, cộng với việc để riêng một khoản sinh hoạt phí kha khá cho Hỉ Bảo thì bà vẫn còn dư 7000 đồng.

Tiền mua nhà chắc chắn là đủ nhưng sợ đến lúc đó có chuyện phát sinh, bà cụ Triệu còn cố tình gửi thêm một ít cho tròn một vạn.

Bà cụ Triệu vốn thuộc kiểu người một khi đã quyết là không chần chừ, chỉ có điều hành động lần này của bà lại dọa nhân viên bưu điện sợ hết hồn, tiện thể làm Tống Vệ Quốc đi cùng cũng ngây người ra.

Đừng thấy Tống Cường và Tống Vĩ bây giờ có tiền mà tưởng quên hiếu thuận với ba mẹ. Vấn đề là Tống gia trước nay người giữ tiền đều là phụ nữ, hơn nữa lại có tấm gương Tống Vệ Quân đi trước nên Tống Cường và Tống Vĩ dù muốn hiếu kính bề trên thì cũng chỉ đưa cho các bà, các mẹ.

Nói chính xác hơn là chỉ đưa cho bà nội và mẹ còn không có phần người khác.

Vì thế Tống Vệ Quốc từ huyện thành về đến nhà mà người vẫn còn ngơ ngác. Ông ta không đến mức thèm thuồng tiền của em trai, chỉ là bị sốc, đơn thuần là hoang mang tột độ.

Tuy nhiên bà cụ Triệu chẳng thèm để ý đến đứa con trai đang ngẩn ngơ, quay đầu lại gọi điện lên Bắc Kinh báo chuyện đã chuyển tiền, bảo Tống Cường và Tống Vĩ nhắn lại với Tống Vệ Quân một tiếng.

Tống Cường và Tống Vĩ giờ đã thành cái loa phát thanh, chẳng còn cách nào khác ai bảo chỉ có cửa hàng của bọn họ là lắp điện thoại cơ chứ? Người Tống gia ở bên ngoài thì có thể ra ủy ban thôn gọi nhưng ở quê muốn tìm người thì vẫn phải thông qua cái "loa" này.

Hai anh em này gan cũng to thật, 8000 đồng mua một cái tứ hợp viện không những không làm họ sợ c.h.ế.t khiếp mà ngược lại còn khiến cả hai thèm nhỏ dãi.

Tứ hợp viện cổ ngay chân Hoàng thành đấy, không phải mấy cái nhà tự xây lung tung của dân thường đâu! Chưa nói cái khác, chỉ riêng vị trí và giá trị bản thân ngôi nhà đã vượt xa con số 8000 đồng rồi.

Đợi đến khi gặp Tống Vệ Quân, hai người một mặt truyền đạt "thánh chỉ" mới của bà cụ Triệu, một mặt trắng trợn bày tỏ sự ngưỡng mộ ghen tị.

8000 đồng thì hai người họ bỏ ra được nhưng tứ hợp viện cổ thì không phải ai cũng có tư cách mua.

Theo đà phát triển kinh tế đất nước, người giàu bây giờ nhiều hơn trước không biết bao nhiêu, đặc biệt là ở phía Nam, "vạn tệ hộ" đã chẳng còn là tin tức gì mới mẻ. Mà có tiền thì làm gì? Trong quan niệm của người trong nước, nhà cửa tuyệt đối là chuyện đại sự hàng đầu cũng giống như việc đầu tiên Tống Cường và Tống Vĩ làm sau khi áo gấm về làng là xây một tòa nhà mới.

Trong hoàn cảnh đó chính sách cải cách nhà ở ra đời, phàm là ai trong túi rủng rỉnh tiền, gánh vác nổi chi phí thì ai mà chẳng muốn có một căn nhà riêng ở thành phố? Mua nhà không khó, có tiền là được nhưng nếu là mua tứ hợp viện cổ ở vị trí trung tâm Bắc Kinh thì đó không chỉ là vấn đề tiền bạc mà là có tư cách hay không. Phải biết rằng, rất nhiều tứ hợp viện trước kia đều bị quốc gia tịch thu, tuy sau này có trả lại một ít nhưng tuyệt đại bộ phận vẫn do cấp trên nắm giữ. Cho dù chính sách cải cách nhà ở đã thực thi thì những nguồn nhà cao cấp này cũng sẽ không dễ dàng tung ra.

Lúc này mới thấy quyền lực quan trọng hơn tiền bạc nhiều.

“Sao? Hai đứa cũng muốn mua à?”

Tống Vệ Quân hai ngày nay cũng vì chờ tin tức nên tối nào cũng về tiểu viện ngủ nhưng Hỉ Bảo lại không về. Dưới sự cổ vũ không ngừng nghỉ của mấy ông anh, cô lại lao đầu vào vòng tay của việc học nên rất ít khi ra khỏi cổng trường.

“Muốn mua chứ, sao mà không muốn được? Đừng thấy bây giờ mua tứ hợp viện xong, ngắn hạn muốn bán ra lấy tiền mặt là không khả thi nhưng chỉ cần kiên nhẫn, đợi mười hai mươi năm nữa, đến lúc chính sách thay đổi, đừng nói tăng gấp hai ba lần, gấp mười gấp tám lần là hoàn toàn có khả năng. Mà dù không nỡ bán, giữ lại làm của gia bảo cũng tốt chán!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tống Cường vẻ mặt đầy ghen tị, Tống Vĩ cũng thế, liên miệng khen Tống Vệ Quân có mắt nhìn, tầm nhìn xa trông rộng lại quyết đoán.

Tống Vệ Quân trợn trắng mắt:

“Thế lúc trước chú bảo hai đứa đi tòng quân, sao lại không chịu? Thôi thôi, giờ nói gì cũng muộn rồi, hai đứa đừng có chỉ lo nịnh nọt, để hôm nào chú để ý giúp cho. Mà nói thật nhé, khối người lại thích ở nhà lầu hơn đấy.”

Nhà trệt hay nhà lầu cái này thuần túy là sở thích cá nhân, chỉ có điều tứ hợp viện cổ là loại kiến trúc không thể sao chép, đặc biệt là loại được bảo tồn tốt chưa bị phá hoại nhiều thì càng thuộc loại hiếm có khó tìm. Tống Vệ Quân đương nhiên biết vụ mua bán này tuyệt đối không lỗ, thậm chí ông cũng không ngờ vận may của mình lại tốt thế, dù có phải bù thêm 8000 đồng thì ông cũng vui lòng.

Còn nữa là...

“Chú thật sự không thấy nhà lầu có gì tốt, cả nhà ở thì không nói chứ một tòa nhà toàn người ngoài, có chút động tĩnh là ồn ào c.h.ế.t đi được, muốn sống những ngày thanh tịnh cũng không có cửa.” Tống Vệ Quân nghĩ nghĩ, lại bồi thêm một câu, “Chú xem cái tứ hợp viện kia rồi, có cái vườn hoa không nhỏ đâu, đợi đón bà nội hai đứa lên, chú cho nhổ sạch hoa đi để bà trồng rau!”

Vườn hoa đang đẹp đổi thành vườn rau? Tống Cường và Tống Vĩ tỏ vẻ không thể hiểu nổi nhưng hai người cũng chẳng dại mà đi đôi co với Tống Vệ Quân chỉ đành ôm lương tâm khen ông biết cách sống.

Xong xuôi Tống Cường lại cười hì hì sán lại gần:

“Tạm thời con sẽ không đi phía Nam, nếu chú tư không lo hết việc, có việc gì cứ sai bảo con đi làm. Chưa nói cái khác, tứ hợp viện kia dù bảo trì tốt đến đâu cũng phải tu sửa lại rồi mua sắm đồ đạc, điện gia dụng, có khi còn phải đi lại đường điện... Mấy việc vặt vãnh này sao có thể để chú tư làm? Cứ giao hết cho con!”

“Đúng đấy, dù sao anh ấy cũng rảnh đến mọc nấm rồi.” Tống Vĩ bán đứng anh em không chút nương tay, lúc này vì cái tứ hợp viện anh ta có thể bất chấp tất cả, “Chú Tư cần giúp gì cứ việc mở miệng. Sau này nếu hai đứa con cũng mua được nhà thì sẽ đón cả bác cả, bác gái cả rồi ba mẹ con lên hết.”

Ý tưởng này rất hay, Tống Vệ Quân suýt nữa thì vỗ n.g.ự.c đồng ý ngay. Phải biết rằng, lúc trước ông còn hơi lo sợ bà cụ Triệu luyến tiếc mọi người ở nhà không chịu lên Bắc Kinh định cư. Nhưng nếu cả anh cả, anh hai đều lên đây thì bà còn ở quê làm gì nữa? Tuy nhiên chuyện này quả thực có chút khó khăn, cuối cùng ông chỉ tỏ vẻ nhất định sẽ cố gắng hết sức.

Vài ngày sau tiền từ quê gửi lên đã đến, Tống Vệ Quân lập tức cầm tiền đi sang tên tứ hợp viện, đồng thời chuyển hộ khẩu của Hỉ Bảo từ hộ khẩu tập thể của trường về thẳng danh nghĩa của ông.

Chuyện chuyển hộ khẩu Tống Vệ Quân có nhắc qua với Hỉ Bảo, dù sao cũng cần cô phối hợp nhưng tình hình cụ thể thế nào ông không nói kỹ, Hỉ Bảo cũng chẳng hỏi, cứ thế mơ mơ hồ hồ đi theo chuyển hộ khẩu.

Hỉ Bảo không biết còn rất nhiều chuyện, ví dụ như chuyện của Diệp Nhất Sơn.

Tống Cường và Tống Vĩ đã điều tra xong những gì có thể tra, phần còn lại thì dù thế nào cũng không thâm nhập được chỉ vì Diệp gia sống ở Trung Nam Hải.

Sau khi nhận toàn bộ tài liệu từ hai đứa cháu và giải quyết xong chuyện nhà cửa, Tống Vệ Quân giao hết mấy việc vặt vãnh còn lại cho Tống Cường rồi tĩnh tâm lại để tra xét kỹ càng chuyện Diệp Nhất Sơn.

Diệp gia là một dòng họ tướng sĩ, ông nội Diệp Nhất Sơn là lão hồng quân thực thụ, người đã từng tham gia cuộc Vạn lý Trường chinh hai vạn năm ngàn dặm. Đến đời cha chú bác của cậu ta đều tòng quân, Lục - Hải - Không quân đều có đủ. Mấy người anh trai cùng anh em họ hàng cũng không thoát khỏi quân đội, ngay cả mấy người chị gái cũng làm lính văn nghệ.

Chỉ có anh ta là con trai út trong nhà, từ nhỏ thấy quân nhân vất vả nên đ.á.n.h c.h.ế.t cũng không chịu đi lính. Cũng may vận khí anh ta không tệ, năm đầu tiên khôi phục thi đại học đã thi đậu lại còn là trường Thanh Hoa danh tiếng lẫy lừng.

Cũng chính vì thế người nhà không làm khó anh ta nữa, rốt cuộc văn chức hay võ chức đều là cống hiến cho đất nước. Đương nhiên quan trọng hơn là không nỡ xuống tay tàn nhẫn, nếu không thì đã sớm ném vào quân đội rèn luyện rồi.

Đổi là người khác nhìn vào, điều kiện của Diệp Nhất Sơn quả thực rất tốt, đáng tiếc Tống Vệ Quân lại chẳng vừa mắt chút nào.

Nam t.ử hán đại trượng phu thế mà vì sợ khổ, tìm cái c.h.ế.t cũng không chịu đi bộ đội?!

Tống Vệ Quân tôn thờ phương châm "đổ m.á.u đổ mồ hôi không đổ lệ, rớt da rớt thịt không tụt lại phía sau". Ngay từ đầu ông đã chẳng có chút thiện cảm nào với con sói đang lăm le câu mất cô con gái rượu của mình. Sau khi điều tra kỹ, mày ông nhăn lại đến mức có thể kẹp c.h.ế.t ruồi, chỉ hận không thể lôi người đến trước mặt mình mà thao luyện cho một trận ra trò.

Tiếp đó là cái tên "hạt giống đỏ" đời thứ ba này có chút ngốc.

Gia thế xuất chúng, học vấn cũng không tồi, nếu không cũng chẳng đậu nổi Thanh Hoa. Vấn đề là căn cứ theo lời Tống Cường chuyển đạt lại, sau khi gặp cô gái mình thích ở tiệm bánh ngọt, cậu ta không những không lập tức tỏ thái độ mà ngược lại còn đi đường vòng làm phức tạp hóa mọi chuyện. Sau đó lại còn luyện khẩu ngữ liên tục một tháng trời, tốn một đống tiền, kết cục cuối cùng t.h.ả.m không nỡ nhìn: ngay cả tên cô gái cũng không biết.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận