Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 280: Cả nhà lên tivi và nỗi lòng của Mao Đầu (2)
Tống Cường vẻ mặt chắc chắn, cứ như thể anh ta chính là phóng viên xui xẻo đi theo đội vậy.
Phóng viên đi theo đội cũng chẳng dễ dàng gì, nghề phóng viên là phải khai quật sự thật phía sau màn nhưng khổ nỗi vị này ăn cơm nhà nước, giữ bát sắt. Cho nên dù có muốn nói gì đi nữa cũng chỉ có thể tuân theo chỉ đạo của cấp trên, cưỡng ép giấu đi sự thật to lớn nhất.
Người ngoài ai mà ngờ được Xú Đản là một đứa ngốc? Nhìn cái dáng vẻ ngoan ngoãn thẹn thùng kia cứ như cậu em trai nhà bên đáng yêu. Rồi khi đối diện ống kính, cậu cười ngây thơ vô số tội lộ ra răng khểnh và hai lúm đồng tiền, ai có thể nỡ lòng nào nói... cậu ấy là một tên ngốc? Những cảnh quay ngắn ngủi lướt qua nhanh ch.óng, ngay cả người biết chuyện cũng dễ dàng bị lừa huống chi là khán giả không biết gì.
Mao Đầu làm bộ dạng Tây Thi ôm tim đau đớn.
Người theo dõi Đại hội có thể ít nhưng khán giả của đài truyền hình quốc gia thì không ít. Cậu kết luận, sau hôm nay ít nhất một nửa dân số cả nước sẽ biết đến Xú Đản Đản của Tống gia. Đúng rồi, có lẽ còn có cả người nhà lão Tống nữa...
Phải nói là suy đoán của Mao Đầu rất chính xác, tổ chương trình dành cho Tống gia khá nhiều thời lượng. Nguyên nhân rất đơn giản: một mặt Xú Đản là vận động viên ưu tú được quốc gia trọng điểm bồi dưỡng, mặt khác là vì Tống gia toàn một đám "diễn sâu".
Sau khi đoạn phim mở đầu kết thúc, ống kính chuyển về thôn sơn cước nơi Tống gia sinh sống. Lời thuyết minh giới thiệu đây là quê hương của "người bay trăm mét" Tống Đào, sau đó quay cảnh tòa nhà gạch đỏ của lão Tống gia.
Trước TV, Tống Vĩ đột nhiên lên tiếng:
“Anh nhớ là Xú Đản chưa từng thấy cái này nhỉ?”
“Nói cứ như về nhà cũ quay thì nó sẽ nhớ ấy.”
Mao Đầu lườm nguýt, đợi đến khi ống kính quay đến ba mẹ mình thì cậu trực tiếp c.h.ế.t lặng.
Mặc dù Tống Vệ Quốc đã rất cố gắng kiềm chế để không run quá mạnh, có lẽ người ngoài nghề không nhận ra nhưng Mao Đầu là dân trong nghề, cậu nhìn cái là biết ngay khóe miệng ba mình đang giật giật, vai cứng đờ, tròng mắt đứng tròng nhìn trừng trừng về phía trước không có tiêu cự, rõ ràng là đang sợ muốn c.h.ế.t. Còn mẹ cậu, Trương Tú Hòa khi đối diện ống kính thì mắt chớp liên tục, nhìn đông nhìn tây chứ tuyệt nhiên không dám nhìn vào ống kính.
Đến lúc trả lời phỏng vấn thì hai người cứ như đang trả bài, thoạt nghe có vẻ trôi chảy nhưng Mao Đầu nhìn cái là biết ngay đây là văn mẫu đã soạn sẵn.
Nghe thử xem họ nói cái gì kìa!
“Đào T.ử nhà tôi từ bé đã đặc biệt ngoan, chỉ thích bám mẹ, có điều nó chạy nhanh lắm, cả thôn không ai đuổi kịp nó.”
…Sao không ai đuổi kịp? Là Mao Đầu này chứ ai!
“Huấn luyện á? Cũng không huấn luyện gì đâu, người nhà quê chúng tôi biết gì về huấn luyện, cứ thả cho con chạy khắp thôn thôi. Dù sao nó thích chạy thì cứ để nó chạy, đến bữa tự khắc nó về.”
…Điêu toa! Ai bảo không huấn luyện? Toàn là cậu chạy theo sau m.ô.n.g Xú Đản giúp nó tập luyện đấy chứ. Kết quả, Xú Đản chạy mãi thành vận động viên, còn cậu thì...
“Đào T.ử ngoan lắm, thầy cô giáo quý nó lắm, các vị xem, đây là thầy giáo của Tống Đào.”
…Ha ha ha.
Đợi đến khi ống kính chuyển sang hiệu trưởng Tăng, đừng nói Mao Đầu quay đi không muốn nhìn mà ngay cả Hỉ Bảo, Tống Cường và Tống Vĩ cũng thấy không nỡ nhìn thẳng. Kết quả hiệu trưởng Tăng thế mà diễn rất đạt, dù trong đầu toàn hình ảnh con số 0 tròn trĩnh suốt 6 năm học của Xú Đản nhưng đến lúc cần c.h.é.m gió thì ông ấy không hề nao núng. Không c.h.é.m được về văn hóa thì c.h.é.m về thể d.ụ.c, dù sao cũng chẳng ai vạch trần.
“Em Tống Đào tuy về mặt văn hóa có chút khiếm khuyết nhỏ nhưng em ấy là một học trò hiếm có, phát triển toàn diện đức trí thể mỹ lao, là học sinh khiến tôi tự hào nhất trong sự nghiệp dạy học! Tống Đào, thầy tự hào về em!”
Hỉ Bảo quay sang nhìn Tống Cường, Tống Cường trợn tròn mắt há hốc mồm lại nhìn sang Tống Vĩ bên cạnh đã che mặt, còn Mao Đầu...
Mao Đầu sắp tức nổ phổi, tiếc là chưa kịp phát nổ tại chỗ thì ống kính đã chuyển sang bà cụ Bà cụ Triệu.
“Tống Đào à! Đào T.ử nhà tôi từ bé đã thông minh, tháo vát lại hiểu chuyện, không như mấy thằng anh nó đâu, vừa ngu vừa lười lại vừa tham ăn, không có việc gì chỉ biết ăn với ăn, đâu được như Đào Tử... Lúc nó được lãnh đạo đội tuyển tỉnh đón đi, tôi đã dặn nó: Đào T.ử à, con phải làm cho tốt, tranh khẩu khí cho Tống gia ta, phải làm rạng danh đất nước nhé!”
Mở mắt nói dối chắc là đến mức này thôi. Mao Đầu vừa định bùng nổ thì lại phải nuốt cục tức vào trong. Thôi được rồi, người nhà mình đức hạnh thế nào cậu còn lạ gì. Nói cho cùng, cậu không nên xem cái chương trình này, đây chẳng phải tự mình tìm ngược sao?
Tuy nhiên chương trình vẫn chưa kết thúc. Có lẽ vì không phỏng vấn được nhiều người, ê-kíp chuyển địa điểm sang phòng trưng bày huy chương bằng khen vừa mới được Tống gia sắp xếp, còn đ.á.n.h đèn riêng để quay phim chụp đủ mọi góc độ. Sau đó trước tấm huy chương vàng Đại hội lần trước, cả nhà chụp một bức ảnh tập thể, hô to khẩu hiệu trước ống kính:
“Đào Tử! Phải làm rạng danh tổ quốc nhé!”
Mao Đầu: “...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi là ai? Tôi đang ở đâu? Tôi muốn làm gì? Tận cùng vũ trụ ở đâu? Ý nghĩa nhân sinh là gì? Tại sao nói hươu nói vượn mà cũng được lên Đài Truyền hình Quốc gia?!!!
Ngay lúc Mao Đầu chìm vào suy tư sâu sắc về nhân sinh thì tại căn cứ huấn luyện đội tuyển quốc gia ở ngoại ô Bắc Kinh, đồng chí Tống Đào cũng đang suy tư nhân sinh y hệt.
Từ khi Đại hội kết thúc, cậu theo đội về Bắc Kinh, sau đó bước vào huấn luyện thường nhật. Một tuần trước cường độ huấn luyện bắt đầu tăng dần nhằm nâng cao thực lực, chuẩn bị tinh thần và thể lực tốt nhất cho Thế vận hội Los Angeles vào năm sau.
Theo lịch trình, sau khi ngừng tập vào buổi tối các vận động viên nhỏ tuổi sẽ được phụ đạo văn hóa. Tuy không mong họ có trình độ cao siêu gì nhưng cũng không thể để mù chữ. Có điều Xú Đản là ngoại lệ, thầy giáo dạy văn hóa của cậu đã xin từ chức từ mấy năm trước nên cậu luôn đi theo nhóm lớn tuổi hơn xem Bản tin Thời sự hoặc xem lại các trận đấu kinh điển.
Có thể nói Xú Đản tiếp xúc với TV sớm hơn bất kỳ ai trong lão Tống gia. Nhưng trí nhớ cậu không tốt, xem xong quay đầu là quên, dù gọi điện về nhà cũng chưa từng nhắc tới.
Hôm nay tình huống có chút đặc biệt, xem xong Thời sự, các thành viên không rời đi ngay mà chuyển kênh kiên nhẫn đợi một chương trình mới bắt đầu.
Xú Đản ban đầu thấy lạ nhưng lạ thì lạ, cậu lại nghĩ chắc mình nhớ nhầm, có khi tối nay cậu chưa xem Thời sự, ừ, chắc là thế.
Sau đó “Câu chuyện phía sau Đại hội Thể d.ụ.c Thể thao” cứ thế phát sóng trước mắt cậu.
Đoạn mở đầu cậu xem say sưa lắm, cho đến khi thấy trận chung kết 100 mét nam, cậu mới lờ mờ nhận ra có gì đó không đúng bèn quay sang hỏi ông anh đội trưởng bên cạnh:
“Em nhớ là em cũng đi thi mà nhỉ? Sao không thấy em đâu?”
Đội trưởng quay đầu nhìn cậu với ánh mắt sáng quắc. Đúng lúc này, TV vang lên tiếng bình luận viên gào thét đầy hào hứng:
“Tống Đào! Tống Đào dẫn đầu lao lên... Cán đích! Cán đích rồi!! Yeah! Quán quân là Tống Đào! Chúng ta hãy chúc mừng tiểu tướng thế hệ 6x này, một lần đoạt quán quân 100 mét nam! Tống Đào, làm tốt lắm!!”
Xú Đản vẫn lẩm bẩm:
“Sao mình chẳng nhớ mình có đi nhỉ? Lại nhớ nhầm à? Rốt cuộc mình có đi không? Tống Đào là ai?”
Tống Đào là ai?
Vị đội trưởng đáng thương ôm n.g.ự.c vẻ mặt sụp đổ. Cũng may anh ấy quen Xú Đản nhiều năm, biết cậu chỉ thuận miệng lẩm bẩm chứ không nhất thiết cần câu trả lời, chủ yếu là hỏi xong chính cậu cũng quên luôn.
Quả nhiên đợi khi ống kính chuyển đến Tống gia, Xú Đản đã quên béng câu hỏi vừa rồi.
Chỉ khổ thân ông anh đội trưởng, cảm thấy cứ đà này sớm muộn gì cũng bị bức điên...
Đã đến lúc giải nghệ rồi.
Nhưng mà bi kịch t.h.ả.m thiết hơn nằm ở khúc cuối, khi Xú Đản thấy mẹ mình hết lời khen ngợi “Tống Đào”, cậu tủi thân suýt khóc òa lên.
…Mẹ! Con không ở nhà mẹ lại có đứa con trai khác rồi sao? Mẹ không cần Xú Đản Đản nữa à?!
Đội trưởng: “...” Hôm nay tôi nhất định phải giải nghệ.
So với t.h.ả.m kịch ở nơi khác, không khí tại Tống gia hôm nay phấn khởi lạ thường. Dù sao cũng là lần đầu lên tivi lại là Đài Truyền hình Quốc gia, cả nước đều thấy, tự hào biết bao!
Vui quá hóa cuồng, bà cụ Triệu sai Tống Vệ Quốc mai đi mua hai dây pháo về đốt, bà phải làm cho ra trò để cả thôn biết cả nhà lão Tống đều đã lên tivi!
Tống Vệ Quốc rất muốn nhắc mẹ rằng giờ ai cũng biết rồi, hơn nữa hôm nay quá nửa cái thôn đã kéo đến nhà mình xem TV! Nhưng lời này chỉ dám nghĩ trong bụng, bản thân Tống Vệ Quốc cũng cười toe toét, bất kể ai nói gì cũng thấy êm tai, sự ngu ngơ sắp trào cả ra ngoài.
...
Đúng như dự đoán của mọi người, chương trình “Câu chuyện phía sau Đại hội Thể d.ụ.c Thể thao” lập tức gây sốt, bất cứ nơi nào có TV đều bàn tán chuyện này. Sau đó phía chính phủ còn ra mắt phiên bản tạp chí và báo giấy, đăng nguyên trang về các vận động viên, trong đó Xú Đản là nổi bật nhất.
Ai bảo hình tượng cậu tốt quá làm chi? Không phải kiểu đẹp trai nam tính thông thường mà là khí chất cậu em trai nhà bên cực kỳ đáng yêu dễ mến.
Báo chí tạp chí vừa tung ra, chưa đến ba tiếng đồng hồ đã bán sạch bách. Điện thoại gọi đến tòa soạn dọa đám biên tập viên trẻ chưa trải sự đời sợ c.h.ế.t khiếp. Sau đó điện thoại yêu cầu in thêm
gọi cháy máy nhà in, làm việc thâu đêm suốt sáng, in thêm đến tám lần mới miễn cưỡng đáp ứng đủ nhu cầu.
Là nơi nhạy bén nhất với thời trang, Học viện Điện ảnh đương nhiên không bỏ lỡ sự kiện này. Tuy nói trường hợp của Xú Đản chắc chắn không thể dấn thân vào làng giải trí nhưng hiện tượng này vẫn được giáo sư lấy làm ví dụ điển hình.
“Trong lịch sử, chuyện vô tâm cắm liễu liễu lại xanh không thiếu mà trong giới điện ảnh của chúng ta, hiện tượng này cũng thường xuyên xảy ra. Rất nhiều người phí hết tâm tư cũng không đạt được mục tiêu lại bị một người ngoài nghề nhẹ nhàng hoàn thành, thậm chí bản thân người đó còn chưa chắc đã để ý...”
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận