Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 259: Bi kịch gia đình Xuân Lệ (1)

 

Tống Vệ Quân xuống tàu lúc 9 giờ sáng.

Theo trí nhớ tìm đến căn nhà nhỏ lần trước Hỉ Bảo dẫn tới nhưng lại là cổng khóa then cài. Ông sang gõ cửa nhà bên cạnh, nhớ mang máng Hỉ Bảo từng bảo đây là nhà của Xuân Lệ, con gái lớn của anh trai cả Tống Vệ Quốc. Kết quả vẫn không có ai.

Bất đắc dĩ, Tống Vệ Quân đành ném hành lý qua tường rào vào trong sân rồi quay ra tìm một bat điện thoại công cộng gọi về nhà.

Người nghe điện thoại đương nhiên là bà cụ Triệu.

Thực ra vừa nghe thấy ba chữ "Tống Vệ Quân" vang lên từ loa phóng thanh trong thôn thì bà cụ Triệu đã vứt ngay công việc đang làm, ba chân ban cẳng chạy như bay ra ủy ban thôn. Tốc độ và khí thế đó khiến dân làng nhìn thấy phải trầm trồ kính nể, vừa nhớ lại phong thái của nữ anh hùng trừ hại năm xưa vừa thầm cảm thán đúng là bà nội ruột của "người bay" trăm mét.

Đến khi bà cụ Triệu cầm ống nghe lên, chưa đầy ba phút đã trôi qua.

"Vệ Quân! Con đang ở đâu thế? Nhiệm vụ xong rồi à? Không bị thương chứ?"

Bà cụ Triệu chưa kịp thở đều đã dồn dập hỏi.

Từ khi biết tin Tống Vệ Quân bị thương nặng khi làm nhiệm vụ mấy năm trước, lần nào liên lạc với con trai bà cụ Triệu cũng hỏi câu này đầu tiên. Trong mắt bà thì con trai bà khôn khéo lắm, không lo đói rét hay bị ai bắt nạt nhưng bị thương thì không phải cứ khôn khéo là tránh được.

Tống Vệ Quân báo bình an trước sau đó nói cho bà cụ Triệu biết mình đang ở Bắc Kinh, vừa qua chỗ Hỉ Bảo nhưng không thấy ai, nhà bên cạnh cũng thế nên muốn hỏi bà xem có chuyện gì không. Lẽ ra giờ này Hỉ Bảo phải được nghỉ rồi.

Bà cụ Triệu không trả lời ngay mà hỏi dồn:

"Con đang ở Bắc Kinh à? Thế là nghỉ phép hay được điều về? À à, chuyển công tác hả, sau này không đi nữa chứ gì? Thế thì con mau đi mua thêm căn nhà nữa đi, mẹ ra huyện gửi tiền cho con ngay đây!"

"Từ từ đã mẹ, mẹ đừng vội..."

Tống Vệ Quân hoàn toàn không hiểu sao chủ đề lại nhảy cóc sang chuyện mua nhà. Tuy ông không định chiếm nhà con gái nhưng ở nhờ mấy hôm chắc chẳng sao chứ? Chủ yếu là với cấp bậc của ông thì quân khu chắc chắn sẽ phân nhà, chỉ là cần chút thời gian làm thủ tục nên thực sự không cần thiết phải mua nhà.

Nghe nói quân khu phân nhà cho Tống Vệ Quân thì bà cụ Triệu hơi ngạc nhiên nhưng rất nhanh bà lấy lại tinh thần, chọn những điểm chính trong chuyện vừa xảy ra kể lại cho con trai nghe.

"Cái đứa con gái của anh cả con ấy, mẹ nhìn thấu nó rồi. Lúc không có việc gì thì coi nhà mẹ đẻ như họ hàng bình thường, có việc thì lại nhận vơ là người một nhà. Hỉ Bảo lần trước bảo mẹ là chiều nay nó được nghỉ, mẹ lo nó bị thiệt thòi mà không biết."

Nói đến chuyện bà cụ Triệu lên Bắc Kinh ăn Tết mà không vạch trần Xuân Lệ cũng là vì thời điểm không thích hợp. Tết nhất Xuân Lệ lại đang bụng mang dạ chửa, hơn nữa dù là bà nội ruột thì có những lời cũng khó nói. Nói nhẹ thì nó không để vào tai, cùng lắm xin lỗi qua loa đổ tại m.a.n.g t.h.a.i nên sơ suất, bà cụ chẳng lẽ lại đi đôi co với đứa cháu gái hai mươi mấy tuổi vì chuyện cỏn con? Nhưng nói nặng thì không khéo nó lại bảo bà chõ mũi vào chuyện người khác, nó đi lấy chồng rồi không phải người Tống gia nữa, bà lấy quyền gì quản nó? Nói với Xuân Lệ đã khó, nói với Hỉ Bảo lại càng vô dụng.

EQ của Hỉ Bảo quá thấp, khổ nỗi cái này dạy không được. Hơn nữa Xuân Lệ khác Viên Lai Đệ, bản thân cô ấy không có tính công kích, nói ngàn nói vạn thì cô ấy cũng chưa làm gì tổn hại Hỉ Bảo, chỉ là nói nhiều làm ít hưởng lợi thì nhiều mà việc chính chẳng làm được cái nào. Nghĩ đến Xuân Lệ rồi nhìn lại Viên Lai Đệ, bà cụ Triệu phải thừa nhận Viên gia đúng là chỉ sinh ra toàn đồ ngốc. Dù bộ mặt thật của Xuân Lệ đã bị vạch trần, trừ việc bị đuổi việc ra thì cô ấy cũng chưa chịu thiệt gì. Ngược lại Viên Lai Đệ lăn lộn bao năm, chịu đủ thiệt thòi khổ sở còn tự dán hai chữ "đồ ngốc" to đùng lên trán mình!

Nghĩ lại thì bà cụ Triệu cũng hiểu ra, nếu Xuân Lệ dám làm hại Hỉ Bảo thật thì chẳng cần bà ra tay, ông trời nhất định sẽ trừng trị cô ấy thích đáng.

Ở đầu dây bên kia, Tống Vệ Quân gật gù liên tục. Ông cũng nhận ra cô con gái nhà mình hơi thiếu tâm cơ, không phải ngốc mà là quá ngây thơ. Nhưng chuyện đó không quan trọng, trước kia có bà cụ Triệu che chở, giờ chẳng phải có người ba là ông ta đây sao? Ngây thơ thì cứ ngây thơ, con gái ông chỉ cần vui vẻ mỗi ngày là được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Mẹ yên tâm, đầu trâu mặt ngựa con gặp nhiều rồi, Tống Xuân Lệ đã là cái gì?"

Vừa nghĩ đến ông trời làm việc rất đáng tin cậy lại nghe con trai nói thế, bà cụ Triệu quyết định tin tưởng thêm chút nữa bớt lo lắng đi một phần.

Tống Vệ Quân cúp điện thoại rồi thong thả đi bộ đến Đại học Bắc Kinh. Đợi dưới ký túc xá của Hỉ Bảo chừng nửa tiếng thì nghe thấy tiếng gọi "Ba" đầy kinh ngạc vui sướng kèm theo đó là một bóng người lao vào lòng mình.

"Ba! Ba về rồi ạ? Lần này ba ở lại được mấy hôm? Ba gọi điện cho bà nội con chưa? Ba..."

Hỉ Bảo vui mừng khôn xiết cười tít cả mắt, khóe miệng không khép lại được.

May mà trời nóng nên đường vắng, nếu không để người ta nhìn thấy bộ dạng này của Hỉ Bảo, danh hiệu nữ thần lạnh lùng của cô ở Đại học Bắc Kinh e là bay biến.

"Từ từ thôi con, đi cất đồ trước đã rồi ba dẫn đi ăn trưa. Có chuyện gì lát nữa từ từ nói, lần này ba được nghỉ ở Bắc Kinh lâu đấy."

Tống Vệ Quân buồn cười vỗ vỗ trán con gái.

Hỉ Bảo vâng dạ giòn tan rồi chạy nhanh vào ký túc xá.

Tống Vệ Quân nhìn theo bóng lưng Hỉ Bảo trong lòng trào dâng nhiều cảm xúc. Cô bé con trắng trẻo mập mạp ngày nào giờ đã thành thiếu nữ, thế mà ông làm ba lại vắng nhà suốt mấy năm nay để cống hiến cho đất nước. Tuy chưa bao giờ hối hận vì đi lính nhưng trong lòng ông ta vẫn thấy có lỗi với Hỉ Bảo.

Hỉ Bảo rất nhanh tay không chạy ra, cười hì hì bảo Tống Vệ Quân:

"Ba ơi, con chẳng mang gì về đâu, ba phải mời con đi ăn đấy nhé."

"Đương nhiên rồi, đi nào. Ba mời!"

Trời nóng không hợp ăn đồ nước, Tống Vệ Quân biết Hỉ Bảo thích ăn các loại mì nên chọn một quán mì lạnh. Mỗi người một bát mì lạnh kèm theo thịt bò ngũ vị hương thái lát, quạt trần trên đầu quay vù vù, hai ba con vừa ăn vừa kể chuyện gần đây.

Nhờ đó Hỉ Bảo biết ba mình đã chuyển công tác về Bắc Kinh, tất nhiên còn một số thủ tục bàn giao chưa xong nhưng quan trọng là từ nay về sau ba cô sẽ ít phải đi làm nhiệm vụ xa, chủ yếu ở lại quân khu huấn luyện đội ngũ tinh nhuệ. So với trước kia thì an toàn hơn nhiều nhưng muốn thăng chức tiếp thì e là phải chờ đủ thâm niên.

Đương nhiên Tống Vệ Quân cũng nói cho Hỉ Bảo biết ông đã gọi điện cho bà cụ Triệu, vì mẹ và con gái đều là bảo bối trong lòng ông mà.

Biết được điều mình mong chờ nhất, Hỉ Bảo ăn uống ngon miệng vô cùng, kết quả lơ đễnh một chút là bị ba moi hết chuyện.

Nếu bà cụ Triệu chỉ chọn những điểm chính, kể một cách phiến diện về thói đạo đức giả của Xuân Lệ thì thông tin từ phía Hỉ Bảo lại rất toàn diện. Tại sao lại nói vậy? Bởi vì Hỉ Bảo khen Xuân Lệ hết lời, tóm lại qua miệng cô thì Xuân Lệ cái gì cũng tốt, là người chị cả hoàn hảo dịu dàng hiền hậu và luôn suy nghĩ cho cô.

Tống Vệ Quân ngoài mặt cười nhưng trong lòng đã bắt đầu c.h.ử.i thề. Ông thầm nghĩ mình đã coi thường cô con gái lớn nhà anh cả rồi, diễn sâu thế này thì nên đi làm đặc vụ mới đúng, làm công nhân hay quản lý ký túc xá thì phí phạm tài năng quá.

Ăn xong bữa trưa đơn giản, hai ba con quay lại Đại học Bắc Kinh để thu dọn hành lý mang về nhà.

Học kỳ này bận rộn quá, Hỉ Bảo ít về nhà hẳn thành ra đồ đạc để ở ký túc xá cứ chất đống lên. Hiện tại tuy đã nghỉ hè nhưng ký túc xá vẫn còn đông người, Tống Vệ Quân không lên giúp được chỉ đành đứng dưới lầu đợi con gái chạy đi chạy lại mấy chuyến chuyển đồ xuống, sau đó ông mới xách hết về nhà.

Hỉ Bảo sức khỏe tốt, từ bé đã theo Mao Đầu chạy nhảy khắp núi đồi nên khuân vác chút đồ không làm khó được cô. Nhưng trời nóng quá, người ít mồ hôi như cô mà trán cũng lấm tấm mồ hôi.

"Ba ơi, có ba ở đây tốt quá. Lúc trước con còn tính phải chạy đi chạy lại mấy lần mới mang hết đồ về được. Trường con nửa tháng nữa là đóng cửa ký túc xá, lúc đó sẽ kiểm tra vệ sinh, không được để đồ trên giường hay trên bàn. Thế thì để vào đâu được chứ? Ngăn kéo tủ quần áo đâu có đủ chỗ."

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 259 | Đọc truyện chữ