Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 238: Đón Tết ở Bắc Kinh và chuyến đi “mở mang tầm mắt” (3)
Tối hôm đó đoàn người Tống gia chơi rất vui vẻ. Về đến nhà thấy nhà cửa dọn dẹp sạch sẽ, phích nước đầy ắp nước sôi, ngay cả chảo gang lớn trong bếp cũng có nước ấm. Tắm rửa xong xuôi, hai bà cháu chui vào chăn ngủ, trước khi ngủ còn tiện thể nhớ nhung Mao Đầu một chút. Đương nhiên chủ yếu là Hỉ Bảo nhắc chứ Bà cụ Triệu chẳng thèm nhớ Mao Đầu.
Có Hỉ Bảo nhớ là được rồi.
Sáng hôm sau khoảng 10 giờ, Mao Đầu hì hục về nhà.
Trước đó hơn hai tiếng bà cụ Triệu mới đi chợ về. Nếu ở quê, tháng Giêng có tiền cũng chẳng mua được gì vì người ta nghỉ bán hết. Nhưng Bắc Kinh không hổ danh là thủ đô, ý thức phục vụ cao thật, nhất là mấy người buôn bán nhỏ.
Đấy, bà mua được tảng thịt ba chỉ to tướng, rã đông xong là bắt đầu băm băm c.h.ặ.t c.h.ặ.t.
Trưa nay ăn sủi cảo nhân thịt heo cải thảo.
Lúc Mao Đầu về, bà cụ Triệu đang băm thịt trong bếp. Bà quen cầm d.a.o hai tay, băm ngang băm dọc, băm băm băm, tiếng d.a.o thớt rộn ràng, nghe kỹ còn thấy có nhịp điệu rất vui tai.
Nghe tiếng cổng kẽo kẹt, bà cụ Triệu giơ d.a.o lao ra.
Một tay cầm con d.a.o phay to tướng, phối hợp với sát khí đằng đằng suýt nữa dọa Mao Đầu vừa đẩy cửa vào phải quỳ xuống gọi bà cố tổ.
"Bà nội! Bà bình tĩnh, đừng kích động, đừng nóng! Đây là Bắc Kinh, g.i.ế.c người là phạm pháp đấy! Dù con là cháu ruột bà nhưng bà c.h.é.m c.h.ế.t con cũng phải đi tù đấy! Bà bình tĩnh, bình tĩnh lại, bỏ d.a.o xuống, có gì từ từ nói!"
Bà cụ Triệu lườm Mao Đầu cháy mắt, ném cho cậu một cái xem thường to đùng rồi quay người vào bếp. Lát sau trong bếp lại vang lên tiếng băm c.h.ặ.t đầy nhịp điệu...
"Anh về rồi à!" Hỉ Bảo đang đọc sách làm bài trong phòng nghe tiếng Mao Đầu liền vui vẻ chạy ra, vẫy tay với cậu, "Anh vào nhà đi, vào cho ấm, bên ngoài lạnh lắm."
So với cảnh tượng vừa rồi, Mao Đầu thấy lòng ấm áp lạ thường. Quả nhiên trên đời chỉ có em gái là tốt, bà nội gì đó chỉ dùng để dọa cậu thôi.
Vội vàng chạy vào nhà chính, Mao Đầu nhìn kỹ:
"A! Bảo à dạo này em ăn uống tốt nhỉ? Bà nội chắc tẩm bổ cho em kỹ lắm. Nhìn cái mặt tròn vo, trắng trẻo mập mạp này y hệt cái bánh trôi nước. Em bảo xem trước khi khai giảng có gầy lại được không? Các bạn nữ trường anh chẳng dám ăn kiểu này đâu, họ bảo gì nhỉ? Một lần béo là hủy hết tất cả. Cũng may em da trắng, các cụ bảo 'nhất dáng nhì da' mà!"
Hỉ Bảo nhìn chằm chằm Mao Đầu một lúc lâu rồi quay ngoắt người, hậm hực về phòng đọc sách tiếp.
Đúng lúc này Xuân Lệ từ nhà bên sang, vừa khéo nghe được câu cuối của Mao Đầu liền trợn mắt nhìn cậu:
"Mao Đầu, mày bị ngốc à? Bà nội đang ở nhà đấy, mày muốn bắt nạt Hỉ Bảo thì đợi bà về quê hẵng hay nhé? Tránh ra, mày chắn đường rồi."
Mao Đầu xoay người, nhanh nhẹn nhảy sang bên cạnh nhường đường. Nhưng ngay sau đó cậu đưa ngón tay lên miệng, mặt đầy vẻ kinh hãi tột độ:
"Chị là ai? À à, chị gọi em là Mao Đầu... Chị là chị cả? Hay chị hai?"
"Ăn nói cho cẩn thận, đừng tưởng chị đang m.a.n.g t.h.a.i mà không xử được mày!"
Xuân Lệ nổi giận.
"À à, đúng rồi, chị mang thai." Mao Đầu thở phào nhẹ nhõm rồi lại giật mình thon thót, "Trời ơi! Mang t.h.a.i cũng không thể béo thế này chứ? Hai chị em mình mới không gặp nhau hơn nửa tháng thôi mà? Sao chị ăn kiểu gì thành ra thế này? Em vừa bảo Hỉ Bảo béo, nhìn lại chị xem, chị chị chị... Chẳng lẽ bà nội đổi tính rồi? Không thương Hỉ Bảo nữa chuyển sang thương chị cả? Nhìn bà nuôi chị kìa, danh hiệu 'kiện tướng nuôi heo' của mẹ chắc phải nhường cho bà nội mới đúng."
Xuân Lệ: "............ Mày lại đây, chị đảm bảo không đ.á.n.h c.h.ế.t mày!!!"
Mất tích hơn nửa tháng, Mao Đầu vừa về nhà đã kéo đủ hận thù. Đương nhiên cậu không dám trêu bà cụ Triệu, dù sao cậu chỉ hư chứ không ngốc.
Mang một bụng ý xấu, Mao Đầu ngàn vạn lần không ngờ gia đình chú ba cũng ở đây. Càng không ngờ là bà thím ba vốn hay ngứa mắt với mọi người lại tỏ ra đặc biệt thích cậu. Sau màn chào đón nhiệt liệt, thím ba còn bảo cậu dẫn ba anh em Đầu Bẹp đi chơi. Mao Đầu thực sự kinh ngạc tột độ.
Trong cơn kinh ngạc, Mao Đầu không kìm được hỏi:
"Thím ba à, thím quên chuyện hồi xưa con lừa Xú Đản nhận nhầm mẹ rồi à? À à, nhìn sắc mặt thím là con biết thím vẫn nhớ... Thôi được rồi, Đầu Bẹp, Đông Tử, Tây Tử, đi nào, anh dẫn mấy đứa đi chơi!"
Mao Đầu kéo xong thù hận thì co giò chạy biến. Không chỉ chạy một mình, cậu còn thỏa mãn nguyện vọng của Viên Lai Đệ, dắt theo ba anh em Đầu Bẹp chạy cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tuy nhiên, nhìn sắc mặt Viên Lai Đệ thì chẳng thấy chút vui vẻ nào khi cầu được ước thấy cả.
Bắc Kinh có rất nhiều trò vui, dù ba anh em Đầu Bẹp đã chơi nửa tháng nay nhưng vẫn chưa chạm đến phần tinh túy.
Nguyên nhân rất đơn giản. Người dẫn đoàn đầu tiên là Xuân Lệ, là phụ nữ lại đang mang bầu. Cô ấy chỉ biết dẫn ra phố buôn bán vì dạo phố mua quần áo mới là sở thích lớn nhất của cô ấy, có lẽ cộng thêm khoản mua len đủ màu và chỉ thêu các loại. Người dẫn đoàn tiếp theo là Tống Cường và Tống Vĩ đều đã lớn, qua Tết là 25 tuổi, mấy năm trước lại bận rộn buôn bán nên chỗ họ thích chưa chắc người khác đã thích. Vì thế Tống Cường hay dẫn mọi người đi ăn tiệm, ăn ngon uống say thì không thành vấn đề nhưng muốn chơi vui thì đừng hòng.
Thực ra Hỉ Bảo cũng có thể giúp dẫn đoàn nhưng cô còn t.h.ả.m hơn. Vừa nhắc đến chuyện muốn đi Thư viện Quốc gia, định hỏi ba anh em Đầu Bẹp có muốn đi cùng không thì ba đứa đã đồng loạt trợn trắng mắt bỏ chạy.
Giờ đến lượt Mao Đầu.
Bắc Kinh cậu rành sáu câu, chỗ nào có sách tranh vui nhộn, chỗ nào chiếu phim thiếu nhi hay, chỗ nào có phòng chơi game b.ắ.n bi... cậu đều nắm trong lòng bàn tay. Chưa kể sinh viên Học viện Điện ảnh nghỉ lễ chẳng ai về nhà mà toàn ở lại Bắc Kinh, chỉ cần hô một tiếng là gom đủ mấy sòng bài ngay.
Nói về khoản ăn chơi nhảy múa, trêu ch.ó chọc mèo thì không đâu bằng đám con ông cháu cha dưới chân thiên t.ử. Mao Đầu lại kết giao với cả đống bạn bè xuất thân như thế, nhất là đợt đi thực tập theo đoàn phim, cậu học được không ít trò hay ho mới lạ.
Tóm lại một câu, về khoản chơi thì Mao Đầu là tổ sư của mọi người!
Có đ.á.n.h c.h.ế.t Viên Lai Đệ cũng không ngờ rằng có lẽ thành tích học tập của Mao Đầu không tệ, nhưng cậu thực sự không phải kiểu người ham học. Trông mong cậu dẫn dắt ba anh em Đầu Bẹp học điều hay lẽ phải thì khó chứ học thành dân chơi thì chắc chắn không thành vấn đề.
Nhưng Viên Lai Đệ nào biết gì, tuy giận Mao Đầu mồm miệng ngứa đòn nhưng vì Mao Đầu từ bé đã thế nên cuối cùng bà ta vẫn nhịn.
Chỉ nửa ngày Mao Đầu đã thu phục được ba đàn em. Ba anh em Đầu Bẹp một điều anh hai điều anh gọi ngọt xớt. Đầu Bẹp về nhà còn hỏi Viên Lai Đệ:
"Mẹ, sao mẹ không cho con sang làm con bác cả nhỉ? Thế thì anh Mao Đầu chẳng phải là anh ruột con sao?"
Tống Đông và Tống Tây cũng gật gù tán thành. Thực ra ba anh em chúng nó không có tình cảm sâu sắc gì với Tống Vệ Quốc và Trương Tú Hòa, cũng không có ý định đổi ba mẹ nhưng chúng nó cực kỳ cực kỳ muốn có người anh như Mao Đầu.
Quá biết chơi, toàn chơi những trò chưa thấy bao giờ. Nếu có người anh ruột như thế thì tốt biết mấy!
Thật khó diễn tả tâm trạng của Viên Lai Đệ khi nghe câu này. Tống Vệ Dân thì rất vui mừng, ông ta thích nhìn cảnh anh em hòa thuận thế này, bưng chén trà ngồi xổm dưới mái hiên sưởi nắng, nói:
"Thế này mình phải vui chứ? Nhìn kìa, anh em chúng nó tình cảm tốt thật, cả nhà phải thế này mới đúng."
Tống Vệ Dân thật sự không lo ba đứa con trai đổi ba. Con mình mình hiểu, Xú Đản là do đầu óc có vấn đề nên mới nhận nhầm mẹ. Ba anh em Đầu Bẹp khôn như rận sao mà bị lừa đi được? Hơn nữa hồi nhỏ ông ta cũng từng sùng bái Triệu Kiến Thiết, cảm thấy anh họ còn giỏi hơn cả anh cả mình. Rõ ràng Triệu Kiến Thiết kém Tống Vệ Quốc ba tuổi sao lại giỏi giang thế nhỉ? Nếu anh họ là anh ruột ông ta thì tốt biết mấy, thế ông ta chẳng phải là em ruột của đại đội trưởng sao?
Viên Lai Đệ không có tấm lòng rộng lượng như thế, đêm đó bà ta lại ốm. Tâm bệnh, cơ bản là vô phương cứu chữa.
Lúc này Hỉ Bảo cũng đã hoàn thành bản kế hoạch mài giũa suốt hơn nửa kỳ nghỉ đông. Có bản kế hoạch chi tiết đến từng chân tơ kẽ tóc này, cộng thêm Triệu Kiến Thiết - vị lãnh đạo thôn năng nổ trấn giữ, thôn của họ trong vòng mười năm tới chắc chắn sẽ phát triển vượt bậc.
Đương nhiên chuyện đoàn người bà cụ Triệu về quê cũng được đưa vào chương trình nghị sự. Dù Hỉ Bảo không nỡ đến mấy cũng không thể giữ mọi người lại mãi. Những người khác thì không sao, cùng lắm tranh thủ thời gian mua sắm ít đồ lạ ở Bắc Kinh mà quê không có rồi vội vàng thu dọn hành lý.
Nhưng ba anh em Đầu Bẹp vừa nghe tin này liền gào lên khóc nức nở, nhất là Tống Đông và Tống Tây ôm nhau khóc t.h.ả.m thiết.
"Anh Mao Đầu! Em không nỡ xa anh!"
"Anh ơi, bao giờ chúng mình mới được gặp lại nhau?"
"Bà nội ơi, bà cho chúng cháu đi làm con người ta được không? Chỉ cần được ở bên cạnh anh Mao Đầu là được!"
Bà cụ Triệu tức đến nổi gân xanh. Bà nhớ lại hồi đầu năm bà mối ở thôn Nhị Cát T.ử đến làm mối cho Tống Cường, muốn gả cháu gái đằng nhà mẹ đẻ cho anh ta. Lúc đó bà còn định suy nghĩ thêm, giờ thì thôi dẹp đi. Lấy vợ không cần đẹp nhưng đầu óc phải bình thường. Nhìn cái nhà lão tam xem, cả nhà toàn là đồ ngốc.
--
Hết chương 88.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận