Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 232: MC Mao Đầu gây ấn tượng mạnh (3)

 

Thấy rảnh rỗi, Hỉ Bảo định đi thăm Xú Đản kẻo thằng bé ngốc lại quên mặt người nhà. Ai ngờ gọi điện đến đội tuyển quốc gia mới biết đội đang tập huấn từ giữa tháng 1 đến cuối tháng 2, xuyên qua cả dịp Tết, cấm trại hoàn toàn, không được ra ngoài cũng không được thăm nom cho đến khi kết thúc đợt tập huấn.

Hỉ Bảo không hiểu nổi ý nghĩa của việc tập huấn xuyên Tết nhưng cũng chẳng nói gì, an ủi Xú Đản đang khóc thút thít trong điện thoại rồi lại ôm sách về gặm tiếp.

Xú Đản:

"...... Em muốn về nhà, em muốn mẹ!"

Lệnh tập huấn lần này đến rất đột ngột nhưng cũng có điềm báo trước. Ai bảo các vận động viên lần nào ăn Tết xong về cũng béo quay ra? Các huấn luyện viên lần nào cũng phát hỏa, nhìn sang Xú Đản mấy năm không về nhà, tấm gương sáng ngời thế kia! Thế là lãnh đạo hứng lên ra lệnh năm nay cấm trại hết, ngoan ngoãn ở lại đội ăn Tết.

Đương nhiên đó chỉ là một nguyên nhân. Nguyên nhân chính là Toàn Vận Hội sắp đến chỉ còn nửa năm nữa là khai mạc. Lần này ngoài Xú Đản tham gia giải vô địch quốc gia cùng lứa với cậu nhưng khác nội dung còn có khoảng mười người nữa, đều là những tiểu tướng được đội kỳ vọng cao. Khổ nỗi giải vô địch quốc gia luôn được chú ý hơn giải trẻ, sợ những hạt giống này ra sân khấu lớn bị khớp tâm lý nên tập huấn là vô cùng cần thiết.

Các đội viên khác đều chấp nhận, chỉ có Xú Đản sau khi kết thúc buổi tập hôm đó, mếu máo đòi giáo viên quản lý:

"Em muốn gọi điện cho mẹ!"

Xú Đản mãi không nhớ được số điện thoại nên lần nào cũng phải nhờ giáo viên dẫn đến văn phòng, nối máy xong mới đưa điện thoại cho cậu.

Lần này cũng không ngoại lệ. Xú Đản ngoan ngoãn đứng bên cạnh kiên nhẫn chờ, đến khi giáo viên đưa điện thoại cậu mới nở nụ cười rạng rỡ:

"Mẹ!"

Vừa nghe tiếng mẹ, Xú Đản quên sạch sành sanh mọi thứ, kể cả lý do gọi cuộc điện thoại này.

Sau đó không lâu Hỉ Bảo gọi điện đến bảo muốn thăm, Xú Đản lại bị khơi gợi nỗi buồn, cúp máy xong liền nằng nặc đòi gọi cho Trương Tú Hòa lần nữa. Đương nhiên vẫn phải nhờ giáo viên làm giúp. Và rồi khoảnh khắc đầu dây bên kia nhấc máy...

"Mẹ! Con nhớ mẹ!!"

Sau đó thì không có sau đó nữa.

Giáo viên quản lý không nhìn nổi nữa đành cầm máy giải thích qua loa một lượt. Kết quả cúp máy quay lại, Xú Đản lại bắt đầu mếu máo. Dẫn Xú Đản đang tủi thân về đội xong, giáo viên quản lý bị huấn luyện viên gọi ra giáo huấn một trận.

Đại ý là đừng có nhắc Xú Đản chuyện tập huấn nữa, vừa nhắc là nó nhớ ra ngay. Thằng bé lớn rồi, tuy trí nhớ vẫn kém nhưng không đến nỗi vô tâm vô phế như hồi bé. Tóm lại một câu: Đừng cố tình trêu chọc nó.

Giáo viên quản lý:...... Tức muốn c.h.ế.t, nhưng vẫn phải giữ nụ cười.

Kết quả huấn luyện viên lại tung ra một quả b.o.m tấn.

Hiện tại đã là tháng 1, chỉ còn hơn nửa năm nữa là đến Toàn Vận Hội và lần này còn liên quan đến danh sách tham dự Olympic Los Angeles năm sau. Theo thông lệ khả năng cao là sẽ cho các tiểu tướng đi theo đội, dù không thi đấu cũng để cảm nhận không khí thể thao thế giới.

Giáo viên quản lý vừa rồi còn thầm c.h.ử.i thề trong lòng giờ sững sờ. Huấn luyện viên nói thế rõ ràng là ám chỉ Xú Đản có khả năng được chọn, ít nhất là suất đi theo đội.

"Chuyện này cô biết thế là được không cần nói ra ngoài. Nhưng phải chăm sóc Tống Đào cho tốt. Nếu cậu ấy có thể giành huy chương vàng Toàn Vận Hội lần nữa, thậm chí phá kỷ lục thì chuyện đi theo đội coi như ván đã đóng thuyền. Cho nên tuyệt đối không được để cậu ấy phân tâm vì những chuyện vặt vãnh, tất cả vì vinh quang của tổ quốc!"

...

Lúc đó nhóm Hỉ Bảo hoàn toàn không biết Xú Đản sắp tung chiêu lớn. Ai cũng bận rộn vì tiền đồ tương lai.

Một tuần sau Hỉ Bảo chỉ còn hai môn chưa thi nhưng không khí căng thẳng trong trường vẫn chưa tan.

Có vẻ như vì thời gian trước quá bận rộn nên Vương Đan Hồng cực kỳ lo âu, kéo theo mấy bạn thân thiết cũng bất an theo. Rõ ràng tuần thi sắp kết thúc mà đêm nào họ cũng mất ngủ đến sáng, sau đó dứt khoát theo Vương Đan Hồng đóng đô trong nhà vệ sinh.

Chuyện này do Lưu Hiểu Lộ kể lại. Có lần nửa đêm cô ấy buồn đi vệ sinh, vừa mở cửa suýt bị đám người đó dọa c.h.ế.t khiếp. Trước kia chỉ có mình Vương Đan Hồng ngồi xổm, giờ là cả một hàng người dựa tường ngồi, dưới ánh đèn huỳnh quang trắng bệch, Lưu Hiểu Lộ sững sờ tại chỗ.

Từ hôm đó câu cửa miệng của cô ấy là:

"Trước khi ngủ hai tiếng tuyệt đối không uống một giọt nước nào và nhất định phải đi vệ sinh!"

Hỉ Bảo không để ý lắm nhưng đêm nào cũng bị Lưu Hiểu Lộ lôi đi vệ sinh cùng.

Thi xong môn áp ch.ót, Hỉ Bảo không chơi cùng cô ấy nữa:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Tớ về nhà đây, chiều ngày kia tớ đến thi luôn, đồ đạc mang về hết. Đúng rồi, thẻ thư viện của cậu cho tớ mượn dùng chút được không? Tớ muốn mượn thêm hai cuốn sách về đọc."

Mượn sách báo ở thư viện trường hoàn toàn miễn phí nhưng mỗi người có giới hạn số lượng. Hỉ Bảo tính toán có ba ngày rưỡi nghỉ ngơi, trời lại mưa to gió lớn thế này cô chẳng muốn ra ngoài nên mượn đủ sách báo là rất cần thiết.

Lưu Hiểu Lộ chưa kịp than vãn lại bị bỏ rơi thì nghe câu sau, không nói hai lời lôi thẻ thư viện trong ngăn kéo đưa cho Hỉ Bảo:

"Cầm đi, đầu kỳ sau trả tớ cũng được."

Hỉ Bảo hớn hở cất thẻ đảm bảo sẽ không làm mất. Tiếp đó cô thu dọn đồ đạc. Chăn đệm cồng kềnh thì không cần mang về vì ở nhà có đủ bộ. Nhưng các đồ dùng sinh hoạt khác, đặc biệt là áo len, áo lông cừu đang mặc hàng ngày thì phải mang về hết.

Thế là trong khi các bạn khác đang bận rộn ôn thi môn cuối, Hỉ Bảo lại trở thành "phong cảnh" trong mắt người khác.

Thế mà lại về nhà?! Vương Đan Hồng trợn mắt như chuông đồng, không nhịn được hỏi:

"Tống Ngôn Hề, Tết cậu có về quê không? Nhà cậu giàu thế chắc sẽ về nhỉ?"

"À không, bà nội tớ bảo sẽ lên Bắc Kinh thăm tớ, chắc mấy hôm nữa là lên thôi."

Hỉ Bảo nhớ lại cuộc điện thoại hai hôm trước, nhận ra bà cụ quên nói thời gian nên cô cũng không biết chính xác. Nhưng dù thế nào thì thi xong chắc chắn sẽ được gặp bà.

"Bà cậu thương cậu thật đấy."

Vương Đan Hồng cạn lời.

Lưu Hiểu Lộ cũng hâm mộ ra mặt. Cô ấy sẽ về nhà ăn Tết, đã nhờ người mua được vé tàu từ sớm. Vé tàu thời này khó mua nhưng sinh viên có ưu thế, nhất là sinh viên Đại học Bắc Kinh, không chỉ được giảm giá mà còn được ưu tiên cung cấp.

Tuy nhiên dù mua được vé thì Lưu Hiểu Lộ cũng chỉ cướp được vé ngồi, vé giường nằm đã hết sạch từ trước khi mở bán chính thức nên cô ấy cũng đành chịu.

Thấy Hỉ Bảo dọn đồ xong định đi, Lưu Hiểu Lộ chợt nhớ ra một chuyện:

"Tống Ngôn Hề, cậu biết Thư viện Quốc gia Bắc Kinh không? Tớ nghe chị khóa trên bảo chỉ cần 5 đồng là làm được thẻ đọc, mượn sách thoải mái cả năm."

"Thật á?"

Hỉ Bảo ngạc nhiên, cô cứ tưởng Thư viện Quốc gia không mở cửa cho dân thường.

"Thật mà nhưng nhớ mang theo thẻ sinh viên. Nếu không có thẻ sinh viên thì vẫn làm được nhưng phải đặt cọc, tớ quên mất bao nhiêu rồi nhưng chắc chắn không ít đâu."

"Ừ ừ, tớ nhớ rồi."

Hỉ Bảo cười tươi xách vali đi. Không ngờ cô vừa ra khỏi phòng, Vương Đan Hồng đã châm chọc:

"Thật không nhìn ra, hóa ra cậu là loại tiểu nhân âm hiểm thế này."

Lưu Hiểu Lộ nhìn quanh phát hiện trong phòng chỉ có hai người. Cũng phải, các khoa thi lệch giờ nhau chỉ có ba người khoa Tiếng Anh lúc này là rảnh, Hỉ Bảo đi rồi thì còn lại...

"Vương Đan Hồng, cậu có ý gì?!"

"Còn phải hỏi à? Đang lúc thi cử mà cậu xúi Tống Ngôn Hề đi mượn sách đọc, không phải âm hiểm thì là gì? Thôi, tớ cũng lười vạch trần cậu, dù sao cậu ấy thi trượt thì tớ càng có lợi."

Vương Đan Hồng lạnh lùng liếc cô ấy một cái, ôm sách bỏ đi.

Lưu Hiểu Lộ tức tối đập tay xuống bàn rồi đau điếng kêu oai oái, vừa thổi tay vừa giậm chân:

"Cậu mới âm hiểm! Cậu mới... Tức c.h.ế.t tớ rồi, cậu tưởng ai cũng như cậu thèm khát cái học bổng cỏn con ấy chắc?"

--

Hết chương 86.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 232 | Đọc truyện chữ