Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 230: MC Mao Đầu gây ấn tượng mạnh (1)
Đêm Bình An năm nay đối với nhiều người là một đêm khó quên. Trong đó Lưu Hiểu Lộ là người ấn tượng sâu sắc nhất. Cuối cùng cô ấy cũng được diện kiến người anh trai trong truyền thuyết của Tống Ngôn Hề vào buổi tối đặc biệt này và thành công bị dọa đến hồn vía lên mây. Đến tận khi được đưa ra cổng trường, lên xe buýt về trường rồi cô ấy vẫn còn trong trạng thái ngơ ngác.
Khác xa với những gì đã tưởng tượng!!
Không trách Lưu Hiểu Lộ suy diễn quá nhiều. Người thường nhắc đến Học viện Điện ảnh đều theo bản năng nghĩ đến trai xinh gái đẹp, dù nhan sắc có kém nhất trường thì so với các trường khác vẫn là nổi bật. Hơn nữa lại có cô ấy cùng phòng đại mỹ nhân Hỉ Bảo ngày ngày sờ sờ trước mặt, Lưu Hiểu Lộ cảm thấy sự hiểu lầm của mình là quá đỗi bình thường.
"Tống Ngôn Hề..."
Xe buýt chạy được nửa đường, Lưu Hiểu Lộ mới hoàn hồn chậm rãi quay sang nhìn Hỉ Bảo, giọng đầy oán trách:
"Sao anh trai cậu lại thi vào Học viện Điện ảnh thế? Vì thiếu điểm à?"
Dù không biết cụ thể điểm chuẩn năm nay của Học viện Điện ảnh nhưng Lưu Hiểu Lộ nghĩ chắc chắn không cao bằng trường mình. Nghĩ đi nghĩ lại chỉ có khả năng đó thôi.
Thế nhưng Hỉ Bảo bình tĩnh nhìn cô ấy rồi kiên định lắc đầu:
"Không, điểm thi đại học của anh tớ đứng đầu toàn tỉnh, cao hơn điểm chuẩn Đại học Bắc Kinh tận 60 điểm cơ."
Lưu Hiểu Lộ kinh ngạc đến mức mắt sắp lồi ra, miệng há hốc thành hình chữ O mãi không khép lại được.
Vốn dĩ Lưu Hiểu Lộ cũng được coi là hoa khôi của Đại học Bắc Kinh nhưng vẻ mặt lúc này trông ngốc nghếch vô cùng khiến Hỉ Bảo phải cố nhịn cười.
Đây không phải người đầu tiên nghi ngờ sự lựa chọn của Mao Đầu và chắc chắn không phải người cuối cùng. Nhưng Hỉ Bảo không thấy có gì sai. Anh trai Mao Đầu của cô từ nhỏ đã mê diễn kịch, có thể nói vì ước mơ trở thành diễn viên ưu tú mà anh ấy đã nỗ lực tự rèn luyện rất nhiều. Tất cả những điều đó không thể bị gạt bỏ chỉ vì một câu vì tiền đồ. Anh ấy thích nghề diễn thì cứ để anh ấy theo đuổi thôi!
Cũng may Lưu Hiểu Lộ tuy có nhiều tật xấu nhưng sau khi kinh ngạc thì không phản đối gì thêm. Chủ yếu là cô ấy luôn nhớ lời mẹ dặn: Không chê bai đồ người khác đã bỏ tiền mua và không làm "Gia Cát Lượng vuốt đuôi" với chuyện đã rồi không thể thay đổi.
Mao Đầu đã đỗ Học viện Điện ảnh đó là sự thật. Người khác có hiểu hay không không quan trọng, quan trọng là Mao Đầu thích, thế là đủ.
Một tuần sau Lưu Hiểu Lộ lại hớn hở theo Hỉ Bảo sang Học viện Điện ảnh dự tiệc tất niên dương lịch.
"Tớ hy vọng lần này được xem anh trai cậu diễn tiểu phẩm hay tấu hài gì đó hoặc hát cũng được, cậu ấy biết hát chứ?"
Lưu Hiểu Lộ đã chấp nhận sự thật nhưng vẫn hy vọng Mao Đầu làm việc gì đó chuyên môn hơn. Các tiết mục khác đều có thời lượng, diễn xong là xuống không như MC phải xuất hiện xuyên suốt chương trình...
Tiểu phẩm tấu hài? Cái đó thì được chứ hát hò thì Hỉ Bảo nghĩ cô nên chuồn trước cho lành.
Không muốn nói xấu anh trai cũng không muốn lừa bạn, Hỉ Bảo uyển chuyển nói với Lưu Hiểu Lộ:
"Là thế này, trường cũ của bọn tớ môn âm nhạc chỉ để làm cảnh thôi. Anh tớ hình như chỉ biết hát mỗi bài 'Tôi là người lính'. Hôm nay là tiệc tất niên chắc anh ấy không khoe giọng đâu."
"Thế thì tiểu phẩm tấu hài đi, cái này cậu ấy biết chứ?"
Lưu Hiểu Lộ thấp thỏm. Không phản đối là vì biết phản đối cũng vô dụng nhưng cô ấy vẫn thấy anh trai Hỉ Bảo chọn trường liều quá. Ngoại hình không được, hát hò không xong, nếu diễn hài cũng không nổi thì sau này tính sao? Đúng rồi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngay khi Hỉ Bảo gật đầu, Lưu Hiểu Lộ chợt lóe lên một ý nghĩ:
"Tớ biết rồi, anh cậu thực ra học khoa Đạo diễn phải không? Tớ thấy khả năng làm chủ sân khấu của cậu ấy rất tốt, sau này tốt nghiệp chắc chắn là đạo diễn xuất sắc!"
Hỉ Bảo im lặng nhìn bạn rồi quyết đoán lắc đầu:
"Không, anh ấy học khoa Biểu diễn. Nhưng anh ấy biết diễn tiểu phẩm tấu hài, có thể một mình đóng nhiều vai, diễn giỏi lắm!"
Lưu Hiểu Lộ lập tức cảm thấy tương lai của anh trai Hỉ Bảo cũng không hoàn toàn đen tối.
Tiệc tất niên long trọng và náo nhiệt hơn đêm Bình An nhiều. Thời này người học nhạc cụ phương Tây chưa nhiều nhưng nhạc cụ dân tộc và múa dân tộc thì vô số. Hơn nữa Tết dương lịch là ngày lễ lớn, cả thầy và trò Học viện Điện ảnh đều tung ra ngón nghề sở trường, cống hiến cho khán giả một bữa tiệc nghe nhìn thịnh soạn.
Và đúng như dự đoán của Lưu Hiểu Lộ, có vài tiết mục tiểu phẩm tấu hài, tất nhiên cũng có ca múa. Điều duy nhất cô ấy không ngờ tới là...
Mao Đầu lại làm MC!!!
"Anh cậu giỏi thật đấy..."
Lưu Hiểu Lộ cả buổi tối như người mất hồn. Tiết mục rất hay nhưng MC quá kinh dị. Mỗi lần đang xem say sưa thì MC bước ra kéo tuột khán giả trở về thực tại. Hơn nữa hiệu ứng sân khấu khác hẳn đời thường, khi ánh đèn chiếu vào khuôn mặt tự tin tràn trề của Mao Đầu, Lưu Hiểu Lộ chỉ muốn che mắt lại.
Hỉ Bảo thực ra cũng chẳng khá hơn là bao. Dù xem anh diễn bao năm, tưởng đã quen rồi nhưng Mao Đầu vừa đứng lên sân khấu là như tỏa sáng, ch.ói mù mắt người xem.
Thảm hơn nữa là lần này Từ Hướng Đông cuối cùng cũng đón được Hỉ Bảo. Trong giờ giải lao, cậu ta tranh thủ phổ cập kiến thức cho Hỉ Bảo và Lưu Hiểu Lộ.
Vốn dĩ dạ hội đêm Bình An và tiệc tất niên do hai nhóm người phụ trách. Đêm Bình An không phải lễ truyền thống nên lãnh đạo trường cho phép một vài tân sinh viên xuất sắc tham gia. Nhưng tiệc tất niên thì khác, là sự kiện lớn nhất trong năm, ít nhất 30% tiết mục do giáo viên dàn dựng hoặc tham gia biểu diễn. Số còn lại do sinh viên khóa trên phụ trách phải qua kiểm duyệt gắt gao của giáo viên và lãnh đạo trường mới được lên sân khấu.
Kết quả, Mao Đầu lại lách luật thành công.
Không phải bảo tiết mục tất niên không cho sinh viên năm nhất tham gia sao? Không vấn đề gì, Mao Đầu vốn cũng chẳng định tranh giành sự nổi bật với các bạn. Cậu chỉ thích thể hiện chứ không ngốc, muốn lên sân khấu đâu nhất thiết phải tranh tiết mục với người ta. Làm MC cũng tốt chán, đứng trên sân khấu suốt buổi còn nổi bật hơn bất kỳ tiết mục nào.
Rốt cuộc khán giả có thể không nhớ một tiết mục 5-6 phút nhưng làm sao quên được người dẫn chương trình đứng đó suốt hai tiếng đồng hồ? Nhất là khi MC còn được mệnh danh là Hắc Bạch Song Sát.
À đúng rồi, lần trước hai MC đêm Bình An bị gọi là Hắc Bạch Vô Thường, lần này coi như khẩu nghiệp bớt đi chút, Hắc Bạch Song Sát nghe vẫn oai hơn Hắc Bạch Vô Thường.
Qua lời kể tận tình của Từ Hướng Đông, Hỉ Bảo và Lưu Hiểu Lộ đã biết câu chuyện hậu trường.
Mặc dù lời thoại MC rất nhiều, mặc dù lãnh đạo yêu cầu dẫn chương trình không nhìn kịch bản, mặc dù hai buổi tiệc sát nhau, mặc dù sắp thi cuối kỳ...
Mọi khó khăn gian khổ đều không ngăn được quyết tâm lên sân khấu của Mao Đầu. Cậu đã giành được cơ hội làm MC, thề phải để lại ấn tượng không bao giờ phai mờ trong lòng khán giả.
Mao Đầu làm MC còn có một cái lợi nữa, đó là dù có thức đêm tập luyện với bạn dẫn thì cũng chẳng ai nghi ngờ hai người đang yêu đương.
Anh Xã Hội, đó chính là thiết bị cách ly scandal đấy!
Hai buổi tiệc kết thúc, Lưu Hiểu Lộ mất một thời gian dài mới hoàn hồn. Về trường gặp ai cô ấy cũng kể chuyện Học viện Điện ảnh. Đặc biệt trong những buổi họp chợ đêm khuya ở ký túc xá, cô ấy có thể kể đi kể lại hai buổi tiệc mấy lần, lần nào cũng có tình tiết mới. Có khi Hỉ Bảo ngủ một giấc dậy vẫn thấy Lưu Hiểu Lộ đang thao thao bất tuyệt.
Quả thực có rất nhiều chuyện để kể, ví dụ như nhan sắc sinh viên trường điện ảnh cao thế nào. Lưu Hiểu Lộ ở khoa Ngoại ngữ Đại học Bắc Kinh cũng được coi là xinh đẹp nhưng đặt vào trường điện ảnh thì chẳng là gì. Không chỉ mặt mũi, quan trọng là nữ sinh trường điện ảnh rất biết cách ăn mặc, cùng một bộ đồ nhưng họ biết cách biến tấu cho có điểm nhấn.
Như chiết eo áo, khoe vòng eo thon gọn. Hay chiếc quần ống đứng bình thường cũng được họ biến tấu thành quần ống côn hay ống loe. Rồi khăn lụa, ghim cài áo, kẹp tóc... rõ ràng chỉ là một hai món phụ kiện nhỏ nhưng phối lên người trông khác hẳn.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận