16.

Lời Bùi Diễn vừa dứt, đằng xa truyền đến một tiếng rao.

"Kẹo hồ lô đây- kẹo hồ lô vừa chua vừa ngọt đây-"

Ta bật cười thành tiếng.

"Bùi Diễn, hôm nay bổn tiểu thư mời chàng ăn kẹo hồ lô."

Hắn xoa xoa đỉnh đầu ta, giọng nói dịu dàng.

"Vậy đa tạ Giang tiểu thư."

Về đến nhà đẩy cửa viện ra, phát hiện Giang Dao đang ngồi trên bậc đá đợi ta.

Muội ấy chạy lại ôm lấy ta.

"Tỷ tỷ, hôm nay muội làm tỷ không vui, muội xin lỗi."

Ta gác cằm lên vai muội ấy, có chút ngơ ngác.

Muội ấy nói tiếp.

"Hôm nay ở trên phố gặp Bùi Diễn, là huynh ấy gọi muội lại trước."

"Huynh ấy hỏi muội tỷ thích ăn gì, không thích gì, làm sao để tỷ được vui."

"Huynh ấy mua kẹo hồ lô cho muội là để cảm ơn muội đã nói cho huynh ấy biết những điều đó."

Ta dở khóc dở cười.

"Sao muội không nói sớm?"

"Tỷ tỷ chạy nhanh còn hơn thỏ, muội gọi thế nào cũng không chịu dừng."

Giang Dao thở dài một tiếng, tựa đầu lại vào vai ta.

"Tỷ tỷ, người ngoài cứ luôn lấy tỷ ra so sánh với muội."

"Nói tỷ không ngoan bằng muội, không hiểu chuyện bằng muội, không xinh đẹp bằng muội."

"Nhưng trong lòng muội rõ hơn ai hết."

"Hồi nhỏ, Nhị Cẩu Tử nhà hàng xóm kéo bím tóc muội, là tỷ xông lên đè nó xuống đất mà đánh."

"Bài tập muội không làm được, là tỷ thức khuya đến nửa đêm, từng câu từng chữ dạy bảo muội."

"Muội bị nương phạt đứng, là tỷ lén đưa đồ ăn cho muội."

Giọng Giang Dao nghẹn ngào.

"Trong lòng muội, tỷ tỷ mãi là người lợi hại nhất."

"Không ai sánh bằng."

Hốc mắt ta lập tức đỏ hoe.

"Dao Dao......"

"Cho nên đó mà."

Giang Dao ngẩng đầu, nở nụ cười với ta, nhưng nước mắt lại tuôn rơi trên gò má.

"Nếu Bùi Diễn dám đối xử tệ với tỷ, muội sẽ là người đầu tiên không tha cho hắn."

Ta cố nháy mắt mấy cái, ép nước mắt ngược vào trong, rồi ôm chặt lấy muội ấy.

"Muội đúng là cái đồ mít ướt."

"Chẳng phải tỷ cũng đang khóc đó sao?"

"Tỷ không có khóc, gió thổi vào mắt đấy thôi."

Hai tỷ muội ôm lấy nhau, không một ai chịu buông tay.

17.

Ngày thành hôn, chiêng trống vang trời.

Dàn sính lễ đỏ rực nối dài từ Giang phủ đến tận cửa Bùi phủ.

Lục Tuần đứng trước cửa Bùi phủ, tay xoay xoay xâu kẹo hồ lô, vẻ mặt như đang đợi xem kịch hay.

Hắn hôm nay cố ý dậy thật sớm, chính là muốn tận mắt nhìn thấy Giang Ngư nhận rõ bộ mặt thật của Bùi Diễn.

Cái gì mà Thế tử, cái gì mà ôn nhu như ngọc, chẳng qua cũng chỉ là một kẻ ngụy quân tử có hôn thê rồi mà còn đi trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi.

Hắn đợi để xem nàng đau khổ ra sao.

Đến lúc đó nàng khóc lóc om sòm, chính mình còn phải mua kẹo hồ lô dỗ dành nàng nữa.

Thật là phiền phức.

Nghĩ đến đây, Lục Tuần cong cong khóe môi.

Kiệu hoa hạ xuống vững chãi, bà mối vén rèm kiệu, tân nương từ từ bước ra.

Hỷ phục đỏ thẫm, phượng quan khăn quàng, tay cầm chiếc quạt tròn che mặt, dáng người mảnh mai thướt tha.

Lục Tuần nheo mắt nhìn một hồi lâu, khẽ cười nhạt một tiếng.

Giang Dao mặc hỷ phục vào, nhìn cũng có ba phần giống tỷ tỷ nàng.

Hắn không nhịn được nghĩ, nếu là Giang Ngư mặc bộ hỷ phục này, sẽ là dáng vẻ thế nào?

Cái tính cách hấp tấp đó của nàng, chắc chắn không đi nổi hai bước là đòi vén khăn che mặt, kêu ca là ngột ngạt quá rồi.

Nghĩ tới đây, nụ cười trên mặt hắn lại sâu thêm vài phần.

Ánh mắt vô tình liếc sang bên cạnh--

Giang Dao đang đứng trong đám đông xem náo nhiệt.

Muội ấy hôm nay mặc một bộ váy màu vàng ngỗng, tay cầm đầy kẹo hỷ.

Nụ cười của Lục Tuần hoàn toàn đông cứng lại.

Giang Dao ở đây.

Vậy kẻ bước ra từ kiệu là ai?

Ánh mắt hắn lập tức quay ngoắt về phía tân nương.

Chiếc quạt tròn khẽ nghiêng, lộ ra một đoạn cằm trắng ngần, cùng một đôi môi hơi nhếch lên.

Đôi môi đó không biết đã từng gọi tên hắn bao nhiêu lần.

Nốt ruồi nhỏ nơi khóe miệng chỉ có nàng mới có.

Giang Ngư.

Tân nương là Giang Ngư.

Xâu kẹo hồ lô trong tay Lục Tuần trượt khỏi ngón tay, rơi xuống đất dính đầy bụi bặm.

Hắn trân trân nhìn chằm chằm vào bóng hình mặc hỷ phục kia.

Gương mặt xinh đẹp sau chiếc quạt tròn ẩn chứa nụ cười thỏa mãn.

Lục Tuần siết chặt lấy lan can.

Từ nhỏ đến lớn, hắn trêu chọc nàng, chọc giận nàng, lấy kẹo hồ lô treo nàng, cố ý mang nàng đi so sánh với Giang Dao, chẳng qua chỉ là vì--

Hắn thích nàng.

Muốn thu hút sự chú ý của nàng.

Muốn nàng lúc nào cũng nhìn về phía hắn.

Muốn nàng vì những nữ nhân khác mà ghen tuông với hắn.

Dù cho có làm nàng giận dỗi, họ vẫn còn một tờ hôn ước từ bé.

Thế nhưng bây giờ, hôn ước không còn nữa, nàng cũng sắp gả cho người khác rồi.

Bùi Diễn đứng trước cửa, mặc trên mình bộ hỷ bào đỏ thẫm, làm nổi bật lên vẻ thanh tuấn.

Tân nương đi đến trước mặt hắn, lộ ra đôi mắt cong cong, toàn là ý cười.

Bùi Diễn đưa tay, nhẹ nhàng vén chiếc quạt tròn lên.

Gương mặt ửng hồng kia, trên môi còn dính vụn đường.

Bùi Diễn mỉm cười, cúi đầu, dùng đầu ngón tay lau đi vết đường trên khóe miệng nàng.

"Lại lén ăn vụng?"

"Chỉ một viên thôi mà!"

Giọng nói của tân nương mang theo sự nũng nịu cố chấp.

"Ta chờ lâu quá, đói rồi mà."

Khách khứa xung quanh cười ồ lên.

Bùi Diễn nắm lấy tay nàng, mười ngón tay đan xen, dắt nàng bước qua chậu than, tiến vào đại môn Bùi phủ.

18.

Lục Tuần đứng ngây ra tại chỗ, tứ chi lạnh toát.

Tiếng nhạc hỷ vẫn vang dội, pháo nổ đùng đoàng.

Hắn đột ngột quay đầu, nhìn chằm chằm Giang Dao.

"Chẳng phải người thành thân với Bùi Diễn là muội sao?!"

Hắn lao tới nắm lấy vai Giang Dao, giọng nói vừa gấp gáp vừa khàn đặc.

"Tại sao người đứng đó lại là Giang Ngư?!"

Giang Dao bị hắn lắc đến lảo đảo, nhíu mày, gạt mạnh tay hắn ra.

"Người thành thân cùng Bùi Diễn vốn dĩ là tỷ tỷ."

Muội ấy nhìn Lục Tuần, từng chữ một: "Chưa từng thay đổi."

"Là tự ngươi nhầm lẫn mà thôi."

Lục Tuần như bị sét đánh ngang tai.

M.á.u trên mặt trong chớp mắt rút sạch không còn một giọt.

Ánh mắt hắn dán chặt vào bóng hình mặc hỷ phục đỏ rực kia.

Giang Ngư đang được Bùi Diễn nắm tay bước qua ngưỡng cửa, gương mặt nghiêng dưới chiếc phượng quan mang theo nụ cười.

Nàng chưa bao giờ cười với hắn như vậy.

Trái tim như bị ai đó bóp nghẹt, đau đến mức hắn phải khom lưng xuống.

Thế nhưng đôi chân hắn lại không nghe lời mà bước lên phía trước một bước.

Lại một bước nữa.

Hắn muốn đi tìm nàng.

Hắn muốn nói với nàng--

"Đứng lại."

Giang Dao ngăn trước mặt hắn.

"Ngươi muốn làm gì?"

"Lục Tuần, ngươi đã tổn thương tỷ tỷ lâu như vậy."

"Giờ đây tỷ tỷ sắp gả cho người khác, ngươi mới bắt đầu cảm thấy hối hận sao?"

Hốc mắt Lục Tuần đỏ ửng.

"Ta......"

Bên trong phòng, tiếng cười nói của Giang Ngư vọng ra.

"Rượu này ngon quá! Thêm một chén nữa!"

Tiếp đó là giọng nói của Bùi Diễn, mang theo ý cười.

"Uống ít thôi, lát nữa là say đấy."

Giang Dao không thèm để ý đến hắn nữa, quay sang tiếp đãi khách khứa.

Lục Tuần không biết đã đứng tại chỗ bao lâu.

Khi mặt trời dần lặn về phía tây, hắn cúi người xuống.

Nhặt xâu kẹo hồ lô dính đầy bụi đất dưới đất lên, cắn một miếng.

Run rẩy nhai.

Khó ăn chếc đi được.

Thế mà nàng sao lại thích ăn đến vậy.

19.

Nến hỷ cháy rực, ánh đỏ nhuộm đầy cả căn phòng.

Khi Bùi Diễn vén khăn voan lên, ta đang lén ăn đậu phộng giấu dưới gối.

Hắn nhìn cái má phồng lên của ta, im lặng một hồi.

"Nàng là không thể ngồi yên dù chỉ một khắc sao?"

Ta nuốt đậu phộng xuống, lý lẽ thẳng thắn: "Đói mà."

Quảng cáo
Thanh Mai Dẫn - Thiên Mộc Tử - Chương 5 | Đọc truyện chữ