Ta thích ăn kẹo hồ lô, nhưng Lục Tuần mỗi lần đều chỉ mua cho đích muội. Ta muốn ăn thì phải gọi hắn một tiếng Lục ca ca.

Ngày tháng trôi qua, hắn càng ngày càng thích đem đích muội ra so sánh với ta.

Đích muội so với ta thì điềm đạm hơn.

Đích muội so với ta thì hiểu chuyện hơn.

Đích muội so với ta thì xinh đẹp hơn.

Thế nên khi biết ta có hôn ước với hắn, người đầu tiên phản đối chính là ta.

Tối hôm đó, thế tử ở nhà bên cạnh cầm theo một xâu kẹo hồ lô xuất hiện trước cửa nhà ta.

Ta xoa xoa cái bụng đói meo, vươn tay về phía hắn.

"Ta có thể ăn kẹo hồ lô của chàng không? Chỉ một quả thôi."

Thiếu niên đỏ mặt, đưa xâu kẹo hồ lô đến trước mặt ta.

Ta nhận lấy, cắn một miếng thật to, mắt sáng rực nhìn hắn.

"Chàng có thể làm phu quân của ta không?"

01

Sau khi về nhà kể lại đầu đuôi câu chuyện cho mẫu thân, người nhìn ta đầy khó hiểu.

"Thế tử nhà bên cạnh đồng ý rồi sao?"

Ta lắc đầu, kéo tay áo mẫu thân làm nũng, cầu xin người ngày mai sang nhà bên cầu thân giúp ta.

Mẫu thân đặt khung thêu trong tay xuống, bất lực nhìn ta.

"Ngày thường chẳng phải con vẫn hay chơi đùa cùng tiểu tử nhà họ Lục sao? Sao hôn ước này con lại không vừa ý?"

"Hắn cứ luôn đem con ra so sánh với đích muội!"

Ta chống nạnh, đầy vẻ bất bình.

"Đích muội điềm đạm hơn con, hiểu chuyện hơn con, xinh đẹp hơn con, lỗ tai con muốn chai sạn cả rồi!"

Giang Dao ló đầu ra sau tấm bình phong, lí nhí lên tiếng.

"Tỷ tỷ, muội đã nói với huynh ấy rồi, bảo huynh ấy đừng đem tỷ ra so sánh với muội, nhưng huynh ấy không nghe."

Ta nhún vai, "Người xem! Ngay cả Dao Dao cũng làm chứng cho con."

Mẫu thân im lặng một lát, nhẹ nhàng thở dài.

"Một kẻ luôn lấy con ra so sánh với người khác, quả thực không xứng với con gái của ta."

Người đưa tay xoa đầu ta, trong mắt mang theo ý cười.

"Ngày mai nương sẽ sang nhà bên, thay con cầu thân với thế tử."

Ta reo hò một tiếng, lao tới ôm chầm lấy cổ người.

"Mẫu thân là tốt nhất!"

"Được rồi, mau đi ăn kẹo hồ lô của con đi, nước miếng muốn chảy cả lên áo nương rồi kìa."

Ta cười hề hề, giơ xâu kẹo hồ lô đỏ rực lên, cắn một miếng thật lớn.

Vị chua của táo gai hòa quyện cùng vị ngọt của lớp đường, tan chảy trong miệng.

Thật ngon!

02.

Bùi Diễn là thế tử của Trấn Nam Hầu phủ, lớn hơn ta hai tuổi, sống ngay nhà bên cạnh.

Nói cũng lạ, hai nhà chỉ cách nhau một bức tường thấp, ta đã trèo qua không biết bao nhiêu lần, vậy mà chưa từng gặp hắn ở phía bên kia.

Chỉ có một lần, ta đang hái táo trên tường thì thoáng thấy hắn ngồi đọc sách dưới gốc cây hòe ở sân sau.

Ta nhìn thêm vài cái, không cẩn thận trượt chân từ trên tường xuống, ngã một cú đau điếng.

Hắn nghe thấy động tĩnh bèn ngẩng đầu lên, hỏi vọng qua tường.

"Ai đó?"

Ta chẳng dám lên tiếng, che miệng bỏ chạy mất dạng.

Đó là lần đầu tiên ta chú ý đến Bùi Diễn.

Sau đó, số lần ta lén trèo tường lại càng nhiều hơn.

Hắn thích mặc y phục màu trắng trăng, cả người luôn tĩnh lặng, tựa như người bước ra từ trong tranh vẽ.

Có một lần ta đang ngồi xổm trên tường nhìn hắn viết chữ, hắn đột nhiên ngẩng đầu, làm ta giật mình ngã nhào vào sân nhà bên cạnh.

Hắn bước tới, nhìn xuống ta rồi mỉm cười.

"Trèo tường không mệt sao? Sao không đi đường chính?"

Ta không nhớ nổi hôm đó mình đã chạy thoát bằng cách nào, chỉ nhớ là lỗ tai nóng ran.

Lục Tuần biết chuyện liền cười nhạo ta.

"Muội trèo tường nhìn thế tử? Hắn ta có gì mà đẹp tới vậy sao?"

Ta bướng bỉnh, "Ai thèm nhìn hắn! Ta nhìn mặt trăng!"

Lục Tuần ngẩng đầu nhìn mặt trời giữa ban ngày, cười càng dữ dội hơn.

Từ đó về sau, mỗi khi trèo tường ta đều cẩn thận hơn nhiều, không phát ra lấy một tiếng động.

Ngắm Bùi Diễn luyện kiếm, ngắm Bùi Diễn đọc sách, ngắm Bùi Diễn tưới nước cho chậu lan trong sân.

Ta nằm bò trên tường ngắm hắn suốt nửa năm trời, cứ ngỡ hắn chẳng hề hay biết gì.

Cho đến một ngày, từ phía bên tường bỗng truyền đến giọng nói của hắn.

"Lại đến rồi sao?"

Tay ta trượt một cái, lần thứ hai ngã thẳng vào sân nhà hắn.

Mẫu thân biết chuyện liền xách ta về nhà giáo huấn cho một trận.

Chẳng bao lâu sau, một bức tường cao được xây lên giữa hai tòa viện, ta cũng không còn trèo qua đó được nữa.

Vừa hoàn hồn, ngoài cửa đã truyền đến giọng điệu cợt nhả của Lục Tuần.

"Giang tiểu Ngư mau ra đây, Lục ca ca mua kẹo hồ lô cho muội này."

03.

Bước ra khỏi cửa, Lục Tuần lại cầm kẹo hồ lô khua khoắng trước mặt ta.

Thấy xâu kẹo hồ lô trong tay ta, hắn nhíu mày.

"Tiền tiêu vặt tháng này của muội chẳng phải đã tiêu sạch rồi sao? Lấy đâu ra tiền mua kẹo hồ lô?"

Ta đắc ý cười hừ một tiếng: "Huynh không mua cho ta, thì có khối người xếp hàng mua cho ta."

Hắn tỏ vẻ không tin, cầm xâu kẹo tiếp tục trêu chọc ta.

"Nhìn muội xem, nào có chút dáng vẻ của khuê nữ nhà ai. Vẫn là Giang Dao tốt, dịu dàng tĩnh lặng."

"Muội nói xem, nếu muội có thể bằng một nửa Giang Dao, thì mối hôn sự đính ước từ nhỏ này ta cũng chẳng đến nỗi miễn cưỡng như thế."

Hắn đột ngột cúi người, tiến lại gần hơn.

"Cũng chỉ có ta mới chịu lấy muội thôi. Ngoài ta ra, nhà nào dám rước cái tiểu tổ tông này về?"

"Ai mà thèm!"

Ta giáng một cước thật mạnh lên mũi giày của hắn.

"Xuỵt--"

Lục Tuần đau điếng, mặt cắt không còn giọt m áu: "Giang Ngư! Muội đ.i.ê.n rồi sao?!"

Ta ngẩng mặt, dúi mạnh cây gậy kẹo hồ lô vào lòng hắn.

"Lục Tuần, huynh nghe cho kỹ đây, huynh thích mua kẹo cho ai thì mua, thích cưới ai thì cưới, cô nãi nãi đây không phục vụ nữa!"

"Được, muội được lắm!"

Hắn ôm chân, nghiến răng nghiến lợi.

"Hôm nay muội mà bước đi thì đừng có cầu xin ta, sau này kẹo hồ lô ta mua hết cho Giang Dao, một viên cũng không chia cho muội!"

"Thèm vào!"

Ta xoay người bỏ đi.

Ai thèm kẹo hồ lô của hắn chứ?

Đi tới góc phố, bụng lại bắt đầu kêu lên.

Sớm biết vậy thì ăn hết viên kẹo hồ lô kia rồi hãy nổi giận.

Đang lúc hối hận, khóe mắt ta thoáng thấy một bóng dáng cao ráo.

Bùi Diễn nhà hàng xóm đang đứng trước cửa phủ, tay cầm một chiếc lồng đèn.

Ánh trăng chiếu lên người hắn, ngũ quan thanh tú, sống mũi cao thẳng.

Ta nín thở.

Nói đi cũng phải nói lại, lý do quan trọng khác khiến ta muốn hắn làm phu quân chính là-

Hắn thực sự quá đẹp.

"Bùi Diễn ca ca!"

Ta chạy vút tới, sán lại gần hắn.

Hắn hơi sững sờ, vành tai ửng đỏ.

Ta nhìn hắn với đôi mắt sáng lấp lánh.

"Ta muốn ăn kẹo hồ lô, chàng có thể mua cho ta không?"

"...... Được."

Dễ nói chuyện thế sao?

Ta được đà lấn tới.

"Vậy chàng có thể làm phu quân của ta không?"

.....

Quảng cáo
Thanh Mai Dẫn - Thiên Mộc Tử - Chương 1 | Đọc truyện chữ