Chương 1588

Cháo trắng không còn, bánh bao không còn, hy vọng sống của họ đã không còn, nếu không muốn cho họ sống, họ còn giữ cái mạng này làm gì, liều đi, liều đi, liều mạng với đám quan binh này…

Huyên Minh Kỳ đã từng được chứng kiến thảm cảnh mấy nghìn, mấy vạn người tử vong, nhưng không chấn động như hôm nay…

Những người này vì cháo trắng và bánh bao mà liều mạng với quan binh không chết, nhưng dáng vẻ của họ còn đáng sợ hơn người chết, vẻ mặt họ chết lặng, ngoài sự tuyệt vọng, trong mắt họ không còn cảm xúc gì.

Chết không đáng sợ, chuyện đáng sợ là chờ chết, tình trạng hiện tại của những người này chính là như thế, họ đang đợi, đợi bị đói chết.

Đám quan binh này đập sạp cháo miễn phí, không cho nạn dân nhận lương thực cứu mạng, không khác gì đập nát hy vọng sống của họ, trừ cái chết, họ không còn lựa chọn nào khác.

Nghiền đá chặn đường, chặn núi, ngăn sông, ngoài chờ người khác bố thí, họ không còn đường sống khác, nhưng quan phủ lại luôn bịt kín con đường duy nhất họ.

Bọn họ chỉ muốn sống, dù chỉ như con chó liếm cháo trắng trên đất, họ cũng phải sống tiếp.

Bọn họ chỉ muốn tiếp tục sống cũng sai sao?

“Chúng ta chỉ muốn sống, tiếp tục sống cũng sai sao?” Một ông lão tóc bạc được Huyên Minh Kỳ kéo từ trong đám người hỗn loạn ra ngoài.

Ông lão gầy trơ xương, chẳng khác nào u hồn, cả người co rúm, nét bi thương trong mắt khiến trái tim Phượng Khương Trần quặn đau, tuổi tác của ông lão này xấp xỉ tuổi ông nội nàng, nàng không thể tưởng tượng được nếu ông nội mình biến thành dáng vẻ này, nàng sẽ thế nào?

Có lẽ sẽ điên mất.

Sau bao lần chịu thua thiệt, nếu nàng lại làm vậy thì nàng là heo.

Đồng Giác đi rồi, Phượng Khương Trần nhìn sang mấy người cũng khá cường tráng, nói: “Mấy người các ngươi vọt vào đưa người bị thương ra ngoài, nhớ kỹ, không được phép động tay động chân với quan binh, chúng đánh ngươi, ngươi né, né không được thì nhịn.”

Nói vậy rất uất ức, nhưng nghĩ đến hậu quả ngươi sẽ hiểu, binh đánh quan thì dù quan vô lý, ngươi cũng có tội.

“Phượng cô nương, chúng ta nghe ngươi.” Mấy hán tử này đã tức giận đến mất lý trí, nếu không có Phượng Khương Trần ở đây, chắc chắn họ đã liều mạng với đám quan binh này rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận