Từ khi hai chân và một tay của hẳn bị Diệp Trần phế đi, nhìn tận mắt cha mẹ của mình chết ở trước mặt, trong lòng của hắn chỉ có một ý nghĩ đó chính là báo thù. Thế nhưng hắn biết rõ, đứa em trai cùng cha khác mẹ này của mình quá cường đại, cường đại đến nỗi làm cho hẳn cảm thấy tuyệt vọng. Ngay cả lão tổ Tân gia cũng không phải là đối thủ của người này, huống chỉ đã trở thành người tàn phế như Diệp Vô Thương hắn. Nhưng bây giờ, Tesla xuất hiện để hắn tìm thấy được hy vọng, hy vọng báo thù!
"Diệp Cuồng Tiên! Ngươi chờ ở đó cho ta đi! Đợi đến lúc. lần sau gặp lại, chính là ngày ta báo thù cho cha mẹ!"
Vào lúc này, Diệp Trần đang toàn lực hóa giải lực lượng nguyền rủa trong cơ thể mình kia, hoàn toàn không biết gì về việc Diệp Vô Thương gặp Tesla. Diệp Vô Thương đã trở thành người tàn phế, thế mà còn có thể có kỳ ngộ như vậy thật đúng là trên đời này lắm chuyện kỳ ảo.
Cái gọi là lực lượng nguyền rủa, thật ra thì người thi chú đưa oán niệm của mình xâm nhập vào trong thức hải của đối phương, nếu như hóa giải muộn thì sẽ nảy rễ mọc mầm ở trong thức hải, ngày càng lớn mạnh, thẳng đến lúc nguyền rủa trở thành hiện thực thì mới chấm dứt.
Bản thân Nại Khắc Lỗ Đặc là Tử Linh Triệu Hoán sư, tỉnh thần lực của hắn rất cường đại lại thêm oán niệm cường đại trước khi chết, nếu như đổi thành tu sĩ Trúc Cơ bình thường thì căn bản không có năng lực phá giải lực lượng nguyên rủa này. Cho dù đối với Diệp Trần mà nói, phá giải nguyền rủa cũng không tính là quá khó khăn, thế nhưng vẫn phải tốn không ít thời gian.
Tuy nhiên đáng được ăn mừng chính là ở lúc hắn hóa giải lực lượng nguyền rủa này, tinh thần lực của bản thân hẳn cũng đi theo nước lên thì thuyền lên, cũng coi như là niềm vui ngoài ý muốn.
Tốn mất thời gian tám ngày, Diệp Trần cuối cùng cũng trục xuất hoàn toàn oán niệm ác độc ra khỏi thức hải của hắn, mà tinh thần lực của hẳn cũng bởi vậy mà đạt tới Trúc Cơ trung kỳ.
Hô!
Diệp Trần từ dưới đất đứng lên, phun ra một ngụm khí bẩn ở trong lồng ngực, "Cũng không biết chị Mạn thế nào rồi? Bây giờ chắc là đang ở nhà hàng a?"
Vừa nghĩ tới đây, Diệp Trần trực tiếp lái Ferrari ra khỏi tiểu khu Tử Kim Sơn lao thẳng tới nhà hàng.
Tuy nhiên, khi đi tới nhà hàng, ở cửa nhà hàng Tô Thị, ở bên trong ở bên ngoài tương đối náo nhiệt, dường như đã có chuyện gì xảy ra!
Diệp Trần thấy thế, lập tức nhướng mày, người nào ăn gan hùm mật gấu lại dám tới chỗ này gây sự đây?
Lúc này Diệp Trần đã đi tới gần đây, thấy cảnh này, lông mày lập tức nhíu chặt hơn. Chu Thành Công này thế mà lại cầu hôn với Tô Laml
Tuy rằng biết rõ tên khốn này đến đây tìm Tô Lam muốn tái hôn, tám chín phần mười là nhìn thấy Tô Lam bây giờ ăn nên làm ra, nhưng dù sao đây cũng là việc riêng của Tô Lam, hắn thật đúng là không tiện nhúng tay vào, trừ khi Tô Lam thể hiện thái độ từ chối. Trong lòng còn đang nghĩ về vấn đề này, một cô gái dáng người yểu điệu mặc áo màu xanh lam quần jean đeo giày thể thao màu trắng, từ trong nhà hàng lao ra thở phì phì, hóa ra chính là Tô Mạn.
"Chu Thành Công! Sao mặt ông lại dày đến thế, mẹ tôi nói, mẹ tôi tuyệt đối sẽ không tái hôn với ông, cả đời này cũng sẽ không! Ông cút nhanh lên!"
Nghe được lời này của Tô Mạn, Diệp Trần lập tức thở phào. nhẹ nhõm đồng thời vẻ mặt trở nên lạnh lùng, ngay lập tức từ từ đẩy đám người đang vây xem ra, đi về phía Chu Thành Công.