Tiêu Sắc nhịn không được âm thầm tính toán: “Một tù binh là một trăm năm mươi triệu, tổng cộng có năm mươi ba tù binh, vậy là gần tám tỷ rồi! Quả nhiên là một sự giàu có!”

“Mỗi tiếng lại cộng thêm ba mươi triệu.” Giọng điệu của Diệp Vô Phong làm như chẳng hề bận tâm: “Thiếu một đồng cũng không được. Nếu không thì, Ngưu Nhi, cậu đánh tàn phế từng người một, sau đó thì đưa đến cho cảnh sát.”

“Được rồi! Anh Diệp, tôi cam đoan sẽ hoàn thành nhiệm vụ!” Tiêu Ngưu Nhi vung tay loạn xạ, vô cùng đắc ý: Anh Diệp chỉ tuần miện ngố một câu, lập tức có mấy tỷ rót vào túi nha!

“Được rồi! Tôi đồng ý!” Mộ Dung Nghĩa nói: “Mỗi người một trăm tám mươi triệu, tổng cộng là chín tỷ rưỡi. Vậy thì tôi chuộc hết tất cả, chín tỷ, dẫn tất cả đi hết.

Diệp Vô Phong gật đầu: “Được! Tôi là người rất coi trọng đại lý, nếu đã thỏa thuận mua bán thành công, lấy tiền xong lập tức rời đi đi!”

Mộ Dung Nghĩa bỏ ra chín tỷ, lúc dẫn người đi liền phát hiện ra những người này bị thương ở tay hoặc chân đều không được chữa trị gì cả. Thậm chí còn có người tố cáo, tối hôm qua sau khi bị bắt về, có không ít người bị đánh.”

Có mấy người chảy nhiều máu đã rơi vào hôn mê, sống chết không rõ!

Mộ Dung Nghĩa nhìn thấy cảnh tượng này, quả thật là tức đến nổ phổi! Hận không thể lập tức chặt Diệp Vô Phong ra làm nghìn mảnh!

Mộ Dung Nhân đen mặt nói: “Chú Hai, bất kể như thế nào, trước khi đại hội đấu thầu bắt đầu, nhất định phải diệt trừ được Diệp Vô Phong, khiếm cho công ty Hoa Cường củ bọn chúng không có cơ hội tham gia đấu thầu!”

Mộ Dung Nghĩa nói: “Nếu không thì chúng ta thử bàn bạch với bố một chút xem sao? Dù sao thì, em cảm thấy, với bản lĩnh của Diệp Vô Phong, thì khả năng chỉ có sư phụ của chúng ta mới có thể chống lại được.”

Mộ Dung Nhân lắc đầu: “Chú Hai, chú bị Diệp Vô Phong dọa cho ngốc rồi à? Cậu ta chỉ là một thanh niên, cho dù đúng là có chút bản lĩnh, nhưng nhiều nhất cũng chỉ đánh ngang tay với Thiết Lôi thôi. Nếu để sư phụ ra tay, chẳng khác nào vả mặt chúng ta cả! Ngày nào chú cũng dẫn theo chú Ba, chú Năm và Thiết Lôi, tìm cơ hội xử lý mầm họa này, vậy là bình an vô sự!”

Mộ Dung Nghĩa cắn răng nói: “Được! anh cả, em sẽ sai người giám sát chặt chẽ nhất cử nhất động của Diệp Vô Phong và những người đứng đầu Hoa Cường. Chỉ cần có cơ hội, chúng em lập tức nghĩ cách tiêu diệt bọn họ.”

- Chương 276 | Đọc truyện tranh