Thẩm Tốc

Chương 1


 

Hoản phu nhân mỉm cười.

 

“Dù sao ngươi cũng có phúc, cùng đại nhân là đồng hương. Thấy ngươi gầy yếu thế này, sau này vào phòng ta hầu hạ đi.”

 

Tề Nghiễn thản nhiên cắt ngang:

 

“Thân phận như nàng ta, sao xứng hầu hạ trong phòng nàng? Cứ để nàng ta đứng ngoài cửa nghe sai khiến là được.”

 



 

Ta trở thành một nha hoàn hạ đẳng trong phủ của tân nhiệm Tri phủ Viễn Châu — Tề đại nhân.

 

Không có tư cách vào trong phòng, chỉ được đứng ở hành lang, chờ đại tỳ nữ trong phòng vén rèm truyền lời sai bảo.

 

Hành lang rất lạnh.

 

Gió từ đầu kia lùa tới, từng đợt quất vào mặt và mắt. Lúc đầu ta không chịu nổi, trước mắt tối sầm, thân người chao đảo. Nhưng qua ít ngày, vậy mà cũng dần dần đứng vững được.

 

Ít ra không còn phải chịu đói như trong lao ngục.

 

Sau khi phụ thân qua đời, ta đã chấp nhận sự vô tình của vận mệnh.

 

Chấp nhận lòng người sẽ đổi thay.

 

Chấp nhận vài đạo lý thế gian — như đói rét khổ sở, cuối cùng cũng phải có một kẻ gánh lấy.

 

Mỗi ngày Tề Nghiễn từ nha môn Tri phủ trở về, việc đầu tiên đều là đến đông sương phòng thăm Hoản phu nhân.

 

Hoặc xách theo bánh ngọt của Ngọc Trân phường, hoặc mang điểm tâm từ Hảo Thực uyển.

 

Mỗi lần, hắn đều đi ngang qua trước mặt ta.

 

Vạt áo choàng lông dày nặng khẽ quét qua mũi chân ta.

 

Chưa từng liếc nhìn ta một lần.

 

Kỳ thực, ta đã không còn muốn nhớ về trước kia nữa.

 

Nhưng ngày tuyết đầu mùa ấy, khi từng bông tuyết lả tả cuộn bay đầy hành lang, ta vẫn không kìm được mà nhớ đến mùa đông mấy năm trước.

 

Khi ấy ta theo phụ thân ra trang viện ngoài thành đón năm mới. Đêm xuống, trên song cửa bỗng vang lên nhịp gõ quen thuộc.

 

Ta vội mở cửa sổ. Chỉ thấy Tề Nghiễn run rẩy đứng ngoài, toàn thân phủ đầy tuyết, môi tím tái vì lạnh.

 

Vừa thấy ta, hắn liền cười, đưa tay chỉ lên trời, ánh mắt sáng rực:

 

“Tốc Tốc, mau nhìn kìa, tuyết rơi rồi!”

 

Chỉ để cùng ta ngắm trận tuyết đầu mùa ấy, hắn một mình đi suốt hai canh giờ đường núi giữa đêm đông giá buốt.

 

Đến tìm ta.

 

Nghĩ đến đây, hốc mắt ta chợt ươn ướt…

 

Rèm nỉ trong đông sương phòng bỗng bị vén lên.

 

Tiếng cười nói vui vẻ vang ra, đám tỳ nữ vây quanh Tề Nghiễn và Hoản phu nhân bước ra.

 

“Phu quân, chàng nói không sai, quả thật tuyết rơi rồi, đẹp quá!”

 

Hoản phu nhân vui mừng bước vào trong tuyết, dang tay chậm rãi xoay vòng. Hoa tuyết lượn quanh nàng mà bay múa.

 

Đẹp tựa tiên nữ giáng trần.

 

Tề Nghiễn nhận lấy áo choàng từ tay tỳ nữ, mỉm cười tiến tới khoác lên cho nàng, lại ân cần buộc dây.

 

“Sao lại như đứa trẻ vậy, lỡ bị lạnh thì sao?”

 

Hoản phu nhân vùi vào lòng hắn làm nũng, lời mềm giọng ngọt theo tuyết bay đến bên tai.

 

Ta dời mắt đi, giơ tay lau khô khóe mắt.

 

Lặng lẽ tự nhủ trong lòng:

 

Thẩm Tốc, không được khóc.

 



 

“Thẩm Tốc, không được khóc.”

 

Trên chiếc xe ngựa rời khỏi Biện Châu năm ấy, ta cũng đã từng lặp đi lặp lại với chính mình như vậy.

 



 

Quảng cáo
Thẩm Tốc - Chương 1 | Đọc truyện chữ