Chương 23: Biểu huynh

Ngày hôm sau.

Ước chừng thời gian đã vừa vặn, Giang Lạc Tri liền dẫn Trăn Trăn đến Đại Lý Tự. Sau khi sai nha vào trong bẩm báo, nàng được dẫn vào chờ tại gian tiếp khách.

Sai nha lui ra không lâu, liền có người bước vào.

Giang Lạc Tri có chút ấn tượng với người này  chính là vị lang quân từng cùng Tạ Huyên tham gia diệt phỉ năm ấy, chỉ là dường như không mấy hòa hợp với Tạ Huyên. Không ngờ, hắn cũng đang nhậm chức tại Đại Lý Tự.

“Giang nương tử, đã lâu không gặp. Gần đây nàng vẫn ổn chứ?”

Trác Dương cười nói thân thiết, mặt mày rạng rỡ.

“Đa tạ lang quân quan tâm, ta vẫn mọi sự an lành.”

Giang Lạc Tri khẽ khom người đáp lễ, khi đứng dậy không lộ thanh sắc lùi về sau một bước, âm thầm kéo giãn khoảng cách.

“Ta và Tam Lang là tri giao hảo hữu, chỉ là dạo này công vụ bận rộn, mãi chưa thu xếp được thời gian đến phủ chúc mừng. Mong Giang nương tử chớ trách.”

Giang Lạc Tri lạnh nhạt đáp:

“Lang quân khách khí rồi.”

Trác Dương chẳng hề để tâm, đưa tay mời nàng ngồi:

“Hôm nay nàng đã đến đây, ta nhất định phải tận tình làm tròn bổn phận chủ nhà, thay Tam Lang chăm sóc nàng thật chu đáo.”

Giang Lạc Tri đang định từ chối, chợt nghe giọng nói quen thuộc vang lên.

“Không cần làm phiền. Lạc nương có ta đích thân chiếu cố, ngươi cứ lo việc của mình là được.”

Tạ Huyên bước đến bên Giang Lạc Tri, một tay đặt lên eo nàng, sắc mặt lạnh nhạt nhìn Trác Dương.

Trác Dương khẽ nhướn mày, nửa thật nửa đùa:

“Tam Lang căng thẳng làm gì? Ta chẳng qua nói vài câu đã khiến huynh ghen rồi sao? Ta cũng đâu có làm gì Giang nương tử. Huống hồ, còn việc gì quan trọng hơn tiếp đãi Giang nương tử chứ?”

Khí tức quanh người Tạ Huyên càng lạnh hơn, giữa mày rõ vẻ bất mãn. Trác Dương nói chuyện trước nay vẫn khó nghe như vậy. Nếu không phải hắn chưa từng làm gì quá phận, e rằng Tạ Huyên đã sớm trở mặt.

Giang Lạc Tri nhẹ nhàng ấn lên tay Tạ Huyên, khẽ hỏi:

“Tam Lang, chúng ta khi nào về nhà?”

Thần sắc Tạ Huyên lập tức dịu lại, ôn tồn đáp:

“Ta đã xử lý xong việc rồi, bây giờ có thể về ngay.”

“Vậy chúng ta về nhà thôi.”

“Được.”

Hai người thản nhiên trò chuyện, dường như quên mất sự tồn tại của Trác Dương, khiến hắn phải ho khan hai tiếng.

Tạ Huyên như vừa nhớ ra hắn, giả vờ áy náy nói:

“Trác nhị lang, ta phải cùng phu nhân về phủ trước, những việc còn lại đành phiền ngươi vậy. Dù sao trong Đại Lý Tự cũng chỉ còn mình ngươi độc thân, chi bằng… kẻ giỏi nên vất vả hơn một chút.”

“Tam Lang quá lời rồi. Mỹ nhân trong lòng, đương nhiên phải về nhà sớm.”

Trác Dương cười như không cười.

Rõ ràng chỉ là hạ sách tránh bị kén rể, vậy mà Tạ Huyên lại sống vui vẻ, phu thê hòa hợp, tương kính như tân, thật khiến người không vui.

Tạ Huyên nghe ra sự bất mãn trong lời Trác Dương, tâm tình càng thêm sảng khoái, nắm tay Giang Lạc Tri rời đi.

Sau lần trước rút kinh nghiệm, Tạ Huyên đã để sẵn vài bộ thường phục tại Đại Lý Tự. Trước khi ra gặp Giang Lạc Tri, đã thay đồ xong xuôi, vì vậy hai người quyết định đi bộ về Tạ phủ.

Rời Đại Lý Tự được một đoạn, Giang Lạc Tri hỏi:

“Tam Lang và vị Trác lang quân kia có thù oán gì sao?”

“Cũng không có gì, chỉ là quan điểm không hợp.”

Tạ Huyên qua loa nói, trong lòng lại âm thầm than thở. Trác Dương từ trước đến nay  là loại tiếu diện hổ. Khi còn ở thư viện, ai từng bị hắn trêu chọc đều không có kết cục tốt  nhẹ thì chịu gia pháp, nặng thì bị buộc thôi học. Lại thêm bản tính lạnh lùng vô cảm, năm đó Tiêu Nhĩ vừa nhập kinh liền bị người bắt nạt, hắn trông thấy cũng chỉ giả vờ như không biết. Chưa kể còn thích xen vào chuyện người khác, biết hắn và Từ Diệu Lăng giúp Tiêu Nhĩ lại đến khuyên bọn họ đừng nhiều chuyện.

Khó khăn lắm mới rời khỏi thư viện, ai ngờ lại không may cùng làm việc với hắn ở Đại Lý Tự, mỗi ngày đều phải nhìn thấy, nghe hắn nói ra rả, thật khiến Tạ Huyên đau đầu.

May mà chính sự Trác Dương vẫn nghiêm túc, chưa từng qua loa làm việc. Bằng không, Tạ Huyên thà xin ngoại phái cũng không muốn cộng sự cùng hắn.

Thấy Tạ Huyên khẽ cau mày, Giang Lạc Tri trầm ngâm. Có thể khiến Tạ Huyên khó chịu đến vậy mà vẫn chịu đựng làm việc chung, hẳn là năng lực không tệ, chỉ là tính cách không hợp mà thôi.

“Lạc nương, vào trong xem thử nhé?”

Tạ Huyên chỉ về phía cửa tiệm trang sức.

Giang Lạc Tri gật đầu, cùng hắn bước vào.

Tiệm làm ăn rất đông khách, phần lớn là các cô nương. Thấy Giang Lạc Tri và Tạ Huyên sóng đôi tiến vào, không ít người ngoảnh lại nhìn,  ánh mắt còn mang theo vẻ ngưỡng mộ.

Giang Lạc Tri không muốn quá thu hút chú ý, kéo Tạ Huyên đến góc khuất, tiện tay cầm lên một chiếc trâm, chợt nghe có giọng nam tử vang lên.

“Vị nương tử này, không biết có thể nhường lại cho tại hạ chăng?”

Giang Lạc Tri theo tiếng nhìn sang, cách đó không xa là một lang quân áo xanh, chất liệu y phục quý giá, toàn thân ôn nhuận như ngọc, ngũ quan lại có đôi phần quen mắt.

Người kia trông thấy nàng cũng lộ vẻ nghi hoặc, một lúc sau mới hỏi:

“Xin hỏi nương tử có phải là Giang Lạc Tri?”

“Đúng vậy. Xin hỏi lang quân là…?”

Giang Lạc Tri đưa mắt đánh giá hắn từ trên xuống dưới, khi nhìn thấy miếng ngọc bội bên hông khắc chữ “An” liền chợt hiểu ra, “Huynh là lang quân An gia Giang Châu?”

“Không sai.”

An Tử Ngang thoạt trông có phần kích động, ánh mắt vẫn dừng mãi trên người Giang Lạc Tri:

“Không ngờ lại gặp được Lạc nương ở đây, quả thật chúng ta rất có duyên.”

Hắn nhìn cây trâm trong tay nàng:

“Lạc nương thích vật này ư? Vậy để ta mua lại tặng muội, coi như lễ gặp mặt.”

Từ khi An Tử Ngang xuất hiện, Tạ Huyên đã âm thầm chú ý. Giờ thấy hắn tỏ ra nhiệt tình với Giang Lạc Tri, lại còn muốn tặng quà, liền bước lên một bước chắn trước nàng, chắp tay nói:

“Đa tạ ý tốt của lang quân. Nhưng phu nhân ta thích gì, tự nhiên sẽ do ta tặng, không dám phiền đến người khác.”

Dứt lời, mười ngón đan ch ặ t lấy tay Giang Lạc Tri, ánh mắt không mấy thiện cảm.

Nghe hai chữ “phu nhân”, trong mắt An Tử Ngang thoáng qua một tia thất vọng, song vẫn giữ trọn lễ:

“Thì ra các hạ là phu quân của Lạc nương. Ta cũng coi như biểu huynh của muội ấy, chỉ là cây trâm nhỏ, vốn chẳng đáng gì.”

An Tử Ngang là cháu trai gọi Giang phu nhân bằng cô cô, nói là biểu huynh của Giang Lạc Tri cũng không sai.

Nhưng Tạ Huyên nghe vậy lại càng thêm đề phòng. Biểu huynh biểu muội xưa nay dễ sinh tình ý nhất, mà ánh mắt vị “biểu huynh” này nhìn Giang Lạc Tri, chẳng giống nhìn muội muội, mà giống nhìn… ý trung nhân hơn.

“Đã là biểu huynh, hẳn là đường xa đến kinh thành cũng có chính sự phải làm. Ta và phu nhân xin không quấy rầy nữa, sau này có dịp sẽ lại cùng biểu huynh hàn huyên.”

Tạ Huyên khách sáo nói, rồi quay sang Giang Lạc Tri, giọng dịu đi thấy rõ:

“Phu nhân, chúng ta về nhà thôi.”

Nhìn ra ánh mắt mang ý cầu xin của Tạ Huyên, Giang Lạc Tri mỉm cười:

“Được.”

Nàng đưa cây trâm cho Tạ Huyên:

“Phu quân, nếu đó là thứ biểu huynh đã để ý, thiếp cũng không tiện giành thứ người yêu thích.”

“Phu nhân nói phải. Chỉ là một cây trâm mà thôi, nếu phu nhân thích, ta đích thân khắc cho nàng một cây cũng được.”

Tạ Huyên trao lại cây trâm cho An Tử Ngang. Hai người cáo từ rồi nắm tay nhau rời khỏi tiệm trang sức.

An Tử Ngang nhìn theo bóng lưng xứng đôi của họ, trong lòng chợt dâng lên nỗi chua xót. Hắn không khỏi nghĩ, nếu năm xưa mình sớm ngỏ lời cầu thân với cô mẫu, liệu hôm nay người đứng bên cạnh Giang Lạc Tri có phải hắn hay không.

Giang Lạc Tri nhận ra tâm trạng người bên cạnh không vui, bèn hỏi:

“Tam Lang, chàng sao vậy?”

“Không có gì.”

Tạ Huyên lắc đầu.

Giang Lạc Tri cũng không truy hỏi, chỉ chờ đến khi hắn muốn nói.

Tạ Huyên đợi một lúc, thấy nàng vẫn không có ý mở lời, liền dừng chân lại. Nơi này thưa thớt người qua lại.

Thấy Giang Lạc Tri vẫn điềm nhiên, giọng hắn yếu đi mấy phần:

“Lạc nương, người kia là ai?”

“Chẳng phải huynh ấy đã nói rồi sao? Là biểu huynh của ta.”

Giang Lạc Tri mỉm cười đáp.

Thấy khóe miệng Tạ Huyên càng lúc càng trễ xuống, Giang Lạc Tri mới nghiêm túc giải thích.

An Tử Ngang đúng là cháu của Giang phu nhân. Phụ thân hắn là đệ đệ cùng cha khác mẹ với Giang phu nhân, thuở nhỏ từng đến kinh thành, vì vậy mới quen biết Giang Lạc Tri.

Giang Lạc Tri cố ý nhấn mạnh quan hệ giữa phụ thân An Tử Ngang và Giang phu nhân khá mờ nhạt, lặng lẽ giấu đi chuyện Giang phu nhân từng có ý muốn gả nàng cho An Tử Ngang. Dẫu sao cũng là chuyện không thành, hà tất nói ra khiến Tạ Huyên thêm phiền lòng.

Chỉ là nàng không nói, Tạ Huyên lại vẫn biết.

“Nếu đã là họ hàng, An gia chẳng lẽ chưa từng nghĩ đến chuyện thân càng thêm thân sao?”

Tạ Huyên vòng vo dò hỏi.

Giang Lạc Tri kinh ngạc, Tạ Huyên đã hỏi như vậy, hẳn là đã biết rồi.

“An phu nhân và mẫu thân ta quả thực từng có ý ấy.”

Nàng thẳng thắn thừa nhận.

Tạ Huyên rũ mắt xuống. Xem ra Trác Dương không nói sai, chỉ là cố ý khơi chuyện, vẫn quá đáng.

“Nhưng mà,” Giang Lạc Tri chuyển giọng:

“Ta và huynh ấy nhiều lắm chỉ là bèo nước gặp nhau, chẳng hề thân thiết.”

“Vậy vì sao hắn lại nhìn nàng như thế?”

Giọng Tạ Huyên có phần kích động.

Giang Lạc Tri mở to mắt. Nghe Tạ Huyên nói vậy, chẳng lẽ An Tử Ngang đối với nàng còn có tâm tư? Nhưng… cũng không đúng, đã bao nhiêu năm trôi qua, chẳng lẽ chỉ vài tháng quen biết mà nhớ đến tận bây giờ?

Nàng chợt nhớ đến những lá thư cùng quà cáp mấy năm nay Giang Uyển Chỉ gửi về Giang Châu, trong thư dường như lúc nào cũng nhắc đến nàng. Chẳng lẽ là vì thế?

Cũng không phải không có khả năng. Giang Lạc Tri cảm thấy mình đã hiểu ra chân tướng, xem ra nhị tỷ quả thật đã vì tương lai tình cảm của nàng mà hao tâm tổn trí.

Thấy nàng trầm tư, Tạ Huyên lại càng tin rằng giữa hai người họ quả có giao tình, ít nhất là phía An Tử Ngang, tình ý sâu đậm.

Hắn lại nghĩ đến việc An gia làm ăn buôn bán, thường phải đi nam về bắc. Giang Lạc Tri lại thích đọc du ký, biết đâu nàng ấy rất yêu cuộc sống tự do kia. Nghĩ đến đây, Tạ Huyên bỗng thấy mình chẳng chiếm ưu thế trước An Tử Ngang, nỗi buồn chợt dâng lên, trong đầu đã bắt đầu tưởng tượng cảnh sau này Giang Lạc Tri vì An Tử Ngang muốn rời bỏ hắn, còn hắn lại chẳng biết phải tranh giành thế nào.

Đợi Giang Lạc Tri nghĩ thông, quay sang đã thấy Tạ Huyên u sầu như vừa chịu đả kích lớn. Nàng không biết hắn đã tự biên tự diễn những gì, nhưng tám phần là xoay quanh An Tử Ngang.

“Chàng đừng lo, ta không thích huynh ấy đâu.”

Giang Lạc Tri an ủi:

“Chàng xem, ngay cả nhận ra huynh ấy ta cũng không nhận ra, sao có thể thích được chứ?”

Mắt Tạ Huyên sáng lên, lời này hắn nghe lọt tai vô cùng. Đúng vậy, đứng ngay trước mặt mà nàng còn không nhận ra, tất nhiên chẳng phải người quan trọng, sao sánh được với hắn chứ!

“Vậy hắn đến kinh thành làm gì?”

Tạ Huyên vẫn chưa hoàn toàn yên tâm.

Giang Lạc Tri nhớ đến tin tức Giang Uyển Chỉ gửi về, trong lòng đã có đáp án:

“Có lẽ là đến đưa lễ mừng nhị tỷ.”

Tạ Huyên hiểu ra. Hôn sự của Giang Uyển Chỉ với Tĩnh Vương Thế tử đã định, chỉ là Tây Nam xa xôi, Giang Uyển Chỉ lại chỉ là trắc phi, hôn lễ sẽ không quá long trọng, e rằng chỉ đơn giản tổ chức một lần ở Giang gia, rồi sang bên đó làm thêm một lần nữa.

“Ngày lành đã định chưa?”

Giang Lạc Tri gật đầu:

“Sáng nay vừa nhận tin, nói bảy ngày sau khởi hành, do đại ca rước dâu.”

“Nàng có muốn về nhà ở mấy ngày không? Ta thấy tỷ muội các nàng tình cảm rất tốt, nếu không đi, sau này chưa chắc còn cơ hội.”

Tạ Huyên hỏi, trong giọng mang theo chút tiếc nuối, hắn thật lòng không muốn phải xa Giang Lạc Tri.

Giang Lạc Tri không nghe ra tâm tư ấy. Vốn cũng định đi gặp Giang Uyển Chỉ một chuyến, liền đáp:

“Qua vài ngày nữa ta sẽ về.”

Tạ Huyên nghe xong mừng rỡ,  dù sao cũng không phải xa nhau bảy ngày.