Tận Thế Zombie Tôi Thức Tỉnh Dị Năng

Chương 182: Men Ngọc Hồi Sinh

Chương 181: Men Ngọc Hồi Sinh

Rời nội đô, Tuấn và Lan xuôi theo dòng sông Hồng về phía làng gốm cổ Bát Tràng. Nơi đây, những lò bầu khổng lồ từng là trái tim rực lửa của vùng đất này nay đứng im lìm, phủ đầy rêu phong đỏ – một loại rêu ký sinh từ sương độc đang gặm nhấm dần những vách đất nung.
"Đất sét ở đây đã bị 'nhiễm tính'," Tuấn quan sát, tay chạm vào một khối đất sét dẻo quánh ven sông nhưng lại tỏa ra mùi tanh nồng của kim loại nặng. "Nếu không thanh lọc được đất, gốm Việt sẽ chỉ còn là ký ức."
Họ gặp ông cụ thợ gốm cuối cùng còn bám trụ lại làng, cụ Cửu. Cụ đang ngồi trước một chiếc bàn xoay đã hỏng, đôi bàn tay thô ráp nhào nặn một khối đất trong vô vọng.
"Lửa lò không cháy được nữa, các con ạ," cụ Cửu thở dài, giọng buồn thê lương. "Sương đỏ làm ẩm hết củi quế, làm tắt hết thần lửa. Không có lửa, đất chỉ là bùn nhão."
Lan mỉm cười, cô đặt tay lên vai cụ. "Lửa không tắt, nó chỉ đang chờ một hơi thở mới thôi cụ."
Lan bước ra giữa sân làng, cô tung những hạt Cây Phi Lao và Gỗ Trắc cổ thụ. Dưới tác động của 'Mầm Xanh', những cây gỗ mọc lên thần tốc nhưng không để lấy bóng mát. Chúng tự hiến dâng những cành khô chứa đầy tinh dầu thơm nồng, loại dầu có khả năng đốt cháy cả những tạp chất của sương độc.
Tuấn bước vào trong lò bầu cổ. Anh biến cánh tay thép của mình thành một hệ thống dẫn nhiệt tinh vi. Anh không dùng than đá, anh dùng năng lượng Cộng Hưởng Kim Loại để tạo ra một luồng hỏa lực thuần khiết, đỏ rực nhưng không có khói.
"ĐỐT LÒ!" Tuấn hô lớn.
Ngọn lửa bùng lên, mang theo mùi thơm của gỗ trắc và quế chi. Cụ Cửu kinh ngạc thấy những bình gốm trong lò không chỉ chín mà còn khoác lên mình một lớp men lạ lùng. Đó là loại Men Ngọc Sinh Học – sự kết hợp giữa khoáng chất thép của Tuấn và nhựa cây thanh lọc của Lan.
Những chiếc bình gốm hiện ra với những vân rạn như cánh hoa sen, lấp lánh ánh kim nhưng lại mịn màng như da thiếu nữ. Quan trọng hơn, chúng có khả năng tự tỏa nhiệt, xua tan mọi tà khí xung quanh.
Làng gốm Bát Tràng bừng sáng trong ánh lửa lò, đánh dấu sự trở lại của một làng nghề nghìn năm bằng một dáng vẻ siêu việt hơn.