Tận Thế Zombie Tôi Thức Tỉnh Dị Năng

Chương 176: Sương Mù Cửa Ô

Chương 175: Sương Mù Cửa Ô

Chiếc xích lô 'Mầm Thép' lăn bánh chầm chậm trên con đường Giải Phóng hướng vào nội đô. Sương mù ở đây không chỉ có màu đỏ, nó còn đặc quánh như tơ vò, quấn lấy từng tán cây xà cừ cổ thụ.
Lạ thay, dù là vùng lõi của đại dịch, Hà Nội lại sạch sẽ một cách kỳ lạ. Không có cảnh đổ nát hoang tàn, những ngôi nhà hình ống đặc trưng vẫn đứng đó, nép mình dưới những tán cây. Nhưng tất cả đều tĩnh lặng, như thể cả thành phố đang nín thở chờ đợi một điều gì đó.
"Anh Tuấn, nghe kìa..." Lan khẽ chạm vào tay Tuấn.
Từ trong làn sương mù phía trước, một âm thanh thanh tao, nhẹ bẫng vang lên. Tiếng đàn nguyệt thủ thỉ, dìu dặt hòa cùng giọng hát ả đào mượt mà: "Hà Nội ba mươi sáu phố phường... Hàng Đường, Hàng Bạc, Hàng Gai..."
Hiện ra dưới gốc cây đa cổ thụ nơi cửa ô là một cụ đồ già, áo dài khăn xếp chỉnh tề, ngồi trên chiếc sập gỗ đã lên nước bóng lộn. Cụ không nhìn họ, đôi mắt đục mờ như đang nhìn về một cõi xa xăm nào đó.
"Khách phương Nam ra thăm Thủ đô đó dư?" Cụ đồ cất tiếng, giọng nói ấm áp, mang đậm âm sắc Tràng An cổ.
"Thưa cụ, chúng cháu lặn lội từ Nam ra, muốn tìm gốc rễ của màn sương này để giải cứu vùng đất," Tuấn xuống xe, vòng tay lễ phép.
Cụ đồ mỉm cười, tay rót một chén trà sen thơm ngát dù xung quanh chẳng thấy ấm chén đâu. "Người Hà Nội trọng chữ tình, trọng lễ nghĩa. Muốn vào phố cổ, không cần sức mạnh, chỉ cần lòng thành. Sương mù này là Sương Ký Ức. Nó sẽ nuốt chửng những ai mang lòng oán hận, nhưng sẽ mở lối cho những kẻ mang hồn thơ."
Tuấn và Lan nhìn nhau. Họ hiểu rằng đây là một thử thách về tinh thần. Lan bước tới, cô nhẹ nhàng đặt một đóa hoa sen trắng vừa nở trên tay vào lòng cụ đồ. Tuấn không dùng thép, anh dùng năng lực của mình để uốn nắn những sợi đồng vụn dưới đất thành một chiếc giá nến tinh xảo, thắp lên ánh sáng của niềm tin.
"Được, tâm sáng thì đường thông." Cụ đồ gật đầu.
Cụ vung tay, làn sương mù trước mắt rẽ sang hai bên như một bức rèm nhung, để lộ con đường dẫn thẳng vào trái tim của Hà Nội. Nhưng cụ cũng không quên dặn dò: "Hãy cẩn thận khi đến Hồ Gươm. Thần Kim Quy đang thao thức, và thanh kiếm thần đang run rẩy dưới đáy nước sâu."
Chương 176: Sương Mù Cửa Ô - Chương 176 | Đọc truyện tranh