Chương 173: Phủ Lý Vọng Tiếng Chuông

Vượt qua vùng núi đá Ninh Bình, chiếc xích lô 'Mầm Thép' tiến vào Hà Nam. Bầu trời ở đây không còn xám xịt mà chuyển sang một màu tím ngắt kỳ lạ, báo hiệu sự đậm đặc của Màn Sương Đỏ đang lan xuống từ Thủ đô.
Đường về Phủ Lý im lìm đến đáng sợ. Những nhà máy xi măng, xí nghiệp dệt may từng một thời sầm uất giờ đây trông như những xác ướp khổng lồ bằng bê tông. Nhưng lạ thay, từ trong những nhà xưởng đổ nát đó, Tuấn nghe thấy những tiếng "lạch cạch... lạch cạch..." đều đặn như nhịp tim của đất đá.
"Anh Tuấn, nhìn kìa!" Lan chỉ tay về phía một xưởng dệt cũ ven đường.
Bên trong, những khung cửi rỉ sét đang tự vận hành mà không cần bàn tay con người. Chúng không dệt vải. Những sợi tơ được kéo ra từ chính không khí – một loại sợi trắng muốt, lấp lánh như bạc nhưng lạnh lẽo vô cùng. Đó là Tơ Sương. Màn Sương Đỏ đã biến những cỗ máy vô tri thành những kẻ thợ dệt, biến ký ức về làng nghề của vùng đất này thành một cái bẫy khổng lồ.
"Chúng đang dệt một tấm liệm cho cả thành phố," Tuấn nhận định, đôi mắt anh rực lên ánh bạc.
Đột nhiên, từ các khung cửi, những dải tơ bạc bắn vọt ra như những chiếc roi dài, quấn chặt lấy bánh xe xích lô. Loại tơ này dai hơn thép, dính hơn keo, bắt đầu hút dần năng lượng từ những linh kiện cơ khí của Tuấn.
"Đừng phá chúng, Tuấn!" Lan vội ngăn lại khi thấy Tuấn định vung tay thép. "Những khung cửi này đang giữ lại linh hồn của những người thợ. Nếu anh phá máy, họ sẽ tan biến mãi mãi."
Lan bước xuống, cô cầm lấy một thoi dệt bằng gỗ cũ kỹ rơi dưới đất. Cô nhắm mắt, truyền vào đó sự sống của những hạt Cây Dâu Tằm cổ thụ. Từ bàn tay Lan, những lá dâu xanh mướt mọc ra, phủ lên những dải tơ bạc lạnh lẽo.
"Tơ của sương thì lạnh, nhưng tâm người dệt thì ấm..." Lan khẽ hát một điệu dân ca vùng đồng bằng Bắc Bộ.
Vị ngọt của sự sống từ mầm xanh hòa quyện với hơi ấm của giai điệu đã làm những sợi tơ sương mềm lại, chuyển từ sắc bạc lạnh sang màu vàng óng của tơ tằm truyền thống. Những khung cửi rỉ sét bỗng chậm dần rồi dừng hẳn, để lại những tấm lụa mềm mại trải dài trên mặt đất như những đóa hoa.
Từ trong hư vô, tiếng chuông chùa Đọi vang vọng trong chiều tà, như lời cảm tạ từ linh hồn của vùng đất. Họ lại tiếp tục đi, hành trang giờ đây có thêm những tấm lụa "hóa giải" sương độc.
Chương 174: Phủ Lý Vọng Của Tiếng Chuông - Chương 174 | Đọc truyện tranh