Chương 171: Những Người Lính Đá
Màn sương sớm ở Tam Điệp không có màu đỏ của hiểm họa, mà mang một sắc xám bạc của đá vôi. Con đường thiên lý chạy giữa những dãy núi cao vút bỗng chốc trở nên chật hẹp. Dưới tác động của sự biến đổi toàn cầu, những ngọn núi đá vôi ở đây dường như đang "mọc" thêm ra, xích lại gần nhau như muốn bóp nghẹt bất kỳ kẻ lữ hành nào.
"Tuấn, dừng xe!" Lan khẽ kêu lên, tay chỉ về phía vách núi.
Trên những sườn đá dựng đứng, hàng ngàn khối đá nhô ra có hình thù kỳ lạ. Chúng không phải là nhũ đá tự nhiên. Nhìn kỹ, đó là hình hài của những chiến binh mặc giáp trụ, tay cầm giáo dài, tất cả đều được tạc từ đá xám nhưng lại toát ra một thứ uy linh kỳ lạ.
Đây là Thạch Binh Tam Điệp.
Trong thời đại Màn Sương Đỏ, ký ức hào hùng của những cuộc hành quân giữ nước đã thấm vào long mạch, biến những rặng núi đá thành những người lính canh giữ cửa ngõ ra Bắc.
"RẦM... RẦM..."
Mặt đất rung chuyển. Hai ngọn núi ở hai bên đường bỗng nhiên chuyển động, chắn ngang lối đi duy nhất. Những "người lính đá" trên vách núi đồng loạt xoay mình, mũi giáo đá chỉ thẳng về phía chiếc xích lô 'Mầm Thép'.
"Kẻ nào dám mang hơi thở máy móc vào cửa ngõ Thăng Long?" Một giọng nói trầm đục, âm vang như tiếng đá lăn từ đỉnh núi truyền xuống.
Tuấn bước xuống xe, hai tay giơ cao để biểu thị sự tôn trọng. Anh cảm nhận được linh hồn của đá – một thứ năng lượng bền bỉ và sắt đá.
"Tôi là một kỹ sư, người đồng hành cùng sự sống," Tuấn nói to, giọng anh vang vọng giữa khe núi. "Chúng tôi ra Bắc để tìm cách chữa lành cho đất nước, không phải để phá hoại cửa quan."
Những lính đá không nhúc nhích. Một vị tướng đá khổng lồ trồi lên từ lòng đường, che khuất cả ánh mặt trời. Ông ta đưa bàn tay đá thô ráp về phía Lan.
"Cái chết đã bao trùm phương Bắc. Các ngươi mang theo mầm xanh, nhưng mầm xanh đó có đủ cứng cỏi để chịu được cái lạnh của tà ác?"
Lan bước tới, đặt bàn tay nhỏ bé của mình vào lòng bàn tay đá khổng lồ. Cô không dùng sức mạnh để chiến đấu, cô dùng Sự Đồng Điệu. Từ tay Lan, những sợi rễ của cây Hoa Ban Trắng – loài hoa bền bỉ của núi rừng phía Bắc – bắt đầu mọc lan ra, quấn quýt lấy những ngón tay đá.
"Đá giữ hồn, hoa giữ sắc," Lan thì thầm. "Sức mạnh không chỉ nằm ở giáo mác, mà còn ở sự hồi sinh sau cơn bão."
Những bông hoa ban trắng muốt nở rộ ngay trên đôi tay đá của vị tướng. Một mùi hương thanh khiết tỏa ra, làm dịu đi sự căng thẳng của núi rừng. Vị tướng đá im lặng hồi lâu, rồi từ từ lùi lại. Hai ngọn núi chuyển động, mở ra một khe hở vừa đủ cho họ đi qua.
"Đi đi," tiếng nói vọng lại. "Hãy giữ lấy hơi ấm này khi các ngươi chạm chân vào đất Bắc."
Màn sương sớm ở Tam Điệp không có màu đỏ của hiểm họa, mà mang một sắc xám bạc của đá vôi. Con đường thiên lý chạy giữa những dãy núi cao vút bỗng chốc trở nên chật hẹp. Dưới tác động của sự biến đổi toàn cầu, những ngọn núi đá vôi ở đây dường như đang "mọc" thêm ra, xích lại gần nhau như muốn bóp nghẹt bất kỳ kẻ lữ hành nào.
"Tuấn, dừng xe!" Lan khẽ kêu lên, tay chỉ về phía vách núi.
Trên những sườn đá dựng đứng, hàng ngàn khối đá nhô ra có hình thù kỳ lạ. Chúng không phải là nhũ đá tự nhiên. Nhìn kỹ, đó là hình hài của những chiến binh mặc giáp trụ, tay cầm giáo dài, tất cả đều được tạc từ đá xám nhưng lại toát ra một thứ uy linh kỳ lạ.
Đây là Thạch Binh Tam Điệp.
Trong thời đại Màn Sương Đỏ, ký ức hào hùng của những cuộc hành quân giữ nước đã thấm vào long mạch, biến những rặng núi đá thành những người lính canh giữ cửa ngõ ra Bắc.
"RẦM... RẦM..."
Mặt đất rung chuyển. Hai ngọn núi ở hai bên đường bỗng nhiên chuyển động, chắn ngang lối đi duy nhất. Những "người lính đá" trên vách núi đồng loạt xoay mình, mũi giáo đá chỉ thẳng về phía chiếc xích lô 'Mầm Thép'.
"Kẻ nào dám mang hơi thở máy móc vào cửa ngõ Thăng Long?" Một giọng nói trầm đục, âm vang như tiếng đá lăn từ đỉnh núi truyền xuống.
Tuấn bước xuống xe, hai tay giơ cao để biểu thị sự tôn trọng. Anh cảm nhận được linh hồn của đá – một thứ năng lượng bền bỉ và sắt đá.
"Tôi là một kỹ sư, người đồng hành cùng sự sống," Tuấn nói to, giọng anh vang vọng giữa khe núi. "Chúng tôi ra Bắc để tìm cách chữa lành cho đất nước, không phải để phá hoại cửa quan."
Những lính đá không nhúc nhích. Một vị tướng đá khổng lồ trồi lên từ lòng đường, che khuất cả ánh mặt trời. Ông ta đưa bàn tay đá thô ráp về phía Lan.
"Cái chết đã bao trùm phương Bắc. Các ngươi mang theo mầm xanh, nhưng mầm xanh đó có đủ cứng cỏi để chịu được cái lạnh của tà ác?"
Lan bước tới, đặt bàn tay nhỏ bé của mình vào lòng bàn tay đá khổng lồ. Cô không dùng sức mạnh để chiến đấu, cô dùng Sự Đồng Điệu. Từ tay Lan, những sợi rễ của cây Hoa Ban Trắng – loài hoa bền bỉ của núi rừng phía Bắc – bắt đầu mọc lan ra, quấn quýt lấy những ngón tay đá.
"Đá giữ hồn, hoa giữ sắc," Lan thì thầm. "Sức mạnh không chỉ nằm ở giáo mác, mà còn ở sự hồi sinh sau cơn bão."
Những bông hoa ban trắng muốt nở rộ ngay trên đôi tay đá của vị tướng. Một mùi hương thanh khiết tỏa ra, làm dịu đi sự căng thẳng của núi rừng. Vị tướng đá im lặng hồi lâu, rồi từ từ lùi lại. Hai ngọn núi chuyển động, mở ra một khe hở vừa đủ cho họ đi qua.
"Đi đi," tiếng nói vọng lại. "Hãy giữ lấy hơi ấm này khi các ngươi chạm chân vào đất Bắc."