Chương 169: Tiếng Đàn Cá Gỗ

Dòng sông Lam hiện ra trước mắt họ không còn màu xanh biếc hiền hòa mà cuồn cuộn những đợt sóng dữ màu đỏ ngầu phù sa. Cầu Bến Thủy – huyết mạch nối đôi bờ – đã bị vặn xoắn như một sợi dây thừng bởi một lực tác động khủng khiếp nào đó.
Tại nhịp cầu gãy, một sinh vật kỳ dị đang nằm vắt vẻo. Nó có thân hình của một con cá khổng lồ, nhưng toàn thân không phải vảy thịt mà là những lớp lá thép chồng lên nhau, rỉ sét và sắc lẹm.
"Đó là... Cá Gỗ Sắt," Tuấn nheo mắt.
Truyền thuyết về con cá gỗ của người học trò nghèo xứ Nghệ nay đã biến chứng dưới tác động của Màn Sương Đỏ. Những mảnh vụn từ các con tàu chìm dưới đáy sông Lam đã tự tập hợp lại, mô phỏng hình dáng con cá, nhưng nó mang trong mình một linh hồn đầy "gàn dở" và bướng bỉnh đặc trưng của vùng đất này.
Con cá không cho ai qua sông. Hễ thấy bóng người, nó lại quẫy đuôi tạo ra những cột sóng thép đâm thủng mạn thuyền.
Bên cạnh mố cầu, một cụ già mặc áo lương, đầu quấn khăn xếp, đang ngồi thản nhiên... mài một cây bút lông bằng sắt trên tảng đá.
"Thưa cụ, chúng cháu muốn sang Vinh," Tuấn lên tiếng.
Cụ già không ngẩng đầu, giọng nói vang lên đanh gọn như tiếng gõ sừng: "Muốn qua sông Lam, phải có 'chữ' dắt lưng. Dân xứ này gàn lắm, không trọng bạc vàng, chỉ trọng khí tiết. Con cá kia là hiện thân của cái 'Gàn' đó. Muốn nó lùi bước, phải thắng được lòng kiên nhẫn của nó."
Tuấn hiểu ý. Anh không dùng sức mạnh để phá vỡ con cá. Anh bước đến gần nhịp cầu, ngồi xuống đối diện với con quái vật thép.
Tuấn kích hoạt 'Mầm Thép', nhưng không để tấn công. Anh truyền vào những thanh thép xoắn của cây cầu một giai điệu. Đó là giai điệu của các điệu hò ví, giặm – âm thanh của lao động, của tình yêu đất nước đã thấm sâu vào từng hạt cát dòng Lam.
"Keng... keng... tùng... chát..."
Tiếng kim loại va chạm vào nhau bỗng trở nên nhịp nhàng, du dương. Lan ngồi bên cạnh, cô tung những hạt Hoa Sen Quê Bác xuống dòng nước xiết. Những đóa sen hồng rực rỡ mọc lên giữa sóng dữ, tỏa hương thơm ngát, làm dịu đi sự hung hãn của dòng sông.
Con Cá Gỗ Sắt đứng im. Lớp vảy thép của nó bắt đầu rung động theo nhịp hò. Cái "Gàn" của nó đã bị khuất phục bởi cái "Tình" của âm nhạc và hương sen quê nhà.
Nó từ từ nằm bẹp xuống, tạo thành một chiếc cầu thép tạm thời nối liền nhịp gãy.
Cụ già mỉm cười, dùng cây bút sắt viết lên không trung một chữ "Nhẫn" bằng ánh sáng bạc rồi biến mất vào màn sương sáng sớm. Tuấn và Lan lặng lẽ qua sông, mang theo bài học về bản lĩnh và khí tiết của người dân xứ Nghệ.
Chương 170: Tiếng Đàn Cá Gỗ - Chương 170 | Đọc truyện tranh