Chương 157: Bài Quyền Của Kẻ Giữ Cửa

Bình Định đón họ không phải bằng hoa hay cát, mà bằng tiếng trống.
"Tùng! Tùng! Tùng!"
Tiếng trống trận trầm hùng vang vọng giữa đèo Cù Mông, nơi con đường quốc lộ bị chặn đứng bởi một chiến lũy kiên cố được dựng lên từ đá tảng và thân dừa lão. Không có dây kẽm gai, không có mìn bẫy. Chỉ có sự vững chãi và trật tự.
Đứng trên đỉnh chiến lũy là những người đàn ông, đàn bà mặc áo vải thô, tay cầm mã tấu, trường côn, hoặc giáo dài. Họ không lăm lăm súng ống như đám lính Mắt Đen, cũng không cuồng loạn như dân Biên Hòa. Họ đứng tấn, vững chãi như những cây cổ thụ bám rễ vào đá núi.
Đây là Xứ Nẫu, và hơn thế nữa, đây là đất của vua Quang Trung.
"Dừng lại!" Một giọng nói vang lên, sang sảng, đặc sệt chất giọng địa phương.
Một người đàn ông trung niên, da đen bóng như đồng hun, râu quai nón rậm rạp, nhảy từ trên chiến lũy xuống đất một cách nhẹ nhàng. Trên tay ông ta là một cây côn bằng gỗ lim đen bóng.
"Qua là Hai Mãnh," người đàn ông tự xưng, ánh mắt sắc lẹm nhìn chiếc xích lô 'Mầm Thép'. "Đất này không chứa chấp bọn quái vật, cũng không dung dưỡng kẻ yếu hèn. Hai người là giống gì?"
Tuấn bước xuống xe. Anh cảm nhận được "khí" của người đàn ông này. Một sự tự tin tuyệt đối vào sức mạnh bản thân, không cần nhờ cậy vào năng lực siêu nhiên.
"Tôi là Tuấn. Đây là Lan," Tuấn đáp, chắp tay theo kiểu chào của nhà võ mà anh từng thấy trên phim, tỏ lòng tôn trọng. "Chúng tôi đi ngang qua, muốn ra Bắc. Chúng tôi không gây sự."
"Ra Bắc?" Hai Mãnh cười khẩy. "Đường ra Bắc xương trắng phơi đầy. Nhìn cái xe sắt vụn với cô gái yếu nhớt kia mà đòi đi sao? Hay lại là mầm họa mang bệnh tới?"
Ông ta xoay cây côn, tạo thành một vòng tròn gió rít lên vù vù.
"Muốn qua đất Bình Định, phải chứng minh cái 'Tâm' và cái 'Lực'. Nếu là quái vật, cây côn này sẽ đập nát sọ. Nếu là người, thì phải đỡ được ba chiêu của Hai Mãnh này!"
Không đợi Tuấn trả lời, Hai Mãnh lao tới.
"Vút!"
Cây côn bổ xuống như trời giáng. Tuấn không tạo khiên. Anh biết, ở đất võ, dùng siêu năng lực để bắt nạt người thường là sự sỉ nhục. Anh phải dùng chính sức mạnh cơ bắp và sự cứng cỏi của mình.
Tuấn giơ cánh tay trái lên đỡ. Cánh tay đã hóa thép một phần.
"Cốp!"
Tiếng gỗ va vào kim loại vang lên chát chúa. Chân Tuấn lún xuống đất ba phân, nhưng anh không lùi một bước.
Hai Mãnh mắt sáng lên. "Khá! Chiêu thứ hai: Song Long Xuất Hải!"
Ông ta quét ngang cây côn, nhắm vào chân trụ của Tuấn, rồi mượn đà bật lên đánh vào thái dương. Một đòn phối hợp hiểm hóc.
Tuấn bình tĩnh. Anh là Kỹ Sư, anh nhìn chuyển động của đối thủ như nhìn cơ chế của một cỗ máy. Anh chùng gối xuống (đứng Tấn), gạt phăng đòn quét chân, rồi nghiêng người né đòn đánh đầu.
Nhưng anh không phản công. Anh chỉ phòng thủ.
"Chiêu thứ ba!" Hai Mãnh hét lớn, dồn toàn lực, đâm thẳng mũi côn vào ngực Tuấn. Một đòn "Hồi Mã Thương" đầy uy lực.
Lần này, Tuấn không đỡ, cũng không né. Anh ưỡn ngực ra đón nhận.
"Bụp!"
Mũi côn đâm trúng ngực anh, nơi trái tim đang đập sau lớp xương sườn bọc thép. Tuấn hự lên một tiếng, lùi lại hai bước. Nhưng cây côn gỗ lim... đã bị nứt toác.
Hai Mãnh sững sờ nhìn cây côn gãy, rồi nhìn Tuấn. Người thanh niên này có thể bẻ gãy cổ ông trong tích tắc, nhưng anh ta đã chọn cách chịu đòn để không làm ông bị thương.
"Cậu..." Hai Mãnh hạ vũ khí xuống. "Cậu có 'Thép' trong xương, nhưng có 'Nghĩa' trong tim. Người Bình Định trọng nhất chữ Nghĩa."
Ông ta quay lại, phất tay về phía chiến lũy.
"MỞ CỔNG! ĐỂ HỌ ĐI!"
Tiếng trống trận lại vang lên, nhưng lần này không phải đe dọa, mà là tiễn đưa. Tuấn và Lan đã vượt qua cửa ải bằng sự tôn trọng văn hóa của một vùng đất kiên cường.
Chương 158: Bài Quyền Của Kẻ Giữ Cửa - Chương 158 | Đọc truyện tranh