Chương 151: Thành Phố Biển Chết
Sau khi rời khỏi "xứ gió" Ninh Thuận, Tuấn và Lan tiến vào địa phận Khánh Hòa. Nơi đây từng là hòn ngọc của biển Đông, một thành phố du lịch sầm uất. Giờ đây, Nha Trang là một Thành Phố Biển Chết.
Những khách sạn cao tầng dọc con đường Trần Phú đứng trơ gan cùng tuế nguyệt, cửa kính vỡ nát, im lìm như những nấm mồ bê tông. Bãi biển, thay vì cát trắng, lại phủ đầy xác của Dị Biến Thể biển – những con cá mập đột biến, những con sứa khổng lồ thối rữa, dạt vào bờ sau một trận chiến nào đó mà họ không hề hay biết.
Chiếc xích lô 'Mầm Thép' lướt đi trong im lặng, một cảnh tượng kỳ dị giữa đống đổ nát.
Nhưng điều kỳ lạ, giống như ở Ninh Thuận, là sự im ắng. Không có 'Học thuyết Thanh Tẩy', cũng không có sự chào đón. Thành phố này, dường như đã hoàn toàn chết.
"Cẩn thận, Tuấn," Lan thì thầm. Cô đã khỏe lại sau khi được nghỉ ngơi và tiếp nước, nhưng cô cảm nhận được một sự ngột ngạt. "Không khí ở đây... không có sự sống. Đất ở đây, nó... sợ hãi."
Họ quyết định tìm một nơi an toàn để nghỉ chân. Mục tiêu của họ là Viện Hải Dương Học, nằm ở Cầu Đá, một nơi biệt lập và có tường rào kiên cố.
Khi họ đến gần khu vực cảng Cầu Đá, họ thấy nó.
Không phải là một cái bẫy. Mà là một sự chờ đợi.
Hàng trăm người, gầy gò, rách rưới, đang đứng im lặng, chắn ngang con đường vào Viện. Họ không cầm đuốc. Họ không cầm vũ khí. Họ chỉ đứng đó, nhìn họ với ánh mắt trống rỗng.
"Lại nữa sao?" Tuấn siết chặt tay lái, sẵn sàng tạo ra một "Rừng Gai Thép" bất cứ lúc nào.
Nhưng khi họ đến gần, đám đông bỗng dạt ra, để lộ một người đàn ông mặc bộ đồ lặn đã rách, tay cầm một chiếc radio cũ.
Người đàn ông nhìn Tuấn, rồi nhìn Lan. Anh ta run run giơ chiếc radio lên, nơi đang phát ra một đoạn ghi âm rè rè, lặp đi lặp lại.
"...Chúng tôi là Liên Minh Tây Đô... Chúng tôi không phải là thần... Chúng tôi là con người..."
Đó là giọng của Tuấn, khi anh nói với ông lão ở hồ Trị An.
"Ông Thép... Cô Tiên..." người đàn ông mặc đồ lặn thì thầm, rồi anh ta quỳ xuống. "Xin... xin hãy cứu lấy Nha Trang! Cứu lấy biển!"
Cả trăm người đồng loạt quỳ xuống.
Học thuyết của Tùng đã không bén rễ được ở đây. Vì sao? Vì họ đã nghe được tiếng vọng của 'lòng dân' từ phía Nam. Huyền thoại về 'Mầm Sống' đã chiến thắng.
"Chúng tôi không phải là thần. Đứng dậy hết đi!" Tuấn vội vàng. "Đã có chuyện gì xảy ra?"
"Quái vật," người đàn ông, tên Khoa, một cựu nhân viên của Viện Hải Dương Học, chỉ tay ra biển. "Không phải lũ xác sống. Là một thứ khác. 'Nó' đã chiếm lấy Viện Hải Dương Học. 'Nó' đã chiếm lấy Hòn Miễu. 'Nó' ăn tất cả. Cá, và cả xác sống."
"Và..." Khoa chỉ vào một chiếc tàu lớn bị lật úp ngoài khơi. "Nó đã giết những người lính Mắt Đen cuối cùng ở đây. Chúng tôi... không còn ai để bảo vệ."
Một Dị Biến Thể Cấp S. Một con quái vật biển thực thụ. Nó đã vô tình "dọn dẹp" tàn dư của Giám Đốc Tùng, nhưng giờ đây, nó lại trở thành bạo chúa mới của cả vùng vịnh.
Sau khi rời khỏi "xứ gió" Ninh Thuận, Tuấn và Lan tiến vào địa phận Khánh Hòa. Nơi đây từng là hòn ngọc của biển Đông, một thành phố du lịch sầm uất. Giờ đây, Nha Trang là một Thành Phố Biển Chết.
Những khách sạn cao tầng dọc con đường Trần Phú đứng trơ gan cùng tuế nguyệt, cửa kính vỡ nát, im lìm như những nấm mồ bê tông. Bãi biển, thay vì cát trắng, lại phủ đầy xác của Dị Biến Thể biển – những con cá mập đột biến, những con sứa khổng lồ thối rữa, dạt vào bờ sau một trận chiến nào đó mà họ không hề hay biết.
Chiếc xích lô 'Mầm Thép' lướt đi trong im lặng, một cảnh tượng kỳ dị giữa đống đổ nát.
Nhưng điều kỳ lạ, giống như ở Ninh Thuận, là sự im ắng. Không có 'Học thuyết Thanh Tẩy', cũng không có sự chào đón. Thành phố này, dường như đã hoàn toàn chết.
"Cẩn thận, Tuấn," Lan thì thầm. Cô đã khỏe lại sau khi được nghỉ ngơi và tiếp nước, nhưng cô cảm nhận được một sự ngột ngạt. "Không khí ở đây... không có sự sống. Đất ở đây, nó... sợ hãi."
Họ quyết định tìm một nơi an toàn để nghỉ chân. Mục tiêu của họ là Viện Hải Dương Học, nằm ở Cầu Đá, một nơi biệt lập và có tường rào kiên cố.
Khi họ đến gần khu vực cảng Cầu Đá, họ thấy nó.
Không phải là một cái bẫy. Mà là một sự chờ đợi.
Hàng trăm người, gầy gò, rách rưới, đang đứng im lặng, chắn ngang con đường vào Viện. Họ không cầm đuốc. Họ không cầm vũ khí. Họ chỉ đứng đó, nhìn họ với ánh mắt trống rỗng.
"Lại nữa sao?" Tuấn siết chặt tay lái, sẵn sàng tạo ra một "Rừng Gai Thép" bất cứ lúc nào.
Nhưng khi họ đến gần, đám đông bỗng dạt ra, để lộ một người đàn ông mặc bộ đồ lặn đã rách, tay cầm một chiếc radio cũ.
Người đàn ông nhìn Tuấn, rồi nhìn Lan. Anh ta run run giơ chiếc radio lên, nơi đang phát ra một đoạn ghi âm rè rè, lặp đi lặp lại.
"...Chúng tôi là Liên Minh Tây Đô... Chúng tôi không phải là thần... Chúng tôi là con người..."
Đó là giọng của Tuấn, khi anh nói với ông lão ở hồ Trị An.
"Ông Thép... Cô Tiên..." người đàn ông mặc đồ lặn thì thầm, rồi anh ta quỳ xuống. "Xin... xin hãy cứu lấy Nha Trang! Cứu lấy biển!"
Cả trăm người đồng loạt quỳ xuống.
Học thuyết của Tùng đã không bén rễ được ở đây. Vì sao? Vì họ đã nghe được tiếng vọng của 'lòng dân' từ phía Nam. Huyền thoại về 'Mầm Sống' đã chiến thắng.
"Chúng tôi không phải là thần. Đứng dậy hết đi!" Tuấn vội vàng. "Đã có chuyện gì xảy ra?"
"Quái vật," người đàn ông, tên Khoa, một cựu nhân viên của Viện Hải Dương Học, chỉ tay ra biển. "Không phải lũ xác sống. Là một thứ khác. 'Nó' đã chiếm lấy Viện Hải Dương Học. 'Nó' đã chiếm lấy Hòn Miễu. 'Nó' ăn tất cả. Cá, và cả xác sống."
"Và..." Khoa chỉ vào một chiếc tàu lớn bị lật úp ngoài khơi. "Nó đã giết những người lính Mắt Đen cuối cùng ở đây. Chúng tôi... không còn ai để bảo vệ."
Một Dị Biến Thể Cấp S. Một con quái vật biển thực thụ. Nó đã vô tình "dọn dẹp" tàn dư của Giám Đốc Tùng, nhưng giờ đây, nó lại trở thành bạo chúa mới của cả vùng vịnh.