Tại Thượng Tổng Tài: Nước Mắt Của Hồng Nhan
Ác quỷ
Dinh thự Cảnh Hoàng Viên.
Hắn bế thóc cô vào nhà mặc kệ cô hét vào mặt hắn thế nào đi nữa. Cảnh tượng này khiến ai nấy đều trợn tròn mắt kinh ngạc, cả bà quản gia cũng giật mình. Đây là lần đầu tiên bà thấy Âu Duật Phong đích thân mang phụ nữ về nhà, còn bế thẳng vào phòng nữa chứ.
"Rầm" trên lầu tiếng đóng cửa vang lớn.
Hắn quăng cô lên giường đè lên người cô, hung bạo hôn lên môi rồi xuống cổ "tôi cho phép em đi gặp tên đàn ông đó sao ?" hắn nhẹ nhàng vuốt tóc cô gương mặt hắn hiện rõ sự tức giận. "Chỉ là một bữa cơm, tôi và anh vốn dĩ là mối quan hệ giữa thể xác anh dựa vào đâu mà quản luôn chuyện cuộc sống của tôi" cô thật sự không thể chịu đựng sự độc tài của hắn nữa rồi cô chỉ là tình nhân của hắn, dựa vào đâu mà hắn lại muốn quản chuyện của cô.
"Dựa vào tôi là Âu Duật Phong và em đang là người phụ nữ của tôi" không hiểu sao khi hắn nghe tin cô đang cùng Tiêu Triết tại nhà hàng thì tâm trạng hắn vô cùng xấu, sự bực tức nổi dậy không kiềm chế mà chạy như bay đến đó tìm cô. Đây không đơn giản là chỉ là mối hệ giữa thể xác mà còn có sự chiếm hữu cực cao của Âu Duật Phong.
Sự bá đạo độc tài của hắn, từ hành động cho đến từng chữ mà hắn nói ra không có câu nào là khách khí hắn chưa bao giờ để ý đến suy nghĩ của cô, hắn đơn giản chỉ là muốn chiếm hữu lấy những thứ mới mẻ những thứ khiến hắn thích thú một lúc nhất thời.
Hai mươi phút sau, cô xuống lầu nhìn những người hầu đang gấp gúc làm việc và đại sảnh hơn hàng chục đồ gia dụng vừa được chuyển đến.
Căn nhà này rộng như lâu đài vậy, nội thất ở đây đều là hàng ngoại nhập khẩu cao cấp một viên gạch cũng được khắc chế rất tỉ mỉ cách bố trí cũng vô cùng thoải mái sang trọng. Cô thật sự không dám tin có một ngày lại được ở một nơi hào nhoáng thế này, nhưng cô lại không muốn điều đó vì đây là nhà của Âu Duật Phong khi nào hợp đồng ác quỷ đó còn hiệu lực thì cô không thể chóng lại lời nói hay chạy khỏi hắn được.
Bữa ăn sáng cũng là món ăn kiểu Anh, đầu bếp ở đây được tuyển chọn vô cùng kĩ lưỡng. Đương nhiên đồ ăn ngon miễn bàn, Phương Bách Giao không khách khí nữa dù sao cũng có Âu Duật Phong ở đây cô ăn hết đồ ăn mà bà quản gia dọn ra một cách ngon miệng. Một cô hầu gái nhỏ tuổi khoảng mười chín thôi, cứ nhìn cô chằm chằm suốt bữa ăn đến giờ cô cũng có phần thấy ngại