Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Ta Bị Lừa Hôn!!!

Gây hấn trong đoàn phim

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Duyệt Duyệt bình tĩnh nào! Cậu vừa giận lập tức khó coi! Trong công ty chúng ta cậu là người đảm đương giá trị nhan sắc, khi giận lên thì vẻ đẹp trai và khí chất ngầu của cậu đều bị ảnh hưởng!"

Vương Sao dùng hết sức lực cũng không thể kéo Linh Duyệt lại, chả hiểu tại sao Linh Duyệt này nhìn gầy như vậy mà sức lực lớn như thế, anh bị cậu kéo qua phòng đối diện, sợ tới mức tim sắp bay ra ngoài, "Duyệt Duyệt à, chúng ta không chọc nổi anh ta đâu! Sai rồi, Duyệt Duyệt, cậu là nghệ sĩ lễ phép nhất trong công ty chúng ta, cậu phải kính trọng đàn anh, anh Ngô phúc lớn trăm đời mới ký được hợp đồng với cậu mà! Cậu là niềm tự hào của công ty! Nhớ kỹ đức tính tốt của dân tộc! Anh sẽ mua kem, vịt quay, trà sữa cho cậu, bình tĩnh lại đã, đấy là kim chủ, chúng ta không động vào được!"
Nghe thấy từ "Kim chủ" Linh Duyệt cảm giác mình như bị tạt cho gáo nước lạnh, đột nhiên bình tĩnh lại. Nhân cơ hội này, Vương Sao nắm lấy vạt áo Linh Duyệt rồi dùng sức kéo cậu về phòng. Sau khi đóng cửa, anh áp lưng vào cửa thật chặt chỉ sợ Linh duyệt lại lần nữa xông ra đạp cửa phòng Mặc Diễm .

Linh Duyệt vuốt tóc mình, tức giận hỏi: "Em không đẹp trai sao?" 
"Đẹp trai!" Vương Sao quả không hổ danh là trợ lý số một của công ty, anh nhanh chóng dùng 200 từ ngữ khen ngợi Linh Duyệt, biểu cảm cực kỳ chân thành.

Sắc mặt Linh Duyệt hòa hoãn lại, "Vậy còn kem, vịt quay, và trà sữa,..."
"Mua, anh đã gọi cho anh em anh mua đưa lại đây rồi!"

Linh Duyệt hít một hơi thật sâu và ngồi xuống. Theo nguyên tắc của yêu, ai mạnh hơn chính là lão đại! Cậu thực sự muốn cho người đàn ông đối diện kia biết ai mới là ba! Nhưng một trăm ngàn tệ nói với cậu: Yêu phải cúi đầu dưới ô dù, không cúi không được. Khi nhìn vào giá trị nhan sắc và thức ăn ngon thì cậu tỉnh táo lại.
Vương Sao cũng nhận ra hai người này quen biết, còn từng đụng chạm qua, nhưng vấn đề không lớn. Nếu Mặc Diễm thực sự muốn gây rắc rối cho Linh Duyệt, anh ta đâu cần mua sữa cho cậu ấy làm gì, nói ngắn gọn là chỉ cần anh ta mở miệng một câu, ngày mai hai người không cần quay phim nữa, chỉ đành xách đồ đi về mà thôi.
Đối với lý do tại sao Mặc ảnh đế xích mích với đứa nhỏ này thì thật sự khó hiểu. Vương Sao cố gắng làm dịu bầu không khí bèn dụ dỗ nói: "Duyệt Duyệt, sữa này uống ngon lắm, cậu muốn uống thử không? Uống sữa chẳng những giúp cho chiều cao phát triển mà còn tốt cho da đó."

Linh Duyệt bất mãn nói: "Không uống! Anh trả về đi!"
"Trả về là không coi trọng mặt mũi của Mặc ảnh đế, hay chúng ta mua cái khác đưa qua cho anh ta?"

Linh Duyệt trầm mặt, "Thuốc bổ thận tráng dương? Hay sữa  chắc xương dành cho người cao tuổi?"
Vương Sao: "... Hình như hơi tổn hại thì phải?"

"Hừ! Anh ta nên quên cái suy nghĩ đó đi! Tôi sẽ không phí tiền của mình cho anh ta đâu!" Linh Duyệt từ chối lời đề nghị này. Cậu nghèo như vậy, sao có thể vì giận dỗi mà mua đồ bổ cho đối phương?
Linh Duyệt tức đến nỗi không thể ngủ ngon. Sáng hôm sau, Linh Duyệt dậy thật sớm, ăn diện thật đẹp trước gương đảm bảo mỗi một sợi tóc đều thật hoàn hảo. Sau đó, trong ánh mắt kinh ngạc của trợ lý Vương, cậu một hơi ăn ba cái bánh bao thịt rồi lau miệng và nói với vẻ phấn khích: "Tôi sẵn sàng rồi, chúng ta đi thôi."

Vương Sao: "..."
Tại sao anh vẫn có cảm giác cậu đang chuẩn bị đánh nhau vậy?
Trên đường đi, Vương Sao lo lắng căn dặn Linh duyệt thêm lần nữa, "Cậu là người mới, có thể không được yêu cầu quay phim vào ngày đầu tiên. Lúc đầu, đoàn phim chú ý thái độ của cậu, chỉ cần thái độ tốt thì dựa vào gương mặt điển trai, miễn là người bình thường đều sẽ thích, thế nên, nhất định phải khiêm tốn. Ngoài ra, ngay cả một nhân viên nhỏ hoặc chuyên gia trang điểm cũng có thể hủy hoại cậu. Ở trong vòng giải trí này, cậu phải thời thời khắc khắc cảnh giác, còn phải có lễ phép và lòng phòng bị, không thôi sẽ bị người khác chộp lấy cơ hội bêu xấu hình ảnh."

Vương Sao không quên nhấn mạnh, "Bây giờ độ nổi tiếng của Mặc Diễm rất cao, lại giàu có, chúng ta không thể chọc vào anh ta nên cậu phải lễ phép, không thể đắc tội hắn, biết chưa?"
Linh Duyệt gật đầu, "Vì tiền, em sẽ không chủ động chọc hắn, anh cứ yên tâm."

Vương Sao vui vẻ đưa cho Linh Duyệt mấy cục kẹo, "Đúng vậy, cho dù là lúc diễn cũng phải cho anh ta mặt mũi.  Nếu cậu thấy không vui thì hãy ăn kẹo để giải tỏa áp lực."
Linh Duyệt lạnh lùng mở túi bỏ hết kẹo vào, nặng khoảng hơn nửa cân.

Trong tất cả diễn viên Linh Duyệt là người tới trường quay sớm nhất, lúc đó nhân viên công tác đang dàn dựng bối cảnh. Thấy thợ trang điểm nữ đang một mình khiêng hai cái ghế, trông khó khăn vô cùng, Linh Duyệt tức khắc chạy lại giúp một tay. Con gái nên chiều chuộng, không nên lao động nặng nhọc như vậy.
"Cám ơn." Ban đầu thợ trang điểm chưa nhận ra Linh Duyệt nhưng sau vài cái nhìn thoáng qua, cô đột nhiên phản ứng, "Cậu là Linh Duyệt phải không? Linh Duyệt cầm giải vô địch trong             << Dự Án Siêu Sao >>? Trời ạ! Chẳng phải cậu là ca sĩ sao?"
Linh Duyệt cười nói: "Ca hát kiếm ít tiền hơn diễn xuất nên em đi đóng phim."
"Hahaha..." Cô gái là người nhiệt tình, cứ tưởng Linh Duyệt đang đùa giỡn với cô, nên cười to thích thú.

Linh Duyệt giúp bày xong mấy cái ghế, lại đi qua phụ giúp sửa sang lại đạo cụ, dáng dấp cậu đẹp, khí chất sạch sẽ, còn thật lòng hỗ trợ cho người ta. Một lúc sau, các nhân viên trong trường quay đều nhận ra cậu, thấy cậu đi quét sàn bèn vội vã cướp chổi, cười đuổi: "Đưa cho tôi, đừng làm bẩn quần áo của cậu."
Thời điểm dọn dẹp xong thì diễn viên trong đoàn cũng tới, nhiều nhân viên tranh thủ lúc đạo diễn Vương chưa đến vội  chạy đi xin chữ ký. Thợ trang điểm nữ chạy đến chỗ Linh Duyệt, cười hỏi: "Linh Duyệt, cậu ký tên cho chị được không?"

Linh Duyệt chỉ vào mũi mình ngạc nhiên, "Em ư? Em còn chưa diễn qua bộ phim nào, có thể diễn không tốt đâu."
"Chị đoán chắc cậu sẽ sớm nổi tiếng thôi, tin chị đi,  ở trong giới giải trí này hơn mười năm rồi, mắt nhìn người tuyệt đối không sai đâu. Xin hãy viết chị Mỹ Mỹ vĩnh viễn mười tám tuổi!"

"Hơn mười năm?" Linh Duyệt ngạc nhiên cô gái này thoạt nhìn như nữ sinh đôi mươi, cậu không tin nổi vào mắt mình, các cô gái loài người có thể ngụy trang sao?
Vương Mỹ Mỹ nâng mặt, ủy khuất mong đợi nhìn Linh Duyệt, "Xin cậu đấy."

Linh Duyệt vội vàng ký tên mình lên, luống cuống tay chân đưa tới, cậu không chịu được khi thấy con gái làm nũng.
Biểu cảm của Linh Duyệt khiến Vương Mỹ Mỹ thích thú, " Lát nữa trang điểm nhớ tới tìm chị nha."

Sau đó Linh Duyệt mới biết, Vương Mỹ Mỹ là tổ trưởng của tổ trang điểm trong đoàn phim, hành nghề gần 20 năm, bất luận là thâm niên hay kỹ thuật cũng đều hạng nhất hạng nhì.
Linh Duyệt thực sự bất ngờ khi biết được tuổi thật của đối phương, giới giải trí quả nhiên là đầm rồng hang hổ!

Lúc này, ở xa xa có một trận nổi loạn, người nào đó kêu lên một tiếng: "Mặc Diễm tới!"
Mọi người giống như đàn ong ngửi thấy mùi mật, ùng ùng vây quanh, chỉ còn Linh Duyệt và một người khác đứng yên tại chỗ.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, khuôn mặt Linh Duyệt hơi nhăn nhó, biểu cảm y như ai đó đang thiếu nợ cậu. Làm người hay yêu quái cũng đều giống nhau, miễn người ta đối xử với mình tốt thì mình phải trả ơn cho người ta. Dương Hoằng Bác vi phạm hợp đồng còn đạp Ngô Cẩm Vinh một cái, khiến Linh Duyệt cảm thấy xấu hổ thay hắn.
Dương Hoằng Bác có lẽ không hề mong đợi Linh Duyệt có mặt trong đoàn phim, ngay cả giả vờ cũng làm không được vì hắn hết sức kinh hãi. 

Vào lúc này, đạo diễn Vương lạnh lùng đi tới, hét lên đầy khí thế: "Còn đứng đấy làm gì? Chuẩn bị nhanh lên! Chụp ảnh trang điểm mau vào vị trí, vai chính đến chưa?"
Nhóm người vây quanh Mặc Diễm sợ hãi tản ra, tất cả đều đi làm việc của họ. Đạo diễn Vương cất bình giữ nhiệt vào túi rồi cầm một vài bản thảo trong tay, chân ngắn mập mạp bước lên ghế đẩu, hét lên thật to, "Ai dám rời khỏi vị trí, tôi trừ tiền lương người đó!"

Linh Duyệt sâu sắc nghi ngờ, đạo diễn Vương mập như vậy vì muốn rèn luyện phế quản, để lúc quát lên nghe mười phần khí thế.
 Cuối cùng Mặc Diễm cũng thoát khỏi đám đông, Linh Duyệt nhìn qua thì bên kia cũng nhìn lại. Sau vài giây nhìn chằm chằm vào nhau, Linh Duyệt đột nhiên mỉm cười khôn khéo, "Chào thầy Mặc."

Mặc Diễm thay vào đó lại choáng váng. Con yêu tinh này uống nhầm thuốc ư?
Cảm thấy hôm nay con yêu tinh chả biết phải trái đột nhiên bất bình thường, Mặc Diễm bước tới rồi nhạo báng hỏi: "Tối qua sữa uống ngon không?"

Sau khi Linh Duyệt mặc niệm trong lòng ba lần "Hắn xấu xí, hắn đen thui, hắn không có vợ", giả cười boy lần nữa online, "Anh đoán xem?"
Mặc Diễm: "..."

Linh Duyệt híp mắt cười móc từ trong túi ra hai cục kẹo bèn nhét vào trong tay Mặc Diễm, mặt đầy khôn khéo giải thích: "Vốn tính mua cho ngài đan dược bổ thận tráng dương, thuốc kháng sinh dành cho người cao tuổi xem như quà đáp lễ, đáng tiếc tôi nghèo quá nên chẳng mua nổi mấy thứ cao cấp đó. Bây giờ nhận tạm cái này đi, về sau khi kiếm đủ tiền sẽ bù lại cho ngài, mong thầy Mặc không chê."
Linh Duyệt nói xong, trước khi Mặc Diễm có bất kỳ phản ứng nào bèn co giò lên chạy, dưới chân như có gắn Phong Hỏa Luân [1], trong chớp mắt đã chạy hơn 10 thước, trốn đằng sau lưng đạo diễn Vương.

image

Gây hấn trong đoàn phim - Chương 4 | Đọc truyện tranh