"Ừm?"
Nghe được giọng nói này. Hai người đều đồng thời biến sắc, cùng nhau thu hồi chiêu thức của mình. Đây là. Giọng nói của Lâu chủ tiền bối.

Kim Thần rùng mình, hắn quét mắt nhìn Thái Sơ Thánh Tử, trong lòng có chút không cam lòng. Chẳng dễ dàng gì mới gặp được một đối thủ, hôm nay lại phải bỏ qua, chuyện này không đúng với tính cách của hắn, thế nhưng Lâu chủ tiền bối đã mở miệng, hắn không nghe theo cũng không được.

"Có dám ra ngoài thành đánh một trận không?"
Ánh mắt của Kim Thần tràn ngập tính xâm lược, ý chí chiến đấu liên tục tăng lên, xông thẳng lên bầu trời.

"Có gì mà không dám?"
Thái Sơ Thánh Tử đáp lại. Thân là nhân tài của Nhân Tộc, hắn không cho là mình sẽ yếu hơn đối phương. Có mấy ai yếu ớt mà có thể leo được lên trên Thiên Kiêu Bảng? "Được!"
Kim Thần tóc tai bay lượn rối tung, hắn hóa thành một tia sáng màu vàng, dẫn đầu bay về hướng ngoài thành. Thái Sơ Thánh Tử xoay người bay lên ngồi ngay ngắn trên lưng con Hoàng Kim Thần Hống, đuổi theo sát phía sau.

Sau khi hai người rời đi. Không ít người trong Đại Hoang đều kích động. Chuyện này là cơ hội ngàn năm một thuở, nếu như dự đoán không sai thì trận chiến này sẽ được lưu lại trong sử sách, cũng do bởi thân phận của hai người này. Đều quá cao. Một kẻ tương lai sẽ trở thành Thánh Chủ Thái Sơ, một kẻ sẽ trở thành tộc trưởng của tộc Kim Sí Đại Bằng. Chiến tích khi còn trẻ của bọn họ tất nhiên sẽ được lưu truyền khắp thiên hạ.

"Không thể bỏ lỡ trận chiến này được!"
Có người lên tiếng nói.

"Không sai!"
Người bên cạnh phụ họa.

Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!
Tiếng xé gió vang lên, từng luồng ánh sáng phóng lên trời cao, đuổi theo sau hai thiên kiêu, bay về hướng ngoài thành.

Trong Thiên Cơ Lâu.

Lý Vân nhìn hai người kia rời khỏi, trong lòng nhẹ nhàng thở ra. Mới vừa trải qua một trận ác chiến, hắn không muốn Đại Hoang thành lại gặp phải kiếp nạn lần thứ hai, mặc dù hai thiên kiêu này tuổi còn trẻ, nhưng thực lực không thể khinh thường được. Nếu như thực sự đánh nhau, thì sẽ phá hủy luôn cả Đại Hoang thành chứ chẳng chơi. Dù cho có sát trận cấp Thánh Chủ bảo vệ thì phỏng chừng thành chủ Đại Hoang thành cũng không dám khởi động sát trận, hắn thà nhìn Đại Hoang thành bị phá hủy, chứ chẳng dám trêu vào một trong hai người này. Nếu như khiến cho một trong hai kẻ đó chôn thây ở đây, thì lửa giận của bất kỳ bên nào hắn cũng đều sẽ lãnh đủ.

"Tiền bối, theo ý của huynh thì hai người này ai mạnh ai yếu?"
Bắc Thần Hằng lên tiếng hỏi.

"Ừm?"
Lý Vân quét mắt nhìn hắn một cái, không trả lời, vươn một tay đến trước mặt Bắc Thần Hằng.

"Ách."
Bắc Thần Hằng thu hồi ý định. Cười khan một tiếng, nói: "Khụ khụ, ta chỉ tò mò mà thôi, nếu tiền bối không muốn nói, thì cũng chẳng sao."

Hai người kia đều muốn đánh nhau. Hắn cũng không muốn tốn thêm món tiền này, chờ ở đó thêm một hai canh giờ, khi nào sắp có kết quả thì hắn mới rời khỏi.

"À."
Bắc Thần Hằng cười giễu cợt một tiếng, không nói thêm gì, hắn mở thần thức ra, đuổi theo bước chân của hai vị thiên kiêu kia, vẫn hướng về phía bên ngoài thành. Dù sao thì hắn cũng rất hiếu kỳ muốn xem trận chiến giữa hai người này.

Nhưng khi hai người kia đi khỏi càng lúc càng xa, sắc mặt Lý Vân lại thay đổi. Hiện tại tu vi của mình chỉ là Thánh Chủ sơ kỳ, có thể bao phủ trong phạm vi ngàn dặm, nhưng nếu như xa hơn thì hắn không vươn tới được.

"Hai người này, cũng quá nghe lời đi! Bay ra xa hơn năm trăm dặm thì cũng được rồi, cần gì phải bay ra xa hơn ngàn dặm chứ?"
Sắc mặt của Lý Vân hơi đen lại. Hắn âm thầm nói: "Hệ thống, thăng cấp tu vi cho ta đến Thánh Nhân!"

« Keng, mất 26 vạn điểm Thiên Cơ, tu vi của kí chủ tăng lên đến Thánh Nhân sơ kỳ »
Hệ thống vừa dứt tiếng. Tu vi của Lý Vân tăng vọt, thần thức cuộn trào mãnh liệt như nước thủy triều, bao trùm ngàn dặm chung quanh, tất cả mọi thứ trong phạm vi vạn dặm đều được khắc rõ ở trong đầu, rõ ràng rành mạch như một thước phim.

Từ Thánh Chủ sơ kỳ đến Thánh Nhân thì đã phải tiêu mất nhiều điểm như vậy, còn những cảnh giới kế tiếp sau thì chẳng phải con số điểm mất đi sẽ vọt lên gấp mấy lần sao? Lý Vân âm thầm chắt lưỡi. Ba trăm năm chục ngàn điểm Thiên Cơ, trong nháy mắt đã mất đi hơn phân nửa. Tuy chưa biến thành kẻ nghèo hèn, nhưng cũng không khác gì mấy.

"Xem một trận chiến mà còn phải nâng thực lực của mình lên, đúng là bó toàn thân."
Lý Vân tự phỉ nhổ trong lòng.

Cách Đại Hoang thành ngàn dặm. Trên bầu trời khắp nơi đều là tu sĩ, tất cả đều đang quan sát hai bóng người ở ngoài trăm dặm, trận chiến ngày hôm nay đúng là một trận chiến kinh điển.

Lúc này. Đã có người lấy miếng ngọc ra, dự định là sẽ ghi hình lại quá trình của trận chiến ngày hôm nay, để sau này bán lại cho những thiên kiêu khác. Một thước phim tư liệu quý giá như vậy. Thì những người khác trên Thiên Kiêu Bảng nhất định sẽ động tâm! Đúng là như vậy, biết rõ kẻ địch, biết người biết ta, trăm trận trăm thắng, có mấy ai có thể bỏ qua cơ hội tìm hiểu về đối thủ của mình chứ?

Giữa sân. Dưới ánh mặt trời, cả người Kim Thần nhìn như được đúc bằng vàng, bắn ra thứ ánh sáng lấp lánh, sợi tóc màu vàng óng vô cùng rực rỡ, giống như là một tinh hà màu vàng kim! Hai mắt của hắn mở lớn, những tia sáng rét lạnh bắn ra, như cắn nuốt tâm thần của người ta, sát ý như biển.

"Ông!"
Một thanh Đại Kích xuất hiện, đen như mực, dài một trượng, rủ xuống, Đại kích sắc lạnh như băng sáng bóng, sát khí sục sôi, khiến cho những dãy núi phía dưới không ngừng rung lắc.

Bên kia. Thái Sơ Thánh Tử đứng sừng sững, bất động như sơn, hắn đứng lặng yên trên không trung, tóc dài bay lượn, áo bay phất phới, trên đỉnh đầu là Cổ Tháp màu tím, ngàn vạn tia sáng chiếu soi.

Hai người vẫn chưa động thủ, nhưng sát niệm vô hình đã bắt đầu bùng lên, bất kể ai đang đứng gần đó đều cảm thấy như rớt vào hầm băng, lông măng dựng đứng, trong lòng dâng trào cảm giác khủng hoảng.

"Xoạt xoạt! Xoạt xoạt! Xoạt xoạt!"
Phía dưới. Những cây cổ thụ che trời cũng bị lay động, bị sát niệm vô hình cắt nát thành bột phấn, đến ngay cả mặt đất cũng bắt đầu nứt nẻ, xuất hiện những khe nứt.

"Ầm ầm!"
Một tiếng nổ thật lớn vang lên. Trong nháy mắt, một ngọn núi khổng lồ đổ nát, đá vụn đột nhiên bắn tứ tung lên trời, bụi mù nổi lên khắp bốn phía, che khuất bầu trời. Cảnh tượng kinh khủng như vậy khiến cho rất nhiều người nuốt nước miếng một cái ực. Bên trong những dãy núi lại có vô số chim chóc bay loạn, muôn thú chạy trốn đếm không xuể, chúng chạy trốn, xông ra khắp bốn phương tám hướng, cảnh tượng hỗn loạn náo nhiệt.

"Lại là một trận chiến long trời lở đất!"
Có người trầm giọng nói. Trận chiến này khiến cho rất nhiều người liên tưởng đến trận chiến của Phượng Nghê Thường cùng Diêu Quang Thánh Tử. Mặc dù bây giờ hai người đang chuẩn bị đánh nhau lại không phải ở trên cùng một bảng xếp hạng, nhưng kể từ lúc bọn họ phô trương uy thế thì có thể nhận ra rằng phỏng chừng thực lực của hai người này cũng sàn sàn với nhau!
Chương 131 - Chương 131 | Đọc truyện tranh