Ném ra hai khối ngọc.

Cùng lúc đó Lý Vân vung bàn tay lên, nói thầm trong lòng: "Hệ thống, dựng lên một bia đá ở bên ngoài!"

Vừa dứt lời.

Một tiếng nổ vang lên, một tấm bia đá cao ba trượng đột ngột trồi lên từ dưới lòng đất.

"Móa, chuyện gì đây?"

Đám người mới vừa rồi còn đang đứng ở bên ngoài, nhất thời trở nên vô cùng hoảng sợ, không ít người đều nhao nhao nhìn lại.

"Hình như lại là một Thiên Kiêu Bảng thì phải?"

Một người thanh niên đứng ở trước tấm bia đá, quan sát một lượt, có chút không xác định nói rằng.

"Ồ?"

Lão giả tán tu khi nãy ồ lên môt tiếng, ánh mắt bỗng sáng rực lên, hắn vui vẻ nói: "Chẳng lẽ là lâu chủ đã nghe được tiếng lòng của lão phu đây, đặt biệt tạo ra một bảng xếp hạng Thiên Kiêu riêng của tán tu sao?"

"Chắc chắn là như vậy!"
"Nhanh tránh ra hết đi, để cho lão phu nhìn xem một cái coi!"
"Ai, lão già, ngươi đừng có lấn ta mà!"

Có người bất mãn lên tiếng.

Lão giả chen đến trước mặt tấm bia đá, sau khi nhìn thấy nó, sự hưng phấn vừa nãy bay biến đâu mất, lão như bị một chậu nước lạnh dội thẳng xuống từ trên đầu, thất vọng nói:

"Là Thiên Kiêu bảng của Yêu Tộc mà!"

"Nhân khẩu của Yêu Tộc còn nhiều hơn Nhân Tộc, bay trên bầu trời, chạy dưới mặt đất, bơi dưới nước đều là Yêu Tộc, ngoại trừ những huyết mạch tôn quý ra, thì những Yêu Tộc bình thường suốt đời đều cùng một tổ tiên."

"Với số lượng nhân khẩu khổng lồ như thế, thì chất lượng của Thiên Kiêu Bảng Yêu Tộc miễn phải bàn."

Một gã đệ tử Thánh Địa đứng trước Thiên Kiêu Bảng của Yêu Tộc, bình phẩm từ đầu đến đuôi.

"Ầy? Các ngươi mau nhìn coi, trên này lại có tên của Kim Sí Đại Bằng!"

Có người thất thanh nói.

"Không có tên của Kim Sí Đại Bằng mới là lạ."

"Ầy ——, cái người Kim Thần xếp hạng thứ mười bảy này, chẳng lẽ là chính là kẻ mới vừa rồi đi vào Thiên Cơ Lâu kia sao?"

"Chắc không sai được đâu, chính là hắn! Nhân khẩu của tộc Kim Sí Đại Bằng rất thưa thớt, khó có thể sinh hạ huyết mạch, bây giờ người trong bộ tộc này có thể được xếp lên trên bảng này phỏng chừng cũng chỉ có Thiếu Tộc Trưởng của bọn họ mà thôi."

"Nói như thế, vừa rồi chúng ta lại chế nhạo một nhân vật đứng thứ mười bảy trên Thiên Kiêu Bảng sao?"

Không ít người cảm thấy ớn lạnh trong lòng. Tính tới tính lui cũng chẳng ngờ tới, Kim Thần dũng mãnh như thế, lại có thể đứng ở một vị thứ cao như thứ mười bảy, những kẻ xếp ở vị trí này thì thực lực trong tương lai của hắn chẳng trật đi đâu được sẽ là Đại Thánh.

"Nói này, các ngươi không có chú ý tới tộc Kim Ô sao?"

Có người thì thào nói, nghe được câu này, không ít người nhìn lên trên bảng danh sách, trong nháy mắt, không ít người cùng lúc hít vào một hơi.

"Khá lắm, ba người có tên trên bảng!"

"Đại Kim Ô đứng thứ hai, Nhị Kim Ô đứng thứ mười tám, Tam Kim Ô đứng thứ bảy mươi sáu, đây là muốn nghịch thiên hả trời, tộc Kim Ô muốn tái hiện lại sự huy hoàng của lịch sử sao?"

"Tộc Kim Ô chính là hoàng tộc trong Yêu Tộc, cũng chẳng cần đợi đến khi đăng cơ làm Yêu Hoàng, sau khi bọn chúng thống nhất Yêu Tộc thì e là Nhân Tộc sẽ gặp nạn!"

Ngay sau đó.

Không ít người chau mày. Hầu như tất cả mọi người có mặt ở đây đều đã nghĩ đến điều này. Mỗi một tộc người của Yêu Tộc đều không phải là đối thủ của Nhân Tộc, thế nhưng nếu như bọn họ liên kết lại với nhau thì thật là đáng sợ, kể luôn số lượng Hải Yêu Tộc, lục địa Yêu Tộc, số lượng này có thể nói là rất khủng bố!

Dù cho Nhân Tộc có lớn mạnh, thì cũng chẳng thể chống lại được nhiều Yêu Tộc như vậy. Một khi hai bên khai chiến, vậy thì kết cục sau cùng không cách nào tưởng tượng nổi.

"Xếp hạng thứ mười bảy sao?"

Bên trong Thiên Cơ Lâu.

Kim Thần thu hồi thần thức, nhẹ nhõm thở ra.

Nói thật. Hắn không hài lòng lắm với vị thứ của mình, dựa theo suy nghĩ trong lòng của hắn,... ít nhất ... Cũng sẽ được xếp vào mười người đứng đầu, bởi vì danh tiếng của tộc Kim Sí Đại Bằng là rất lớn. Đừng nói ở Yêu Tộc mà ngay đến cả trong cả thế giới, thì tộc của hắn cũng có uy danh hiển hách. Hắn không được xếp vào mười người đứng đầu, chính là hạ thấp uy danh của tổ tiên!

Mà điều càng làm cho hắn chướng mắt hơn chính là chiến tích của chính mình, trước đây mình đánh một trận cùng Kim Ô Nhị Thái Tử, hầu như không có mấy người biết, cả Yêu Tộc cũng chẳng có mấy người biết. Nhưng không ngờ tới lại bị chủ nhân của Thiên Cơ Lâu biết được, còn ghi lại trên Thiên Kiêu Bảng.

Nếu như là người khác, thì chắc chắn chuyện bất phân thắng bại cùng Kim Ô Nhị Thái Tử là một chuyện cực kỳ vinh dự. Nhưng đối với hắn mà nói, đó chính là một vết nhơ.

Hơn nữa, vị thứ của người nọ còn thấp hơn của mình, đánh tay ngang với một người có vị thứ xếp hạng thấp hơn cả mình, đúng là chẳng có uy thế bằng Diệp Trần và Phượng Nghê Thường. Người ta thì một kẻ dứt khoát đánh bại người khiêu chiến với mình, một kẻ thì chém chết luôn kẻ có vị thứ xếp hạng thấp hơn mình. Tại sao mà đến lượt của mình thì lại thành đánh ngang tay chứ? "Xem ra, cần đánh một trận rình rang rồi!"

Con ngươi của Kim Thần phóng lớn, ánh sáng màu vàng kim trong mắt lóe lên, hắn hít sâu một hơi, ổn định lại cảm xúc của mình, hơi khom người, nói:

"Hôm nay đa tạ lâu chủ tiền bối, đã xuất thủ tạo nên Yêu Tộc Thiên Kiêu Bảng."

"Không đáng nhắc đến."
Lý Vân từ tốn nói.

"Nếu không có Thiên Kiêu Bảng này của tiền bối, vãn bối còn không biết thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân, đây là một chút lòng thành của vãn bối, mong tiền bối nhận lấy."

Nói rồi.

Kim Thần lấy ra một gốc Linh Thảo Thánh cấp, dâng lên trước mặt hắn.

"Ồ?"
Lý Vân nhìn Kim Thần với ánh mắt đầy sâu xa.

Không nói cái khác. Từ khi Kim Thần bước vào Thiên Cơ Lâu, hắn đã cảm thấy con chim nhỏ này có dáng vẻ mắt ngọc mày ngài, tương lai tất không phải là vật trong ao, bây giờ nhìn kỹ lại, quả thật đúng là như thế!

Sau khi nhận lấy Linh Thảo, Lý Vân ho nhẹ một tiếng, an ủi:
"Vị thứ chỉ là tạm thời, chẳng nói lên gì được tương lai, nếu ngươi nỗ lực tu luyện, chưa chắc không có khả năng vượt lên."

"Đa tạ tiền bối khích lệ!"

Kim Thần quá đỗi vui mừng, vị Thiên Cơ Lâu chủ này vô cùng thần bí, có thể tiên đoán được Thiên Cơ, hắn nói mình có thể vượt lên được, vậy thì tương lai mình chắc chắn có thể vượt lên!

Đứng dậy, Kim Thần nhìn thoáng qua sắc trời bên ngoài, lần thứ hai chắp tay nói:
"Hôm nay sắc trời đã không còn sớm, vãn bối xin cáo từ trước."

"Ừm."
Lý Vân hơi gật đầu.
Chương 128 - Chương 128 | Đọc truyện tranh