Khi cả hai Thánh Địa cùng sử dụng Đế binh rơi vào tình thế căng thẳng.
Thành Đại Hoang.
Phía trước Thiên Cơ Lâu.
Hai bóng người đang cùng nhau tới đây.
Đi trước là một ông lão đã rất già yếu, thân thể suy nhược trông như chỉ còn da bọc xương với mái đầu bạc trắng, trên vai xốc xếch. Lão chắp hai tay sau lưng, loạng choạng đi về phía trước. Mỗi một bước chân hạ xuống, đều khiến người ta sẽ tưởng lầm rằng trong một giây kế tiếp hắn sẽ gặp ngã nhào xuống đất.
Theo bên cạnh ông lão là một người đàn ông trung niên. Chính là Chưởng giáo Cửu U Ma Tông, Dương Khâu. Hắn đưa hai tay đỡ ông lão, từng cử chỉ đều cẩn thận từng li từng tí và cực kỳ cung kính. Những kẻ không biết, suýt hiểu lầm rằng Dương Khâu đổi tính.
Rất khó để nhìn ra, đây là một kẻ lòng dạ hiểm ác trong Ma đạo, cả gan ra tay giết hại sư huynh của chính mình.
"Lão tổ, ngài chậm một chút, đến Thiên Cơ Lâu rồi."
Dương Khâu nhẹ giọng lên tiếng.
"Đến rồi sao?"
Ông lão dừng bước rồi ngẩng mặt nhìn đằng trước, trong con mắt không có đồng tử, chỉ có hai cái lỗ đen như là hai lỗ đen vũ trụ, cực kỳ đáng sợ. Trong lỗ đen dường như đang ẩn chứa một chuẩn mực đáng sợ, nở rộ thần huy.
"Không hổ là người có thể chỉ điểm ngươi trở thành Thánh."
Ông lão cất tiếng nói.
Vừa rồi liếc mắt quan sát, mạnh như hắn cũng nhìn không thấu tòa Thiên Cơ Lâu này. Nó rành rành ở ngay trước mắt nhưng lại tựa hồ cách một thế giới vậy, toàn bộ lầu các đều bao phủ một tầng sương mù dày đặc, lúc ẩn lúc hiện đầy thần bí đang cản trở mọi sự dòm ngó.
"Lâu chủ tiền bối dĩ nhiên không là người bình thường."
Dương Khâu nịnh một câu.
Lúc này. Đã đến trước cửa Thiên Cơ Lâu. Rắm của bản thân, nghĩ Lâu chủ cũng có thể nghe được, loại cơ hội cho không này không đánh không được.
"Lão tổ, chú ý dưới chân, có bậc thang."
Dương Khâu đỡ ông lão, từng bước đi vào Thiên Cơ Lâu, ngẩng đầu liền bắt gặp Lý Vân với vẻ mặt đầy kỳ quái.
"Vãn bối Dương Khâu, xin ra mắt tiền bối."
"Lão hủ Mạnh Khánh Chi, cáo kiến Lâu chủ."
Dương Khâu cùng ông lão chắp tay.
"Hửm?"
Thấy Lão tổ nhà mình cùng mình hành lễ. Trong lòng Dương Khâu trở nên hồi hộp, người khác không biết thực lực của vị Lão tổ này nhưng thì hắn biết rõ đây là một Chuẩn Đế thực thụ, chỉ là tuổi tác quá lớn khiến khí huyết đã suy giảm, so với thực lực của Chuẩn Đế đỉnh phong thì kém hơn tí xíu.
Vì đại nạn đã đến, sở dĩ lão thường tự nhốt mình trong quan tài, người trong cả Cửu U Ma Tông biết đến sự sống sót của vị lão tổ này cũng không nhiều. Nhưng cho dù là Chuẩn Đế sắp chết thì vẫn là một Chuẩn Đế!
Nhân vật vừa cổ xưa vừa khủng bố như vậy mà đứng trước mặt Lâu chủ tiền bối lại dùng danh xưng lão hủ, chẳng hề dám có chút khinh thường nào, tức là sao đây? Tức là, thực lực của Lâu chủ tiền bối chắc chắn mạnh hơn Lão tổ nhà hắn! Rất có thể là một vị Đại Đế!
Bởi vì. Nếu Lâu chủ tiền bối cũng là Chuẩn Đế thì Lão tổ nhà hắn không thể nào kính cẩn đến thế. Chẳng lẽ. . . . Lâu chủ Thiên Cơ Lâu thật sự là một Đại Đế ư? Dương Khâu vào lúc này bị mông muội cả lên. Tuy trong lòng hắn đã có suy đoán từ lâu, nhưng hình ảnh này xuất hiện ngay trước mắt vẫn khiến hắn khó mà tin nổi.
Bên cạnh. Mạnh Khánh Chi cũng cảm khái như thế, cao nhân ẩn sĩ trên thế giới này thật đúng là không ít.
Ai mà ngờ. Một thành Đại Hoang nhỏ nhoi thế này, lại đang ẩn dấu một nhân vật mà ngay cả hắn cũng nhìn không thấu?
"Hai vị ngồi đi."
Lý Vân đưa ánh mắt kỳ quái nhìn Dương Khâu.
Thật đúng là không nghĩ đến. Dương Khâu thường ngày không ló mặt, không lộ thân ấy mà lại đưa Lão tổ nhà hắn đến đây, còn là một vị Chuẩn Đế nữa chẳng qua chỉ là tính trạng của vị Chuẩn Đế này không tốt. Thọ nguyên còn lại không nhiều lắm, nói chung là dáng vẻ động tay một cái thôi đã muốn ngã đến nơi. Mà bây giờ còn dạo đến đây. Hoặc là đang chọn mộ phần, hoặc chính là có mưu đồ gì đó.
Sau khi Mạnh Khánh Chi và Dương Khâu ngồi xuống, Liễu Thành Tuyết dâng trà nước cho hai người, sau đó liền xoay người lui xuống.
Mạnh Khánh Chi giơ tay, run lẫy bẩy nâng chén trà lên nhấp một ngụm, thong thả ung dung cất tiếng: "Ngày hôm nay Lão hủ tới đây chính là để cảm tạ ơn chỉ điểm trước đây của Lâu chủ."
"Nếu không phải Lâu chủ ra tay, Cửu U Ma Tông ta e rằng không cách nào thêm một vị Thánh Nhân."
Nói rồi. Mạnh Khánh Chi rất là vui mừng đưa mắt nhìn Dương Khâu, làm cho hắn ngượng ngùng không thôi.
"Một cái nhấc tay thôi mà."
Lý Vân khoát tay áo, nhẹ nhàng tựa mây nhạt.
Lời này của Mạnh Khánh Chi, đến một cái dấu chấm câu hắn đều không tin, một đệ tử hậu bối từ Thánh Chủ Cảnh trở thành Thánh Nhân quả thực là đáng giá ăn mừng, nhưng để một đại lão Chuẩn Đế gần đất xa trời đặc biệt đến cảm tạ hơi có phần cường điệu quá rồi.
Ngộ nhỡ. Đi được nửa đường, vị Chuẩn Đế này ngã xuống, đoán chừng trên dưới mọi người trong Cửu U Ma Tông cũng phải khóc ngất.
"Mấy ngày trước lão phu nghe nói, có kẻ đã bày ra một tòa sát trận bên ngoài thành Đại Hoang, xin hỏi Lâu chủ có thực đã xảy ra việc này không?"
Mạnh Khánh Chi hỏi lần nữa.
"Đúng thế."
Lý Vân gật đầu.
Chuyện này không phải bí mật, sớm đã bị trinh thám của các đại thế lực đưa tin, Mạnh Khánh Chi biết cũng hợp tình hợp lý.
"Trên đời lại có kẻ cuồng vọng như vậy, đối đầu với Lâu chủ bất lợi, xin Lâu chủ hãy nói cho lão hủ danh tính của kẻ đó. Bất luận đối phương có hậu phương thế nào thì Cửu U Ma Tông ta nhất định phải sống chết với hắn!"
Mạnh Khánh Chi giận tím mặt.
Thân người gầy đét đang run rẩy, như thể chúng thực sự bị tác động bởi cơn giận, thế nhưng đôi mắt của hắn lại lóe lên một tia ô quang. Trên đường đến đây, hắn đã tìm hiểu một lượt về Lâu chủ Thiên Cơ Lâu qua miệng Dương Khâu.
Bất cứ thông tin gì, đều cần phải vật trao đổi bằng vật ngang giá. Lần này hắn tỏ thái độ, nghĩ có thể cảm quan trong lòng Lâu chủ Thiên Cơ Lâu đã tăng lên không ít, đợi tình hình thuận lợi hắn sẽ mua cách phá giải đại trận thủ sơn của Diêu Quang Thánh Địa. Giá cả chẳng phải sẽ rẻ đi rất nhiều sao? Dù sao. Có mấy ai có thể đẩy kẻ thật tâm thật lòng giúp đỡ mình vào chỗ chết hả?
"Bàn tính cũng đánh rất vang."
Lý Vân nhìn sang bảng của Mạnh Khánh Chi, trong lòng nở nụ cười, hắn chậm rãi thốt ra mấy chữ:
"Người bố trận, chính là Diêu Quang Thánh Chủ!"
"Ồ?"
Nghe được câu nói này, đôi mắt không tròng của Mạnh Khánh Chi hoàn toàn sáng rực! Còn chuyện tốt thế này ư? Đây đúng là hắn muốn thứ gì, liền có được thứ đó mà!
Thành Đại Hoang.
Phía trước Thiên Cơ Lâu.
Hai bóng người đang cùng nhau tới đây.
Đi trước là một ông lão đã rất già yếu, thân thể suy nhược trông như chỉ còn da bọc xương với mái đầu bạc trắng, trên vai xốc xếch. Lão chắp hai tay sau lưng, loạng choạng đi về phía trước. Mỗi một bước chân hạ xuống, đều khiến người ta sẽ tưởng lầm rằng trong một giây kế tiếp hắn sẽ gặp ngã nhào xuống đất.
Theo bên cạnh ông lão là một người đàn ông trung niên. Chính là Chưởng giáo Cửu U Ma Tông, Dương Khâu. Hắn đưa hai tay đỡ ông lão, từng cử chỉ đều cẩn thận từng li từng tí và cực kỳ cung kính. Những kẻ không biết, suýt hiểu lầm rằng Dương Khâu đổi tính.
Rất khó để nhìn ra, đây là một kẻ lòng dạ hiểm ác trong Ma đạo, cả gan ra tay giết hại sư huynh của chính mình.
"Lão tổ, ngài chậm một chút, đến Thiên Cơ Lâu rồi."
Dương Khâu nhẹ giọng lên tiếng.
"Đến rồi sao?"
Ông lão dừng bước rồi ngẩng mặt nhìn đằng trước, trong con mắt không có đồng tử, chỉ có hai cái lỗ đen như là hai lỗ đen vũ trụ, cực kỳ đáng sợ. Trong lỗ đen dường như đang ẩn chứa một chuẩn mực đáng sợ, nở rộ thần huy.
"Không hổ là người có thể chỉ điểm ngươi trở thành Thánh."
Ông lão cất tiếng nói.
Vừa rồi liếc mắt quan sát, mạnh như hắn cũng nhìn không thấu tòa Thiên Cơ Lâu này. Nó rành rành ở ngay trước mắt nhưng lại tựa hồ cách một thế giới vậy, toàn bộ lầu các đều bao phủ một tầng sương mù dày đặc, lúc ẩn lúc hiện đầy thần bí đang cản trở mọi sự dòm ngó.
"Lâu chủ tiền bối dĩ nhiên không là người bình thường."
Dương Khâu nịnh một câu.
Lúc này. Đã đến trước cửa Thiên Cơ Lâu. Rắm của bản thân, nghĩ Lâu chủ cũng có thể nghe được, loại cơ hội cho không này không đánh không được.
"Lão tổ, chú ý dưới chân, có bậc thang."
Dương Khâu đỡ ông lão, từng bước đi vào Thiên Cơ Lâu, ngẩng đầu liền bắt gặp Lý Vân với vẻ mặt đầy kỳ quái.
"Vãn bối Dương Khâu, xin ra mắt tiền bối."
"Lão hủ Mạnh Khánh Chi, cáo kiến Lâu chủ."
Dương Khâu cùng ông lão chắp tay.
"Hửm?"
Thấy Lão tổ nhà mình cùng mình hành lễ. Trong lòng Dương Khâu trở nên hồi hộp, người khác không biết thực lực của vị Lão tổ này nhưng thì hắn biết rõ đây là một Chuẩn Đế thực thụ, chỉ là tuổi tác quá lớn khiến khí huyết đã suy giảm, so với thực lực của Chuẩn Đế đỉnh phong thì kém hơn tí xíu.
Vì đại nạn đã đến, sở dĩ lão thường tự nhốt mình trong quan tài, người trong cả Cửu U Ma Tông biết đến sự sống sót của vị lão tổ này cũng không nhiều. Nhưng cho dù là Chuẩn Đế sắp chết thì vẫn là một Chuẩn Đế!
Nhân vật vừa cổ xưa vừa khủng bố như vậy mà đứng trước mặt Lâu chủ tiền bối lại dùng danh xưng lão hủ, chẳng hề dám có chút khinh thường nào, tức là sao đây? Tức là, thực lực của Lâu chủ tiền bối chắc chắn mạnh hơn Lão tổ nhà hắn! Rất có thể là một vị Đại Đế!
Bởi vì. Nếu Lâu chủ tiền bối cũng là Chuẩn Đế thì Lão tổ nhà hắn không thể nào kính cẩn đến thế. Chẳng lẽ. . . . Lâu chủ Thiên Cơ Lâu thật sự là một Đại Đế ư? Dương Khâu vào lúc này bị mông muội cả lên. Tuy trong lòng hắn đã có suy đoán từ lâu, nhưng hình ảnh này xuất hiện ngay trước mắt vẫn khiến hắn khó mà tin nổi.
Bên cạnh. Mạnh Khánh Chi cũng cảm khái như thế, cao nhân ẩn sĩ trên thế giới này thật đúng là không ít.
Ai mà ngờ. Một thành Đại Hoang nhỏ nhoi thế này, lại đang ẩn dấu một nhân vật mà ngay cả hắn cũng nhìn không thấu?
"Hai vị ngồi đi."
Lý Vân đưa ánh mắt kỳ quái nhìn Dương Khâu.
Thật đúng là không nghĩ đến. Dương Khâu thường ngày không ló mặt, không lộ thân ấy mà lại đưa Lão tổ nhà hắn đến đây, còn là một vị Chuẩn Đế nữa chẳng qua chỉ là tính trạng của vị Chuẩn Đế này không tốt. Thọ nguyên còn lại không nhiều lắm, nói chung là dáng vẻ động tay một cái thôi đã muốn ngã đến nơi. Mà bây giờ còn dạo đến đây. Hoặc là đang chọn mộ phần, hoặc chính là có mưu đồ gì đó.
Sau khi Mạnh Khánh Chi và Dương Khâu ngồi xuống, Liễu Thành Tuyết dâng trà nước cho hai người, sau đó liền xoay người lui xuống.
Mạnh Khánh Chi giơ tay, run lẫy bẩy nâng chén trà lên nhấp một ngụm, thong thả ung dung cất tiếng: "Ngày hôm nay Lão hủ tới đây chính là để cảm tạ ơn chỉ điểm trước đây của Lâu chủ."
"Nếu không phải Lâu chủ ra tay, Cửu U Ma Tông ta e rằng không cách nào thêm một vị Thánh Nhân."
Nói rồi. Mạnh Khánh Chi rất là vui mừng đưa mắt nhìn Dương Khâu, làm cho hắn ngượng ngùng không thôi.
"Một cái nhấc tay thôi mà."
Lý Vân khoát tay áo, nhẹ nhàng tựa mây nhạt.
Lời này của Mạnh Khánh Chi, đến một cái dấu chấm câu hắn đều không tin, một đệ tử hậu bối từ Thánh Chủ Cảnh trở thành Thánh Nhân quả thực là đáng giá ăn mừng, nhưng để một đại lão Chuẩn Đế gần đất xa trời đặc biệt đến cảm tạ hơi có phần cường điệu quá rồi.
Ngộ nhỡ. Đi được nửa đường, vị Chuẩn Đế này ngã xuống, đoán chừng trên dưới mọi người trong Cửu U Ma Tông cũng phải khóc ngất.
"Mấy ngày trước lão phu nghe nói, có kẻ đã bày ra một tòa sát trận bên ngoài thành Đại Hoang, xin hỏi Lâu chủ có thực đã xảy ra việc này không?"
Mạnh Khánh Chi hỏi lần nữa.
"Đúng thế."
Lý Vân gật đầu.
Chuyện này không phải bí mật, sớm đã bị trinh thám của các đại thế lực đưa tin, Mạnh Khánh Chi biết cũng hợp tình hợp lý.
"Trên đời lại có kẻ cuồng vọng như vậy, đối đầu với Lâu chủ bất lợi, xin Lâu chủ hãy nói cho lão hủ danh tính của kẻ đó. Bất luận đối phương có hậu phương thế nào thì Cửu U Ma Tông ta nhất định phải sống chết với hắn!"
Mạnh Khánh Chi giận tím mặt.
Thân người gầy đét đang run rẩy, như thể chúng thực sự bị tác động bởi cơn giận, thế nhưng đôi mắt của hắn lại lóe lên một tia ô quang. Trên đường đến đây, hắn đã tìm hiểu một lượt về Lâu chủ Thiên Cơ Lâu qua miệng Dương Khâu.
Bất cứ thông tin gì, đều cần phải vật trao đổi bằng vật ngang giá. Lần này hắn tỏ thái độ, nghĩ có thể cảm quan trong lòng Lâu chủ Thiên Cơ Lâu đã tăng lên không ít, đợi tình hình thuận lợi hắn sẽ mua cách phá giải đại trận thủ sơn của Diêu Quang Thánh Địa. Giá cả chẳng phải sẽ rẻ đi rất nhiều sao? Dù sao. Có mấy ai có thể đẩy kẻ thật tâm thật lòng giúp đỡ mình vào chỗ chết hả?
"Bàn tính cũng đánh rất vang."
Lý Vân nhìn sang bảng của Mạnh Khánh Chi, trong lòng nở nụ cười, hắn chậm rãi thốt ra mấy chữ:
"Người bố trận, chính là Diêu Quang Thánh Chủ!"
"Ồ?"
Nghe được câu nói này, đôi mắt không tròng của Mạnh Khánh Chi hoàn toàn sáng rực! Còn chuyện tốt thế này ư? Đây đúng là hắn muốn thứ gì, liền có được thứ đó mà!