Đoàn người tụ tập bên ngoài Thiên Cơ Lâu dần tản đi. Không còn uy hiếp nào đến tính mạng nữa, thành Đại Hoang lại trở về bầu không khí như trước đây, chỉ có điều nhân khí hơi thấp một chút. Nhưng những thứ này cũng không quan trọng. Không bao lâu sau, những người xung quanh cũng sẽ lại tới đây. Dù sao thì trong vòng mười vạn dặm trở lại đây, thành Đại Hoang mặc dù chưa phải là thành trì lớn nhất, nhưng chắc chắn là thành trì an toàn nhất, bởi vì ở đây đã có thêm một tòa Thiên Cơ Lâu! Nhất là sau khi Lý Vân xuất thủ. Tin tức này giống như vòi rồng, quét sạch Tu Luyện Giới. Người có thể dẫn động Thiên Khiển, lại còn có thể che đậy được cảm ứng của Thiên Đạo, từ đó tránh khỏi trời phạt, còn có thể là người thường sao? Phải biết rằng người bình thường dù là một cái thiên kiếp cũng không phải cứ gọi là tới, đuổi là đi, chứ đừng nói là Thiên Khiển. Đây quả thực giống như là đặt Thiên Đạo trong lòng bàn tay mà đùa bỡn vậy! Những người nghe được tin tức này đều không khỏi cảm thán một câu, không hổ là Lâu chủ Thiên Cơ Lâu, không hổ là người có thể thôi diễn Thiên Cơ!
...
Trong Thiên Cơ Lâu.
Lý Vân nằm trên một cái ghế dài, ngón tay nhẹ miết tay ghế, tiếng thì thào vang vọng trong đại sảnh yên tĩnh.
“Diêu Quang Thánh chủ...”
Bốn chữ này phát ra từ trong miệng Lý Vân. Trong lúc lơ đãng, mắt hắn hiện lên một tia lạnh lùng. Ban đầu thì phái người đến đây bắt cóc mình, bây giờ đã thăng cấp đến bày bình bố trận trước cửa nhà mình rồi hả? Đầu tiên là hai người Thiên Cương Tông, sau là Lãnh Thiên Thu, tiếp đó mình lại để cho Dương Khâu đi đoạt một viên đan Thiên Địa Tạo Hóa, xem ra trí nhớ của Diêu Quang Thánh chủ không được tốt lắm nha.
“Còn có Thiên Ma Cung...”
Lý Vân nhíu mày. Cái thế lực này rất xa lạ, hắn chưa từng nghe qua bao giờ, nhưng xuất hiện cùng với Diêu Quang Thánh chủ, nhìn thế nào cũng thấy không đơn giản. Đường đường là Diêu Quang Thánh chủ vậy mà lại luân lạc tới mức làm bạn với người trong ma đạo. Tin tức này nếu như tuôn ra ngoài, chắc chắn sẽ khiến một đám người rớt cả tròng mắt. Nếu là ở tương lai, nói chuyện này có thể leo lên đầu hot search cũng không phải là nói quá! Đoán chừng còn có một đám quần chúng ăn dưa muốn xem trò hay.
“Ừm.”
Lý Vân ngồi dậy, quyết định trong lòng, trước tiên truyền tin tức này ra ngoài, dù sao cũng không tốn tiền, không cần điểm Thiên Cơ. Hắn vừa nâng tay lên, còn chưa kịp phóng tin tức ra tấm bia đá bên ngoài, một bóng người trẻ tuổi đã đi từ bên ngoài vào.
“Xin hỏi, Lâu chủ Thiên Cơ Lâu có ở đây không?”
“Người của Xích Viêm Thánh Địa?”
Lý Vân buông tay xuống, hắn liếc mắt nhìn thoáng qua người này, nhàn nhạt nói:
“Vì chuyện của Xích Viêm Thánh chủ à?”
“Ừm??”
Tịch Hạng Nam giật mình. Hắn dùng một tấm Đại Na Di Phù, từ Xích Viêm Thánh Địa đi thẳng tới thành Đại Hoang, còn chưa kịp nói gì, vị Lâu chủ Thiên Cơ Lâu trước mặt này dường như đã biết có chuyện gì rồi. Hắn kích động hỏi:
“Thánh chủ của chúng ta đã tới Thiên Cơ Lâu rồi sao?”
“Không có!”
Lý Vân lắc đầu.
“A...”
Tịch Hạng Nam hơi ngây người.
“Lý mỗ chỉ có thể nói, Thánh chủ của các ngươi tới không đúng lúc, vượt qua một sát trận cấp bậc Thánh Nhân Vương, mặc dù hắn kinh tài tuyệt diễm nhưng thực lực cũng mới chỉ ở cấp Thánh Chủ.”
Lý Vân liếc mắt nhìn Tịch Hạng Nam, nhẹ giọng nói:
“Tu vi cấp Thánh Chủ lại đi vào trong sát trận Thánh Nhân Vương, kết cục thế nào, không cần ta phải nhiều lời đúng chứ!”
“Sát trận Thánh Nhân Vương?”
Tịch Hạng Nam cau mày, không hiểu nói:
“Ý của tiền bối là, có người bày ra một sát trận, dùng nó để giết Thánh chủ của chúng ta?”
“Không sai.”
Lý Vân gật đầu, ngón tay chỉ ra bên ngoài, nói:
“Nếu ngươi không tin thì có thể đi ra ngoài hỏi một chút, gần như toàn bộ người trong thành Đại Hoang đều biết chuyện này.”
“Lâu chủ nói đùa, với danh dự này của Thiên Cơ Lâu, tại hạ đương nhiên tin tưởng.”
Tịch Hạng Nam nói. Mình vội vội vàng vàng chạy tới đây, chưa kịp hỏi thăm có chuyện gì xảy ra ở thành Đại Hoang, nhưng nghĩ đến thân phận của Lâu chủ Thiên Cơ Lâu, hẳn sẽ không đến mức đi lừa gạt mình chuyện này. Làm cho hắn nghi ngờ chính là, hắn từ bên ngoài qua đây, lại không hề cảm ứng được một chút xíu khí tức trận pháp nào. Theo lý mà nói, chuyện này rất vô lý, nếu có trận pháp, kể cả là đã bị phá thì cũng sẽ có tàn trận lưu lại, trong không trung sẽ có hoa văn của trận pháp, không có khả năng biến mất sạch sẽ như vậy được.
“Trận pháp kia, ta đã thuận tay phá đi rồi.”
Lý Vân liếc mắt nhìn hắn một cái, tiếp tục nói:
“Ngươi đương nhiên sẽ không cảm ứng được khí tức của trận pháp.”
“Thuận tay... phá... phá?”
Tịch Hạng Nam nghẹn họng, trố mắt nhìn. Giờ phút này, ngay cả chuyện tâm tư mình bị xem thấu hắn cũng không để ý tới. Trận pháp cấp bậc Thánh Nhân Vương lại còn có thể thuận tay phá, chuyện này cần loại thực lực gì cơ chứ? Đại Thánh hình như cũng không làm được đâu? Chẳng lẽ là Chuẩn Đế? Hắn rất muốn hỏi một chút, nếu Lâu chủ đã mạnh như vậy, sao lại không bảo vệ Thánh chủ nhà mình. Nhưng những lời này, hắn không hỏi ra miệng. Thế giới này có rất nhiều cường giả, chuyện bọn họ làm, có lẽ đều là tùy tâm sở dục, muốn làm gì thì làm cái đó, vị Lâu chủ Thiên Cơ Lâu này rõ ràng cũng là người như vậy. Mình lúc này nên hỏi người bày trận là ai, nếu như đi chất vấn Lâu chủ Thiên Cơ Lâu vì sao thấy chết mà không cứu, thì có lẽ sẽ bị lỡ hết mọi chuyện. Chưa nói tới cuối cùng vẫn không biết được hung thủ giết người là ai, mà còn cộng thêm việc đắc tội với Thiên Cơ Lâu. Thân là Trưởng lão của Xích Viêm Thánh Địa, hắn đương nhiên sẽ không làm chuyện điên rồ như thế.
“Lâu chủ có biết người bày trận là ai không?”
Tịch Hạng Nam hỏi.
“Biết.”
Lý Vân đáp.
“Vậy mong...”
Tịch Hạng Nam vừa định nói, lại bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, lật bàn tay một cái, hai bình đan dược cấp Thánh Chủ lập tức xuất hiện trong tay, hắn đưa hai cái bình tới, nói tiếp:
“Mong Lâu chủ vui lòng nói cho tại hạ biết.”
“Dễ nói.”
Nụ cười trên mặt Lý Vân ôn hòa hơn không ít, hắn nhận lấy đan dược, chậm rãi nói ra bốn chữ:
“Mộ phần Thương Sơn Ngũ Lão!”
...
Trong Thiên Cơ Lâu.
Lý Vân nằm trên một cái ghế dài, ngón tay nhẹ miết tay ghế, tiếng thì thào vang vọng trong đại sảnh yên tĩnh.
“Diêu Quang Thánh chủ...”
Bốn chữ này phát ra từ trong miệng Lý Vân. Trong lúc lơ đãng, mắt hắn hiện lên một tia lạnh lùng. Ban đầu thì phái người đến đây bắt cóc mình, bây giờ đã thăng cấp đến bày bình bố trận trước cửa nhà mình rồi hả? Đầu tiên là hai người Thiên Cương Tông, sau là Lãnh Thiên Thu, tiếp đó mình lại để cho Dương Khâu đi đoạt một viên đan Thiên Địa Tạo Hóa, xem ra trí nhớ của Diêu Quang Thánh chủ không được tốt lắm nha.
“Còn có Thiên Ma Cung...”
Lý Vân nhíu mày. Cái thế lực này rất xa lạ, hắn chưa từng nghe qua bao giờ, nhưng xuất hiện cùng với Diêu Quang Thánh chủ, nhìn thế nào cũng thấy không đơn giản. Đường đường là Diêu Quang Thánh chủ vậy mà lại luân lạc tới mức làm bạn với người trong ma đạo. Tin tức này nếu như tuôn ra ngoài, chắc chắn sẽ khiến một đám người rớt cả tròng mắt. Nếu là ở tương lai, nói chuyện này có thể leo lên đầu hot search cũng không phải là nói quá! Đoán chừng còn có một đám quần chúng ăn dưa muốn xem trò hay.
“Ừm.”
Lý Vân ngồi dậy, quyết định trong lòng, trước tiên truyền tin tức này ra ngoài, dù sao cũng không tốn tiền, không cần điểm Thiên Cơ. Hắn vừa nâng tay lên, còn chưa kịp phóng tin tức ra tấm bia đá bên ngoài, một bóng người trẻ tuổi đã đi từ bên ngoài vào.
“Xin hỏi, Lâu chủ Thiên Cơ Lâu có ở đây không?”
“Người của Xích Viêm Thánh Địa?”
Lý Vân buông tay xuống, hắn liếc mắt nhìn thoáng qua người này, nhàn nhạt nói:
“Vì chuyện của Xích Viêm Thánh chủ à?”
“Ừm??”
Tịch Hạng Nam giật mình. Hắn dùng một tấm Đại Na Di Phù, từ Xích Viêm Thánh Địa đi thẳng tới thành Đại Hoang, còn chưa kịp nói gì, vị Lâu chủ Thiên Cơ Lâu trước mặt này dường như đã biết có chuyện gì rồi. Hắn kích động hỏi:
“Thánh chủ của chúng ta đã tới Thiên Cơ Lâu rồi sao?”
“Không có!”
Lý Vân lắc đầu.
“A...”
Tịch Hạng Nam hơi ngây người.
“Lý mỗ chỉ có thể nói, Thánh chủ của các ngươi tới không đúng lúc, vượt qua một sát trận cấp bậc Thánh Nhân Vương, mặc dù hắn kinh tài tuyệt diễm nhưng thực lực cũng mới chỉ ở cấp Thánh Chủ.”
Lý Vân liếc mắt nhìn Tịch Hạng Nam, nhẹ giọng nói:
“Tu vi cấp Thánh Chủ lại đi vào trong sát trận Thánh Nhân Vương, kết cục thế nào, không cần ta phải nhiều lời đúng chứ!”
“Sát trận Thánh Nhân Vương?”
Tịch Hạng Nam cau mày, không hiểu nói:
“Ý của tiền bối là, có người bày ra một sát trận, dùng nó để giết Thánh chủ của chúng ta?”
“Không sai.”
Lý Vân gật đầu, ngón tay chỉ ra bên ngoài, nói:
“Nếu ngươi không tin thì có thể đi ra ngoài hỏi một chút, gần như toàn bộ người trong thành Đại Hoang đều biết chuyện này.”
“Lâu chủ nói đùa, với danh dự này của Thiên Cơ Lâu, tại hạ đương nhiên tin tưởng.”
Tịch Hạng Nam nói. Mình vội vội vàng vàng chạy tới đây, chưa kịp hỏi thăm có chuyện gì xảy ra ở thành Đại Hoang, nhưng nghĩ đến thân phận của Lâu chủ Thiên Cơ Lâu, hẳn sẽ không đến mức đi lừa gạt mình chuyện này. Làm cho hắn nghi ngờ chính là, hắn từ bên ngoài qua đây, lại không hề cảm ứng được một chút xíu khí tức trận pháp nào. Theo lý mà nói, chuyện này rất vô lý, nếu có trận pháp, kể cả là đã bị phá thì cũng sẽ có tàn trận lưu lại, trong không trung sẽ có hoa văn của trận pháp, không có khả năng biến mất sạch sẽ như vậy được.
“Trận pháp kia, ta đã thuận tay phá đi rồi.”
Lý Vân liếc mắt nhìn hắn một cái, tiếp tục nói:
“Ngươi đương nhiên sẽ không cảm ứng được khí tức của trận pháp.”
“Thuận tay... phá... phá?”
Tịch Hạng Nam nghẹn họng, trố mắt nhìn. Giờ phút này, ngay cả chuyện tâm tư mình bị xem thấu hắn cũng không để ý tới. Trận pháp cấp bậc Thánh Nhân Vương lại còn có thể thuận tay phá, chuyện này cần loại thực lực gì cơ chứ? Đại Thánh hình như cũng không làm được đâu? Chẳng lẽ là Chuẩn Đế? Hắn rất muốn hỏi một chút, nếu Lâu chủ đã mạnh như vậy, sao lại không bảo vệ Thánh chủ nhà mình. Nhưng những lời này, hắn không hỏi ra miệng. Thế giới này có rất nhiều cường giả, chuyện bọn họ làm, có lẽ đều là tùy tâm sở dục, muốn làm gì thì làm cái đó, vị Lâu chủ Thiên Cơ Lâu này rõ ràng cũng là người như vậy. Mình lúc này nên hỏi người bày trận là ai, nếu như đi chất vấn Lâu chủ Thiên Cơ Lâu vì sao thấy chết mà không cứu, thì có lẽ sẽ bị lỡ hết mọi chuyện. Chưa nói tới cuối cùng vẫn không biết được hung thủ giết người là ai, mà còn cộng thêm việc đắc tội với Thiên Cơ Lâu. Thân là Trưởng lão của Xích Viêm Thánh Địa, hắn đương nhiên sẽ không làm chuyện điên rồ như thế.
“Lâu chủ có biết người bày trận là ai không?”
Tịch Hạng Nam hỏi.
“Biết.”
Lý Vân đáp.
“Vậy mong...”
Tịch Hạng Nam vừa định nói, lại bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, lật bàn tay một cái, hai bình đan dược cấp Thánh Chủ lập tức xuất hiện trong tay, hắn đưa hai cái bình tới, nói tiếp:
“Mong Lâu chủ vui lòng nói cho tại hạ biết.”
“Dễ nói.”
Nụ cười trên mặt Lý Vân ôn hòa hơn không ít, hắn nhận lấy đan dược, chậm rãi nói ra bốn chữ:
“Mộ phần Thương Sơn Ngũ Lão!”