Sủng Thú Ta Ngự Sao Không Tính Là Thú Chứ?
Chương 64: Lôi Điện Phong Bạo hiển uy
Phạm vi bao phủ của Lôi Điện Phóng Xạ cũng có giới hạn.
Kim Nguyên Bảo vì nhằm vào Bá Vương Chương, nên khi thi triển Lôi Điện Phóng Xạ đã cố ý áp sát mặt đất.
Nhưng ai ngờ được, Bá Vương Chương lại có thể tự biến mình thành bóng bay chứ? Hai mắt Minh Hi sáng lên, rất muốn hỏi con bạch tuộc lớn này một câu: “Trước đây cậu có từng theo một tên hải tặc đội mũ rơm đi chinh phục Tân Thế Giới không?”
Cái công thức quen thuộc này.
Khá lắm!
Thời buổi này sủng thú hệ Thủy cũng biết bay rồi.
“Thủy Lưu Phún Xạ.”
Thịnh Thời Nghiễn chủ động phản công.
Ngay lập tức một dòng nước cực mạnh phun về phía Kim Nguyên Bảo, cột nước đường kính tới một mét, tốc độ cực nhanh, Kim Nguyên Bảo hoàn toàn không kịp né tránh.
Ngay sau đó Kim Nguyên Bảo bị dòng nước đ.á.n.h rơi xuống mặt đất.
Nó nhịn không phát ra tiếng kêu đau.
Minh Hi: “Bay lên.”
Thịnh Thời Nghiễn cũng muốn thừa thắng xông lên, kích động hô lớn: “Thủy Cầu!”
Nhưng Bá Vương Chương đang ở trên không, chắc chắn ảnh hưởng đến khả năng phát huy, lúc nó chuẩn bị tấn công thì Kim Nguyên Bảo đã vỗ đôi cánh ướt sũng bay lên lần nữa.
“Truy Phong.”
“Lôi Điện Cầu.”
Bá Vương Chương thân hình lớn, lơ lửng trên không càng khó né tránh.
Dù nó đã cố gắng phản công, nhưng liên tiếp vài quả Lôi Điện Cầu đ.á.n.h tới, vẫn có những đòn không thể tránh.
Bị Lôi Điện Cầu đ.á.n.h trúng, cơ thể phồng lên của nó nhanh ch.óng co lại, buộc phải rơi xuống đất, khôi phục hình dạng ban đầu.
Hiện tại trên sân toàn là nước, cơ hội hiếm có, không thể bỏ lỡ.
Minh Hi không do dự, lập tức hô lên kỹ năng đó: “Lôi Điện Phong Bạo!”
Kim Nguyên Bảo hưng phấn kêu một tiếng.
Năng lượng toàn thân nó như dung nham sôi trào, ngay khoảnh khắc tiếp theo, sáu đóa lôi hoa khổng lồ cao tới hai mét bao vây c.h.ặ.t lấy Bá Vương Chương.
Những đóa lôi hoa còn khép nụ, mềm mại như mây, xinh đẹp, yên hòa, tĩnh lặng.
Khi mọi người còn đang bị vẻ đẹp mê hoặc của lôi hoa làm cho hoa mắt, chúng đồng loạt nở rộ.
Mà trong khoảnh khắc nở rộ, những đóa hoa rực rỡ kia hóa thành cơn cuồng phong hung tàn.
Hoa nở — gió bão nổi lên.
Đó chính là Lôi Điện Phong Bạo.
“Bá bá!”
Bị cuồng phong bao vây, Bá Vương Chương phát ra từng tiếng kêu đau đớn.
Vô cùng thê lương.
Chẳng bao lâu, Lôi Điện Phong Bạo dừng lại, Bá Vương Chương cũng ngã xuống.
Dù Bá Vương Chương là sủng thú cao cấp, nhưng dù sao cũng mới tiến hóa không lâu, thực lực chưa đạt đến rạch ròi sâu thẳm so với trung cấp đỉnh phong.
Bị chiêu thức có uy lực mạnh nhất trong số các kỹ năng cao giai là Lôi Điện Phong Bạo — miểu sát cũng không có gì lạ.
“Xào xạc!”
Lặng ngắt không tiếng động, chỉ còn gió thổi hiu quạnh.
“Tuýt!”
“Bá Vương Chương mất khả năng chiến đấu, thí sinh Minh Hi dành chiến thắng!”
[Chúc mừng Lôi Ma Điểu của chủ nhân vượt cấp đ.á.n.h bại…]
Giọng trọng tài như tiếng trống đ.á.n.h thức, kéo mọi người ra khỏi trạng thái ngơ ngác.
“Tôi nhìn nhầm sao?”
“Đó là Lôi Điện Phong Bạo đúng không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Lôi hoa to như vậy, cuồng phong dữ dội như vậy, không phải Lôi Điện Phong Bạo thì còn là gì?”
“Anh em, Lôi Ma Điểu thật ra là sủng thú cao cấp đúng không?”
“Chắc chắn không phải, Lôi Ma Điểu đã bị liên minh xác định không thể tiến hóa lên cao cấp, sao có thể là sủng thú cao cấp?”
“Vậy sao nó biết Lôi Điện Phong Bạo?”
“Đó là Lôi Điện Phong Bạo đấy! Cao giai trong số các kỹ năng cao giai! Các cậu từng thấy sủng thú trung cấp nào dùng được loại kỹ năng này chưa?
Trước đó con Lôi Ma Điểu này biết Dực Trảm tôi đã thấy vô lý rồi, giờ nó còn dùng được Lôi Điện Phong Bạo, hơn nữa còn nở ra sáu đóa lôi hoa, sáu đóa, mỗi nụ ít nhất hai mét, điều này chứng tỏ độ thuần thục của Lôi Điện Phong Bạo đã đạt tiểu thành, điều này hợp lý không? Khoa học không?
Vậy có khi nào là liên minh đ.á.n.h giá sai cấp bậc của Lôi Ma Điểu không? Thực ra nó là cao cấp?”
Dù suy đoán của người bạn rất hợp lý.
Nhưng mà ——
“Cậu nghĩ đám nhà khoa học và Đào Tạo Sư của liên minh đều ăn không ngồi rồi à? Ngay cả cấp bậc của sinh vật siêu phàm cũng có thể xác định sai?”
“…Vậy chỉ có một khả năng, con Lôi Ma Điểu của Minh Hi quá biến thái.”
Không chỉ khán giả ngơ ngác, ngay cả Minh Hi — người ra lệnh cho Kim Nguyên Bảo dùng Lôi Điện Phong Bạo — cũng có chút mơ hồ.
Lôi Điện Phong Bạo vậy mà nở ra sáu đóa lôi hoa, độ thuần thục đã đạt tiểu thành?
66 giờ mà khiến độ thuần thục của Lôi Điện Phong Bạo tăng liền ba bậc.
Đỉnh của ch.óp!
Trận cuối vòng bảng vốn đã náo nhiệt.
Điều khiến tất cả khán giả không ngờ là, ngoài bảng C xuất hiện kết quả “ngoài dự đoán nhưng hợp lý”, thì bảng D bên kia Hoa Lộc cũng bất ngờ thất bại trước Ngụy Huân Huân.
Khán giả: “……”
Thật khó để bình luận.
“Thời buổi này sủng thú trung cấp đều mạnh vậy sao? Hoa Lộc cũng thua!”
“Trước đó sao không thấy Ngụy Huân Huân có thực lực này? Cảm giác như đột nhiên khai thông hai mạch Nhâm Đốc!”
“Trận này cũng là thắng nhờ chiến thuật, Bạo Bạo Nấm của Hoa Lộc hoàn toàn chưa phát huy được thực lực thật sự.”
“Cúp Trường Hằng lần này thú vị thật.”
“Chứ còn gì nữa, bản thân giải lần này hàm lượng vàng đã rất cao, mấy năm trước vì trùng thời gian với giải toàn quốc nên đâu có nhiều thiên tài tham gia như vậy.”
“Ngụy Huân Huân thì thôi, dù gì cũng là học sinh cấp ba, gần 17 tuổi, nuôi được Bảo Lũy Quy đến mức này còn hiểu được.
Nhưng Phó Nhất Phàm và Minh Hi đều là học sinh cấp hai, một người 15 tuổi, một người 14 tuổi, các cậu nhìn thành tích vòng bảng của hai người này đi, một người đứng thứ hai bảng D chỉ thua một trận, một người đứng đầu bảng C, mười bốn trận toàn thắng!
Hai người này mẹ nó chỗ nào giống học sinh cấp hai?”
Hai học sinh cấp hai đang bị bàn tán lúc này vừa tụ lại.
Phó Nhất Phàm kéo Minh Hi sang một bên, trước tiên chúc mừng cô đứng đầu bảng, sau đó ghé sát nói nhỏ.
“Học muội, nói nhỏ với em chuyện này, có khả năng trận đấu chiều nay sẽ bị hủy.”
Minh Hi ngước mắt: “Chuyện gì vậy?”
Chẳng lẽ “nút không gian” của cô định vỗ cánh bay mất à?
“Anh nghe ba anh nói, hình như bí địa không biết vì sao lại mở sớm!”
Nghe vậy Minh Hi cũng giật mình: “Bí địa Trường Hằng mở sớm? Thật hay giả?”
Phó Nhất Phàm gật đầu.
“Tám chín phần mười, nên có thể chúng ta sẽ phải đi vào bí địa sớm hơn một ngày. Để có đủ thời gian chuẩn bị, khả năng cao trận chiều nay sẽ bị hủy.”
Thời gian dự kiến vào bí địa ban đầu là ngày 30 tháng 4, sau khi kết thúc thi đấu còn một ngày nghỉ chuẩn bị.
Nhưng nếu bí địa thật sự mở sớm, thì khả năng hủy bán kết và chung kết là rất cao.
Minh Hi có chút tò mò: “Trước đây từng xảy ra chuyện như vậy chưa? Ý em là việc bí địa Trường Hằng mở sớm ấy.”
Phó Nhất Phàm lắc đầu: “Chưa, nhưng lại có vài lần mở muộn.”
“Vậy khi mở muộn, bên trong bí địa có xuất hiện bất thường gì không?”
“Cái này thì chưa nghe nói.”
Phó Nhất Phàm thấy vẻ mặt cô có chút nghiêm trọng.
Liền an ủi: “Em đừng lo, chuyện này thật ra cũng khá bình thường.”
Kim Nguyên Bảo vì nhằm vào Bá Vương Chương, nên khi thi triển Lôi Điện Phóng Xạ đã cố ý áp sát mặt đất.
Nhưng ai ngờ được, Bá Vương Chương lại có thể tự biến mình thành bóng bay chứ? Hai mắt Minh Hi sáng lên, rất muốn hỏi con bạch tuộc lớn này một câu: “Trước đây cậu có từng theo một tên hải tặc đội mũ rơm đi chinh phục Tân Thế Giới không?”
Cái công thức quen thuộc này.
Khá lắm!
Thời buổi này sủng thú hệ Thủy cũng biết bay rồi.
“Thủy Lưu Phún Xạ.”
Thịnh Thời Nghiễn chủ động phản công.
Ngay lập tức một dòng nước cực mạnh phun về phía Kim Nguyên Bảo, cột nước đường kính tới một mét, tốc độ cực nhanh, Kim Nguyên Bảo hoàn toàn không kịp né tránh.
Ngay sau đó Kim Nguyên Bảo bị dòng nước đ.á.n.h rơi xuống mặt đất.
Nó nhịn không phát ra tiếng kêu đau.
Minh Hi: “Bay lên.”
Thịnh Thời Nghiễn cũng muốn thừa thắng xông lên, kích động hô lớn: “Thủy Cầu!”
Nhưng Bá Vương Chương đang ở trên không, chắc chắn ảnh hưởng đến khả năng phát huy, lúc nó chuẩn bị tấn công thì Kim Nguyên Bảo đã vỗ đôi cánh ướt sũng bay lên lần nữa.
“Truy Phong.”
“Lôi Điện Cầu.”
Bá Vương Chương thân hình lớn, lơ lửng trên không càng khó né tránh.
Dù nó đã cố gắng phản công, nhưng liên tiếp vài quả Lôi Điện Cầu đ.á.n.h tới, vẫn có những đòn không thể tránh.
Bị Lôi Điện Cầu đ.á.n.h trúng, cơ thể phồng lên của nó nhanh ch.óng co lại, buộc phải rơi xuống đất, khôi phục hình dạng ban đầu.
Hiện tại trên sân toàn là nước, cơ hội hiếm có, không thể bỏ lỡ.
Minh Hi không do dự, lập tức hô lên kỹ năng đó: “Lôi Điện Phong Bạo!”
Kim Nguyên Bảo hưng phấn kêu một tiếng.
Năng lượng toàn thân nó như dung nham sôi trào, ngay khoảnh khắc tiếp theo, sáu đóa lôi hoa khổng lồ cao tới hai mét bao vây c.h.ặ.t lấy Bá Vương Chương.
Những đóa lôi hoa còn khép nụ, mềm mại như mây, xinh đẹp, yên hòa, tĩnh lặng.
Khi mọi người còn đang bị vẻ đẹp mê hoặc của lôi hoa làm cho hoa mắt, chúng đồng loạt nở rộ.
Mà trong khoảnh khắc nở rộ, những đóa hoa rực rỡ kia hóa thành cơn cuồng phong hung tàn.
Hoa nở — gió bão nổi lên.
Đó chính là Lôi Điện Phong Bạo.
“Bá bá!”
Bị cuồng phong bao vây, Bá Vương Chương phát ra từng tiếng kêu đau đớn.
Vô cùng thê lương.
Chẳng bao lâu, Lôi Điện Phong Bạo dừng lại, Bá Vương Chương cũng ngã xuống.
Dù Bá Vương Chương là sủng thú cao cấp, nhưng dù sao cũng mới tiến hóa không lâu, thực lực chưa đạt đến rạch ròi sâu thẳm so với trung cấp đỉnh phong.
Bị chiêu thức có uy lực mạnh nhất trong số các kỹ năng cao giai là Lôi Điện Phong Bạo — miểu sát cũng không có gì lạ.
“Xào xạc!”
Lặng ngắt không tiếng động, chỉ còn gió thổi hiu quạnh.
“Tuýt!”
“Bá Vương Chương mất khả năng chiến đấu, thí sinh Minh Hi dành chiến thắng!”
[Chúc mừng Lôi Ma Điểu của chủ nhân vượt cấp đ.á.n.h bại…]
Giọng trọng tài như tiếng trống đ.á.n.h thức, kéo mọi người ra khỏi trạng thái ngơ ngác.
“Tôi nhìn nhầm sao?”
“Đó là Lôi Điện Phong Bạo đúng không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Lôi hoa to như vậy, cuồng phong dữ dội như vậy, không phải Lôi Điện Phong Bạo thì còn là gì?”
“Anh em, Lôi Ma Điểu thật ra là sủng thú cao cấp đúng không?”
“Chắc chắn không phải, Lôi Ma Điểu đã bị liên minh xác định không thể tiến hóa lên cao cấp, sao có thể là sủng thú cao cấp?”
“Vậy sao nó biết Lôi Điện Phong Bạo?”
“Đó là Lôi Điện Phong Bạo đấy! Cao giai trong số các kỹ năng cao giai! Các cậu từng thấy sủng thú trung cấp nào dùng được loại kỹ năng này chưa?
Trước đó con Lôi Ma Điểu này biết Dực Trảm tôi đã thấy vô lý rồi, giờ nó còn dùng được Lôi Điện Phong Bạo, hơn nữa còn nở ra sáu đóa lôi hoa, sáu đóa, mỗi nụ ít nhất hai mét, điều này chứng tỏ độ thuần thục của Lôi Điện Phong Bạo đã đạt tiểu thành, điều này hợp lý không? Khoa học không?
Vậy có khi nào là liên minh đ.á.n.h giá sai cấp bậc của Lôi Ma Điểu không? Thực ra nó là cao cấp?”
Dù suy đoán của người bạn rất hợp lý.
Nhưng mà ——
“Cậu nghĩ đám nhà khoa học và Đào Tạo Sư của liên minh đều ăn không ngồi rồi à? Ngay cả cấp bậc của sinh vật siêu phàm cũng có thể xác định sai?”
“…Vậy chỉ có một khả năng, con Lôi Ma Điểu của Minh Hi quá biến thái.”
Không chỉ khán giả ngơ ngác, ngay cả Minh Hi — người ra lệnh cho Kim Nguyên Bảo dùng Lôi Điện Phong Bạo — cũng có chút mơ hồ.
Lôi Điện Phong Bạo vậy mà nở ra sáu đóa lôi hoa, độ thuần thục đã đạt tiểu thành?
66 giờ mà khiến độ thuần thục của Lôi Điện Phong Bạo tăng liền ba bậc.
Đỉnh của ch.óp!
Trận cuối vòng bảng vốn đã náo nhiệt.
Điều khiến tất cả khán giả không ngờ là, ngoài bảng C xuất hiện kết quả “ngoài dự đoán nhưng hợp lý”, thì bảng D bên kia Hoa Lộc cũng bất ngờ thất bại trước Ngụy Huân Huân.
Khán giả: “……”
Thật khó để bình luận.
“Thời buổi này sủng thú trung cấp đều mạnh vậy sao? Hoa Lộc cũng thua!”
“Trước đó sao không thấy Ngụy Huân Huân có thực lực này? Cảm giác như đột nhiên khai thông hai mạch Nhâm Đốc!”
“Trận này cũng là thắng nhờ chiến thuật, Bạo Bạo Nấm của Hoa Lộc hoàn toàn chưa phát huy được thực lực thật sự.”
“Cúp Trường Hằng lần này thú vị thật.”
“Chứ còn gì nữa, bản thân giải lần này hàm lượng vàng đã rất cao, mấy năm trước vì trùng thời gian với giải toàn quốc nên đâu có nhiều thiên tài tham gia như vậy.”
“Ngụy Huân Huân thì thôi, dù gì cũng là học sinh cấp ba, gần 17 tuổi, nuôi được Bảo Lũy Quy đến mức này còn hiểu được.
Nhưng Phó Nhất Phàm và Minh Hi đều là học sinh cấp hai, một người 15 tuổi, một người 14 tuổi, các cậu nhìn thành tích vòng bảng của hai người này đi, một người đứng thứ hai bảng D chỉ thua một trận, một người đứng đầu bảng C, mười bốn trận toàn thắng!
Hai người này mẹ nó chỗ nào giống học sinh cấp hai?”
Hai học sinh cấp hai đang bị bàn tán lúc này vừa tụ lại.
Phó Nhất Phàm kéo Minh Hi sang một bên, trước tiên chúc mừng cô đứng đầu bảng, sau đó ghé sát nói nhỏ.
“Học muội, nói nhỏ với em chuyện này, có khả năng trận đấu chiều nay sẽ bị hủy.”
Minh Hi ngước mắt: “Chuyện gì vậy?”
Chẳng lẽ “nút không gian” của cô định vỗ cánh bay mất à?
“Anh nghe ba anh nói, hình như bí địa không biết vì sao lại mở sớm!”
Nghe vậy Minh Hi cũng giật mình: “Bí địa Trường Hằng mở sớm? Thật hay giả?”
Phó Nhất Phàm gật đầu.
“Tám chín phần mười, nên có thể chúng ta sẽ phải đi vào bí địa sớm hơn một ngày. Để có đủ thời gian chuẩn bị, khả năng cao trận chiều nay sẽ bị hủy.”
Thời gian dự kiến vào bí địa ban đầu là ngày 30 tháng 4, sau khi kết thúc thi đấu còn một ngày nghỉ chuẩn bị.
Nhưng nếu bí địa thật sự mở sớm, thì khả năng hủy bán kết và chung kết là rất cao.
Minh Hi có chút tò mò: “Trước đây từng xảy ra chuyện như vậy chưa? Ý em là việc bí địa Trường Hằng mở sớm ấy.”
Phó Nhất Phàm lắc đầu: “Chưa, nhưng lại có vài lần mở muộn.”
“Vậy khi mở muộn, bên trong bí địa có xuất hiện bất thường gì không?”
“Cái này thì chưa nghe nói.”
Phó Nhất Phàm thấy vẻ mặt cô có chút nghiêm trọng.
Liền an ủi: “Em đừng lo, chuyện này thật ra cũng khá bình thường.”