Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ

Chương 20: Trương Tự bị lãng quên

Tôi thấy gần đây Thương Dật và Từ Uyển Khanh đã hóa giải mọi mâu thuẫn, đạt được thỏa thuận và làm lành với nhau.

Tôi mở cuốn sổ ra xem, cuốn sổ không có gì khác lạ, mỗi trang đều viết những lời hỏi thăm thường ngày một cách ngay ngắn. Tôi trằn trọc không ngủ được, đọc kỹ nửa đêm, mới từ kẽ chữ nhìn ra chữ, hơn nửa cuốn đều viết bốn chữ "Mắng yêu đánh thương"!

Không phải tôi đột nhiên nảy ra ý nghĩ kỳ quặc đâu nhé, tôi ngu ngốc như cục tẩy, hiểu biết về tình cảm chỉ giới hạn ở việc Lục Y Bình viết nhật ký.

*Nhân vật trong Dòng Sông Ly Biệt_Quỳnh Dao

Thương Dật chắc cũng nghĩ vậy, nên khi cô ấy viết vào cuốn sổ chung này chưa bao giờ tránh mặt tôi, một đứa vị thành niên. Có lẽ cô ấy nghĩ tôi trình độ văn hóa thấp, không hiểu, hoặc là nghĩ tôi có hiểu cũng không để tâm.

Cô ấy cũng khá hiểu tôi.

Có nhân có quả, mọi chuyện phải bắt đầu từ câu nói đầu tiên của Thương Dật: Dạo này có khỏe không?

Cái giọng điệu này nghe không giống nói với tôi, nhưng lúc đó Thương Dật vừa đốt diều của Từ Uyển Khanh, vừa bắt nạt người ta xong lại lẽo đẽo đến nói chuyện, mấy cậu bé tiểu học lớp tôi cũng hay làm vậy lắm? Bạn có thấy đúng không?

Thương Dật cũng lớn tuổi rồi, chắc không làm ra chuyện vô duyên như thế, nên tôi trả lời bên dưới:

Khỏe.

Từ Uyển Khanh nói bên dưới:

Gần đây không có chuyện gì, ta có ý định viết sách, "Kim Bình Mai" đã ra mắt, ta lại có câu chuyện khác để viết, nhưng người ta nói, viết tiểu thuyết sẽ gặp báo ứng, nên ta chưa động bút.

Chính từ câu nói này, hai người bắt đầu trò chuyện qua lại.

Chúng tôi cũng không nói gì, cũng không dám hỏi.

Trước hết Thương Dật bắt đầu lấy lòng sở thích của Từ Uyển Khanh, tự mình bịa ra câu chuyện Vương Nhị mua giày, bịa ra một câu chuyện lộn xộn, lung tung, trình độ tiểu học, tôi đọc mà ngáp ngắn ngáp dài.

Tuy cô ấy trên hô mưa gọi gió thương trường nhưng lại là người kín tiếng, nhưng sự nghiệp viết lách này thực sự không hợp với cô ấy. Cô ấy vừa chuyển sang lĩnh vực khác mà đã viết hươu viết vượn không ra vào đâu, câu chuyện này viết rất tệ.

Đương nhiên chúng tôi cũng không dám nói Thương đại gia viết không hay, tôi cũng không dám hé răng.

Ai ngờ Thương Dật của chúng tôi lại bắt đầu viết truyện dài kỳ, Vương Nhị về nhà đánh nhau với vợ.

Vương Nhị cùng cha đập phá cửa hàng giày bắt đầu bán giày.

Vương Nhị và vợ xóa bỏ hiểu lầm, lúc này Vương Nhị bị bệnh bạch cầu, vợ anh ta tự mình bắt đầu điều hành cửa hàng giày.

Sau đó vợ Vương Nhị trở thành đại gia thương trường.

Chỉ trong bốn trang giấy, Thương Dật đã viết xong cuộc đời đầy thăng trầm của Vương Nhị và vợ anh ta, xen giữa là vài câu chữ bút lông, đều là những lời Từ Uyển Khanh nói:

Vợ Vương Nhị chẳng phải là Thương muội sao?

Kinh doanh có thuật diệu kỳ như vậy, Thương muội thật có tài.

Từ Uyển Khanh nghiễm nhiên tự cho mình là Chí Nghiễn Trai, còn liên tục bình luận trong kẽ chữ, sau khi Thương Dật viết xong truyện dài kỳ còn thêm một đoạn tác giả có lời muốn nói:

Cô xem tôi còn viết được, cô viết chắc chắn sẽ hay hơn.

Chậc. Ái chà chà.

Thương Dật khen người khác như vậy làm tôi không thể nào liên hệ cái hình ảnh Thương Dật với vẻ mặt chế giễu, nhìn ai cũng như thằng ngốc trong đầu tôi với những lời nói dịu dàng như vậy.

Nhưng nét chữ như thật, chúng tôi cũng không dám hỏi.

Họ qua lại, hòa thuận như cầm sắt hòa minh, sau này tôi cũng ít khi mở cuốn sổ ra, chỉ có thể từ cuốn sổ kinh nguyệt mà thấy Thương Dật thỉnh thoảng ban phát cho tôi sự thương hại:

Ăn ít kem thôi. Ăn ít đồ nướng thôi, đốt nóng giường lên.

Tôi nằm trên giường nóng ấm lại mở cuốn sổ ra, trích một đoạn đối thoại, không thể để mình tôi cay mắt.

Thương Dật:

Dạo này cô khỏe không? Tiểu thuyết thế nào rồi? Chồng cô đối xử với cô tốt không?

Thương Dật:

Hôm nay thời tiết rất đẹp, tôi đã xem dự báo thời tiết, cô mặc thêm đồ vào nhé.

Thương Dật:

Hôm nay tôi thấy trên tạp chí có một chiếc váy giả cổ khá hợp với cô, tôi đã cắt tạp chí ra và để vào sách ngữ văn rồi.

Không phải tôi cố ý góp số lượng từ đâu nhé, mà là Thương Dật nhắn ba câu sáu ngày liên tiếp, thì Từ Uyển Khanh mới thong thả trả lời một câu:

Làm sao Thương muội biết có hợp với ta hay không? Nếu ta xấu xí không thể nhìn nổi, cũng hợp sao?

Thương Dật dường như tin chắc Từ Uyển Khanh rất xinh đẹp, nói:

Uyển Khanh rất xinh đẹp.

Nói cứ như cô ấy đã từng gặp vậy.

Tôi không biết Thương Dật gần đây thay đổi tính nết lấy lòng Từ Uyển Khanh rốt cuộc là vì cái gì, lẽ nào phía sau còn có âm mưu gì khác sao?

Nhưng nhìn cách họ gọi nhau thân mật như vậy, tôi cũng không dám nhìn thêm.

Thương Dật:

Uyển Khanh dạo này bận à? Cũng không trả lời tôi.

......

Nàng có phiền không?

Dạo này Thương Dật cứ như mấy ông chú đột nhiên bắt chuyện trên mạng vậy.

Người đẹp ở đó không, người đẹp bận à? Người đẹp cũng không thèm để ý tôi? Người đẹp đang làm gì vậy.

......

Nhân vật sụp đổ hơi nhanh, nhưng không nhìn thấy biểu cảm của Thương Dật khi viết những lời này nên tôi cũng không dám vội vàng kết luận.

Sau khi cô ấy rời khỏi Bình Đô, trên mạng có một tin tức về cô ấy, nhưng cũng chỉ là một hình ảnh chụp nghiêng. Đó là một hội nghị thượng đỉnh có rất nhiều doanh nhân tham dự, cô ấy không lộ liễu ngồi ở góc, đoan trang như một MC thời sự, trước mặt đặt một cốc giấy và bảng tên, nếu không phải bảng tên tôi còn không dám xác nhận đó là Thương Dật.

Từ Uyển Khanh trả lời cô ấy:

Gần đây phu quân ta chuẩn bị mưu phản, sự việc trước sau là như thế này như thế này......

Phần giữa tôi không hiểu, nhưng tôi nghĩ Thương Dật đã hiểu.

Thương Dật nói:

Sắp xếp đồ đạc chạy trốn đi, đừng để bị liên lụy.

Từ Uyển Khanh trả lời:

Tuy ta có ý định rời đi, nhưng lại không có nơi nào để đến, cũng vì cách một ngày cơ thể lại không tự chủ được, nên vì thế mà buồn phiền. Thương muội không cần bận tâm.

Gần đây ta đã viết một cuốn tiểu thuyết, phu quân nói rất hay, ta nghĩ nên để nàng xem, ta đã chép lại một bản ở cuối sách ngữ văn.

Việc kinh doanh của Thương muội thật như xe chạy đường bằng, chưa từng nghe thấy. Ta đã tham khảo một chút viết vào trong sách, phu quân tưởng là ý tưởng kỳ diệu của ta.

Không ngờ Thương muội mới là Phạm Lãi tái thế, ta thực sự hổ thẹn.

*Phạm Lãi: Một danh sĩ trong khoảng thời gian Xuân Thu. Cótuổng cải lương Tây Thi – Phạm Lãi khá hay.

Lời của Thương Dật ở dưới cùng:

Cô cũng viết hay quá đi chứ!

Vợ Vương Nhị đúng là một người tinh không và tài giỏi.

......

Tôi đóng cuốn sổ lại, cuốn sổ này đã không còn chỗ cho tôi nữa rồi.

Quảng cáo
Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ - Chương 20 | Đọc truyện chữ