Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ

Chương 18: Thương Dật ấu trĩ

Thương Dật vừa mới moi được một cái tên từ miệng Trương Tự: Lý Chiêu Đệ.

Một luồng rùng mình chạy dọc từ đỉnh đầu xuống xương cụt.

Để tránh cô hiểu lầm Từ Uyển Khanh là một kẻ cầm thú, cô đặc biệt mang câu "Phỉ báo dã, vĩnh dĩ vi hảo dã" kia ra cho chính Từ Uyển Khanh xem.

Rồi giả vờ một chút, giả bộ như lần đầu tiên mình nhìn thấy, làm ra vẻ kinh ngạc ôm sách đẩy cửa bước vào.

"Này hỏi cô chuyện này, câu này biểu đạt tình cảm gì? Tình bằng hữu quân tử? Hay là...... ừm, loại có chút mưu đồ? Gần đây có người viết cái này cho tôi đấy, cô thấy sao? Cô có học thức, tôi không hiểu rõ lắm."

Từ Uyển Khanh đọc thầm câu nói này một lần, dường như nhớ ra điều gì, ánh mắt cũng dịu dàng như làn nước xuân gợn sóng: "Nói là mưu đồ thì không thỏa đáng, ta cho rằng, đây nên là tình bằng hữu quân tử, nhưng lại hy vọng tình nghĩa tăng tiến, chứ không phải có ý đồ gì."

Nàng đúng là một kẻ cầm thú!

Lý Chiêu Đệ con bé mới có mười hai tuổi thôi!

Cô nhất thời quên mất rằng khi Từ Uyển Khanh viết câu này cũng chỉ mới mười sáu tuổi.

"Tình nghĩa tăng tiến kiểu gì?" Thương Dật không cam lòng, không thể tin được cô nàng chân bó này lại khai hóa đến vậy, còn mạnh mẽ hơn cả cô, một người hiện đại.

Tất nhiên cũng không thể gọi là cô nàng bó chân nữa, đó không phải là một cách gọi tốt đẹp gì cho cam. Lần này cô định đưa Từ Uyển Khanh đến bệnh viện ở Bắc Kinh để xem chân, xem có thể tháo bỏ được không, rồi tiện thể xem cơ thể bất tử năm trăm năm này có biến dị thành hình dạng khác không.

Nhưng hiện tại, cô đang nghi ngờ ánh mắt và phẩm hạnh của Từ Uyển Khanh, và định dạy nàng rằng, ở thời hiện đại, không thể có ý đồ bất chính với một đứa trẻ mới có chừng đó tuổi được.

Nếu Từ Uyển Khanh thật sự có "ý đồ" trước mặt cô, phá vỡ hình tượng người phụ nữ phong kiến dịu dàng, tri thức. Tuy nàng ấy nói chuyện kỳ lạ nhưng đầu óc vẫn minh mẫn, có lẽ cô sẽ cân nhắc đến việc bán Từ Uyển Khanh với giá cao ở chợ đen rồi tự kiểm tra xem đầu óc mình có quá nhiều keo dán rồi hay không.

"Sao Thương muội lại tò mò câu này? Ai nói với Thương muội? Ta sẽ vì nàng phân tích một hai."

Từ Uyển Khanh cầm một lọn tóc xoăn của cô vuốt ra phía trước, hai tay không ngừng nghỉ, giúp cô vuốt phẳng cổ áo, cài chặt cúc áo thứ hai.

Lẳng lơ! Thương Dật ngả người ra sau, lún sâu vào chiếc ghế sofa mềm mại.

Cô luôn cảm thấy Từ Uyển Khanh trước mặt mình như một cao thủ tình trường, lúc nào cũng như đang trêu chọc cô vậy.

Có biết giữ gìn đạo đức phụ nữ không!

Cô không có dính mưu này đâu nhé, lạnh mặt đáp: "Cô cứ trả lời tôi là được."

"Nếu không ai nói với Thương muội, vậy là Thương muội tự có lời muốn nói với người khác rồi, ai may mắn như vậy, được nàng yêu mến thế? Theo ta thấy, Thương muội đối với ai có tình có nghĩa, muốn tăng tiến tình nghĩa gì thì tự mình nói rõ ràng là được. Dùng thơ để biểu lộ tình nghĩa có phần uyển chuyển, lại phải lĩnh hội được điều này, làm mất đi nhiều ý nghĩa đáng có..."

"À được rồi được rồi." Thương Dật sợ nàng chết khiếp.

Đâu ra mà nhiều lời thế.

"Xem ra là có rồi." Từ Uyển Khanh dường như không định buông tha cô, bưng chén trà lên từ từ thổi lá trà, tự mình nhấp một ngụm trà, dường như đang đợi Thương Dật cho mình một lời giải thích.

"Này không phải, cô sao lại giống như một...... như một bà quản gia vậy, ngồi đây là muốn xét hỏi tôi. Tôi chỉ hỏi có mấy câu mà sao cô đâu ra mà nhiều lời thế."

"Thật sự là thỉnh giáo thôi ư?" Từ Uyển Khanh lườm cô một cái, rồi nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, cầm sách lên, "Thật sự không có ai thích à?"

"Thật mà thật mà, không ai không một ai. Cô nói chuyện đàng hoàng đi."

Từ Uyển Khanh lại bưng chén trà lên uống, lộ rõ một nụ cười kín đáo, chứa ba phần kiêu ngạo bảy phần đắc ý.

Thương Dật đau đầu: "Nói mau, đừng cười."

"Nói rồi mà nàng không chịu nghe, nên ta không nói nữa." Đặt chén trà xuống, Từ Uyển Khanh vòng qua sau ghế sofa, đợi Thương Dật định đứng dậy đánh nàng, nàng đã sớm vòng sang phía ngăn phòng, vặn vòi nước rửa tay.

Thương Dật đuổi theo, Từ Uyển Khanh liền giơ tay lên, bắn nước vào mặt cô.

Đây là loại người gì!

Thương Dật tức đến tối sầm mặt mũi, nhưng cũng không thể làm gì Từ Uyển Khanh, đành gác lại tranh cãi, tạm thời coi đây là tình bằng hữu quân tử.

Là cô dơ bẩn, là cô đáng đời. Cô tự thôi miên mình, vịn vào cậu chàng xấu trai đứng một lúc lâu mới hồi phục.

Khi vào phòng, Từ Uyển Khanh đã ôm sách đọc.

Thương Dật cố tình làm nàng khó chịu, giật phắt cuốn sách ném vào góc.

Đối diện khẽ cười, nhìn cô trêu chọc: "Thương muội ấu trĩ."

Nói xong, nàng ấy tự mình đi nhặt sách về, còn lại Thương Dật một mình nghẹn cục tức không thể ho ra cũng không thể nuốt vào, tức đến chỉ muốn chửi người.

Sao cô lại đi so đo với một người cổ đại chứ?

Không những so đo mà còn khinh địch, cho rằng người cổ đại đều cổ hủ như một cái quan tài sống.

Sao người này sống hơn năm trăm tuổi rồi mà vẫn có thể chọc tức cô đến thế?

Chống nạnh đứng một lúc, ngực phập phồng, Thương Dật cuối cùng cũng bình tĩnh lại.

Cậu chàng xấu trai gõ cửa, nói bên ngoài: "Chị, Từ Uyển Khanh đến rồi."

"Nói nhảm...... Từ Uyển Khanh chẳng phải......" Thương Dật vừa định nói, đột nhiên nhận ra trong cơ thể Trương Tự có một Từ Uyển Khanh nhỏ tuổi hơn, mới mười sáu tuổi.

"Thương muội chờ một chút." Từ Uyển Khanh đặt sách xuống đứng dậy, chỉnh lại cổ áo Thương Dật, Thương Dật có chút không thoải mái lùi lại một bước, đối diện lại vô cùng trịnh trọng, "Lần này gặp lại ta, chính là không thể gặp lại ta nữa, dù gặp lại Trương Tự, hay ta mười sáu tuổi, đều là lần cuối cùng, Thương muội......"

"Tôi đâu có không về Bình Đô."

"Nàng quả thật sẽ không quay lại nữa." Bàn tay Từ Uyển Khanh đặt trên vai cô nhẹ nhàng buông xuống.

"......"

Chuyện này thật sự có chút buồn.

"Nếu cô không chọc tức tôi, tôi còn có thể có sắc mặt tốt đấy." Thương Dật dịu giọng, cô có tấm lòng rộng lớn, bao dung mọi thứ, gạt bỏ mọi chuyện trước đó, chuẩn bị lần gặp mặt cuối cùng này thật tốt.

Từ Uyển Khanh mười sáu tuổi đội lốt Trương Tự ngồi trong phòng trà, trong phòng trà có nhiều ghế nhỏ màu đỏ, cửa hé mở, lộ ra một góc đồng phục học sinh bạc màu, tóc chải rất gọn gàng, hai chân khép lại ngồi thẳng, hai tay nhẹ nhàng đặt trên đầu gối. Trên chiếc ghế đỏ nhỏ bên cạnh đặt một chiếc cặp sách nhỏ, hé mở, bên trong có mấy cuốn sách.

Thương Dật đứng ở cửa, cảm thấy hơi phân liệt, điều chỉnh lại tâm trạng rồi bước vào: "Sao đột nhiên lại muốn gặp tôi?"

"Có chuyện quan trọng cần bàn." Từ Uyển Khanh như một đứa trẻ phạm lỗi, cúi đầu ngoan ngoãn, "Mời Thương muội mời ngồi."

Thương Dật quay lại đóng chặt cửa, tự mình ngồi đối diện, Từ Uyển Khanh lấy ra một cuốn "Kim Bình Mai" đưa qua: "Ta cho rằng cuốn sách này rất hay, đã chép tay một chồng bản thảo ở nhà, không may để phu quân nhìn thấy. Phu quân ta đã gửi nó đến thư cục, bây giờ đã in rất nhiều...... Ta không biết Lan Lăng Tiếu Tiếu Sinh là ai, nếu Thương muội biết hậu nhân của ông ấy ở đâu, ta nguyện đến tận nhà bái phỏng..."

Thương Dật v**t v* chiếc ghế suy nghĩ rất lâu, cô không biết cuốn "Kim Bình Mai" đó lưu truyền trên đời từ khi nào, nhưng nhờ qua tay Từ Uyển Khanh mà giờ được lưu truyền rộng rãi...... Vậy thì, rất có thể là một thế giới song song, khác với thế giới cô đang ở, ví dụ như Chu Tiêu không chết, Chu Đệ cũng không làm hoàng đế, hoặc những sự tình trớ trêu khác, khiến mọi chuyện trở nên đặc biệt khác biệt

*Con trai trưởng của Minh Thái Tổ Chu Nguyên Chương, mất sớm. Con trai thứ ba của Chu Nguyên Chương, người sau này lên ngôi hoàng đế.

Từ Uyển Khanh hoặc đã thay đổi lịch sử, hoặc chỉ vô tình làm một bản sao chép lậu.

"Không sao, xuất bản thì xuất bản, cô đừng để bị sách liên lụy là được, kinh thế hãi tục." Thương Dật cúi đầu suy nghĩ lời Từ Uyển Khanh, nhận ra một điểm khác biệt khác, "Không phải cô đã bị chồng bỏ rồi sao?"

"Mấy hôm trước, Vương viên ngoại ở thành Tây cưới vợ lẽ, bà mai đến tìm ta, phụ thân và ca ca làm chủ, ta......"

"Được rồi, lại bị sắp đặt." Thương Dật xua tay, "Cô có thể dùng cái khí thế chọc tức tôi đó vào việc của cô không? Ngoan ngoãn như vậy không giống cô."

Im lặng rất lâu, đối phương khẽ đáp: "Nhưng nữ tử cũng không có nơi nào để đi, Vương viên ngoại thích nữ tử đọc sách, ta nghĩ, có lẽ cũng tốt hơn Vương tú tài."

"Dù sao cô vẫn luôn là Vương Từ thị, Từ Uyển Khanh cũng không phải Từ Uyển Khanh?" Thương Dật có một cục tức không chỗ trút, đành nghiến răng nghiến lợi, hận Từ Uyển Khanh chỉ biết sắc sảo trước mặt mình......

"Thương muội thấy ta là người như thế nào?"

Thương Dật không trả lời, cảm thấy tâm trạng Từ Uyển Khanh không ổn, chống cằm nhìn một lúc, ấp ủ điều gì đó để dùng lời lẽ nhẹ nhàng hóa giải, nhưng lồng ngực nặng trĩu. Quả nhiên trời sinh cô mệnh khổ, lo lắng chuyện hôn sự của Từ Uyển Khanh có hợp lý không, lời nói ra mang theo sự phẫn uất: "Cô tự thấy tốt là được rồi, tôi cũng không quản được, hôm nay tìm tôi chỉ vì chuyện này?"

"Ừm."

"Vậy được rồi, về đi." Thương Dật vịn ghế đứng dậy.

Người cổ đại vẫn là người cổ đại, cô còn tưởng là nàng ấy đã đi theo con đường tình yêu tự do, không ngờ vẫn cam chịu nghe lời phụ huynh, gả cho một người, còn vui vẻ tự lừa dối mình rằng người đó rất tốt.

Tốt thôi, thời cổ đại cũng không phải không có những cặp vợ chồng kính trọng nhau, hòa thuận êm ấm, dù sao cũng là tình cảm nảy sinh theo thời gian, cô cũng không quản được.

Lại nghĩ, vậy Lý Chiêu Đệ là quân tử chi giao của nàng ấy sao?

Từ Uyển Khanh nhẹ nhàng đứng dậy, như đang nhón gót trên mặt nước, bước đi nhẹ nhàng, giống hệt bước chân của Từ Uyển Khanh thật sự đang ẩn mình bên cạnh cô.

Thương Dật đột nhiên nắm chặt tay nắm cửa, dựa vào mép cửa: "Này, cô thấy Lý Chiêu Đệ thế nào?"

"Sao Thương muội lại hỏi chuyện này?"

Nàng có một khuôn mặt ngây thơ, đôi mắt trẻ trung và nhẹ nhàng chớp chớp, dáng người thướt tha như một đóa lan, Thương Dật cảm thấy mình như đang bắt nạt nàng, đặc biệt đến để tra hỏi: "Nói mau, sao mà lề mề quá."

"Chiêu Đệ là người chính trực, học hành chăm chỉ, chất phác lương thiện, tuy giỏi che giấu tâm tư. Thế nhưng dù sao vẫn là trẻ con, rất dễ nhìn ra tâm sự, nghĩ là gia cảnh không tốt lắm, nhưng lại rất có chí khí......"

Từ Uyển Khanh bị cô ép phải đưa ra một đoạn nhận xét.

Cụm từ "dù sao vẫn là trẻ con" làm Thương Dật hài lòng. Khi cô nghe thấy lời này mới cuối cùng tin rằng Từ Uyển Khanh chỉ đơn thuần muốn kết giao tốt đẹp với người khác, không có bất kỳ ý nghĩ lung tung nào. Quả nhiên mình đã lăn lộn quá nhiều trong cái cối xay nhuộm lớn của xã hội, trong đầu toàn là những giao dịch đen tối, đã hiểu lầm người ta.

Có thể thấy, nàng ấy có phẩm chất trong sạch không sợ cô nghi ngờ.

Buông tay nắm cửa, Thương Dật nắm lấy vai cô: "Đi, đi ăn cơm thôi."

"Thương muội vừa mới đuổi ta đi mà."

"Ôi chao hiểu lầm hiểu lầm, cô thành thân thì tôi không quản được, hiếm khi gặp mặt, ăn cơm nào."

Thương Dật cố tình bỏ qua cậu chuyện con diều bị cháy, dẫn Từ Uyển Khanh ra ngoài.

Cậu chàng xấu trai biết rằng "Trương Tự" lúc này thực ra là Từ Uyển Khanh, iPad của anh chàng ghi rõ ngày tháng, nhưng cô nàng già dặn vô tư luôn không phân biệt rõ ràng. NBếu đối phương không nói, hoặc cậu chàng xấu trai không chỉ rõ, thì đều xử lý theo trường hợp đó chính là Trương Tự, huống hồ Từ Uyển Khanh thật sự và cô ngày nào cũng gặp mặt, cô luôn bỏ qua việc trong cơ thể Trương Tự có một Từ Uyển Khanh mười sáu tuổi.

Vừa lúc Thương Dật đi ra, nhận một cuộc điện thoại, ra hiệu cho cô tiếp đãi trước, cô lại vô tư tiết lộ: "Này Trương Tự, cái diều đó trông thế nào, em không giấu đi sao? Nói đốt là đốt thật à?"

Đằng sau "Trương Tự" không nói gì.

Cô nàng già dặn tiếp tục đâm thủng câu chuyện: "Cũng đúng, lời Thương tổng nói không lẽ em không dám nghe?"

Vừa quay đầu lại, "Trương Tự" đã biến mất, cô đuổi theo, cô gái nhỏ đang đứng cạnh Thương Dật đang gọi điện thoại, kiên định nhìn Thương Dật.

Cô nàng già dặn nổi hết da gà, cậu chàng xấu trai đi ngang qua cô: "Không phải chị Thương bảo cô dẫn Từ Uyển Khanh đi ăn cơm sao?"

Cô nàng già dặn vừa định đi lên cứu vãn, Thương Dật vừa cúp điện thoại, giơ tay lên, Từ Uyển Khanh đã nắm lấy tay cô, hai người đang nói chuyện.

"Thương muội đốt diều...... diều của ta sao?"

"Đâu có."

Không phải tự tay mình đốt, thì nhất quyết không phải mình đốt. Dù là chủ mưu cũng quyết không nhận. Đúng không?

Thương Dật chột dạ, lập tức đưa tay vỗ vỗ an ủi nàng: "Diều gì? Tôi mua cho cô mấy nghìn cái? Cô thích kiểu nào?"

"Thương muội có thấy những gì ta viết không?"

"Cô nói gì vậy?"

"Nếu chưa thấy, sao lại đốt? Đang yên đang lành......" Từ Uyển Khanh buông tay cô ra, gần như không thể tin được sự thật đau lòng này, lùi lại vài bước, nước mắt tuôn như mưa.

Khóc không sợ, Thương Dật không tin nước mắt, chỉ là bị cái tiếng khóc này làm cho mình cũng bực bội, gần như không thể điều chỉnh tâm trạng, bực mình đáp: "Này, này vậy cô nói xem, cô với tên nào có qua có lại thế hả? Muốn mãi mãi kết giao tốt đẹp với ai hả?"

"Nàng đã thấy rồi, sao lại còn đến hỏi ta?"

Từ Uyển Khanh run lên, lau nước mắt quay người bỏ chạy.

Người cổ đại gì thế này! Bực hết cả Thương tổng!

Cô thấy thì thấy rồi, cô là người hiện đại cái gì mà chưa thấy.

Mỗi lần hỏi vấn đề đều không trả lời tử tế, cứ dội ngược lại cả loạt vấn đề.

Đi thì đi, bày đặt giận dỗi trẻ con làm gì.

Thương Dật quay đầu lại: "Còn cô nữa, không có chuyện gì nói cái này với cô ấy làm gì, cô không biết người cổ đại cố chấp sao?"

Cô nàng già dặn biết mình yếu thế, lặng lẽ kéo khóa miệng, một lát sau lại kéo ra: "Chị, em nghĩ chị phải đuổi theo, người cổ đại biết đường về nhà không?"

Cũng đúng.

Khi xuống lầu, không thấy bóng dáng Từ Uyển Khanh, nghĩ rằng lúc nàng ấy đến đây khá thuận lợi, người cổ đại này khá thạo kỹ năng hiện đại, Thương Dật bèn lái xe đến bến xe.

Từ Uyển Khanh bước thẳng từ xe buýt xuống, đi thẳng vào sảnh chờ, thành thạo mua vé xe về huyện.

Thương Dật xuyên qua đám đông đi về phía nàng, Từ Uyển Khanh quay đầu nhìn cô, mắt đỏ hoe, hơi cúi người, luồn qua nách một người phụ nữ cao lớn rồi lên xe buýt.

Thương Dật khựng lại.

Cũng tháo vát phết nhỉ, cô đang lo lắng cái gì vậy chứ?

Trên cửa sổ phía sau xe buýt, một khuôn mặt nhỏ nhắn với những vệt nước mắt chưa khô hiện ra như rong rêu, thở ra một hơi nóng, viết lên cửa kính:

Thương Dật.

Thương Dật đứng chặn phía sau cổng kiểm soát an ninh, yên tâm vẫy tay. Cô thấy Từ Uyển Khanh còn có tâm trạng viết tên cô để trêu chọc, nên chắc không có chuyện gì lớn rồi.

Xuyên qua đám đông, cô ngồi trong xe mở nhạc, đột nhiên không còn sức lái xe nữa.

Nàng tặng ta quả mộc qua, ta đáp lại ngọc điệp. Không phải là báo đáp, mà là mãi mãi kết giao tốt đẹp!

Cái diều đó làm được một nửa còn chưa kịp bay, đã bị cô chỉ đạo một mồi lửa đốt cháy.

Lời trên diều, là viết cho cô xem.

Tình bằng hữu quân tử, hy vọng tình nghĩa tăng tiến, chứ không phải có ý đồ gì.

Thực ra Từ Uyển Khanh đã trả lời cô rồi.

Thương Dật ngả người ra sau, lấy ra hai viên kẹo cao su nghiến răng nghiến lợi nhai, rồi nhét thêm viên thứ ba, viên thứ tư, nhai đến nỗi hai bên má mỏi nhừ.

Phụt!

Bong bóng vỡ ra dính đầy miệng.

Sao người cổ đại lại không thể nói thẳng ra được chứ?

Chẳng qua là kết bạn thôi mà, tuy cô đã ít kết bạn rồi, nhưng nếu là Từ Uyển Khanh, cũng không phải là không được mà.

Người cổ đại thật phiền phức.

Lần gặp cuối cùng này thật đáng giận.

Hihi, huhu, hehe.

Từ Uyển Khanh đang dọn đồ trong phòng quả nhiên nói: "Thương muội chắc chắn là tức tối quay về, bị ta chọc tức một phen, định đến mách lỗi với ta đây."

Từ Uyển Khanh đang gấp một bộ quần áo bỏ vào vali, bên tai cậu chàng xấu trai nhắc nhở chuyến bay tối nay rời Bình Đô. Cô vừa tiễn Từ Uyển Khanh khóc lóc bỏ đi trên xe buýt, Thương Dật chợt nhận ra, đây thật sự là lần cuối cùng rồi... phải không.

"Không tức không tức tôi không tức." Thương Dật cố giữ thể diện, "Dù sao các cô cũng chẳng ai nói chuyện đàng hoàng, tôi quen rồi."

"Thương muội không phát hiện ra sao, ta đến rồi, mà ta kia vẫn còn ở đây?"

Trước đây khi Từ Uyển Khanh nhập vào Trương Tự, Từ Uyển Khanh sống năm trăm năm chẳng liên quan gì đến Từ Uyển Khanh mười sáu tuổi cũng sẽ ngất xỉu theo, giờ đột nhiên không sao nữa?

"Ta không nói."

"......"

Để cô tức chết đi.

Thương Dật ôm ngực đứng một lúc lâu, ném cái ý nghĩ muốn đối xử tốt hơn một chút với Từ Uyển Khanh khi cô quay về ra chín tầng mây.

"Muốn nói thì nói, không nói thì thôi."

Nghiến răng nghiến lợi, ngầm chứa oán hận, Thương Dật so đo với nàng ấy như một bà già ấu trĩ.

Ngả đầu xuống giường, Từ Uyển Khanh từ từ đắp chăn cho cô, cô lại vén ra: "Cô đúng là cáo già thăm gà, không có ý tốt."

"Vậy ai như một tên cướp, sai đứa trẻ đốt diều của ta?" Từ Uyển Khanh chọc vào điểm chột dạ này của cô.

Thương Dật: "Ai thèm mãi mãi kết giao tốt đẹp với cô, nằm mơ đi."

"Khi Thương muội lời này chớ có hối hận." Từ Uyển Khanh nghiêm mặt.

"À á, được được được, hối hận rồi hối hận rồi, sao lại cô đáng ghét thế, ngồi một lát, lại đây, nằm xuống." Thương Dật vỗ vỗ bên cạnh cho Từ Uyển Khanh nằm nghiêng xuống.

Cô gối đầu lên cánh tay suy nghĩ một lúc: "Cô có phải đã ăn thuốc trường sinh bất tử không?"

"Nàng muốn ta chia cho nàng một nửa?"

Không biết là trêu chọc hay nghiêm túc, khi Từ Uyển Khanh cười mỉm, đôi mắt hơi híp lại, dường như đang ấp ủ điều gì đó để chọc tức cô.

"Đừng." Thương Dật giơ tay ngăn lại, "Đừng đùa, nói thật đi......"

"Ta có thuật trường sinh, nhưng tính từ bây giờ có lẽ chỉ còn khoảng hai trăm năm."

"Cô thật lợi hại." Thương Dật qua loa, nhìn đồng hồ, sắp đến lúc mình nhập vào cơ thể Trương Tự rồi.

Cô từ từ nhắm mắt, chờ đợi linh hồn mình như một cái bồn cầu bị hút vào cơ thể Trương Tự.

Từ Uyển Khanh cố tình chọc tức cô, nói thêm một câu: "Thương muội có thể đi xem còn tre không, ta làm thêm một cái diều nữa là được."

"Tôi mua cho cô một trăm cái, đừng nhắc chuyện này nữa. Nhớ trông chừng cơ thể tôi, cầm kỹ cái đó, cái căn cước công dân tôi kiếm cho cô, đừng làm mất."

Giọng cô yếu ớt, như vừa chạy xong tám trăm mét, thở hổn hển vài hơi, cơ thể chùng xuống, xung quanh đã là đường phố thị trấn.

Trong tay cầm một cái túi nhỏ, đựng hai quả quýt một quả táo, tay phải nắm một cây xúc xích nướng.

Mắt hơi khó chịu, cô lấy mu bàn tay dụi mặt, nước mắt đọng lại trên cánh tay.

Từ Uyển Khanh đã khóc khi quay về.

Ồ, buồn đến thế à.

Chẳng trách năm trăm năm sau vẫn nhớ chuyện này để chọc tức cô.

Tiếc là Từ Uyển Khanh phúc mỏng mệnh bạc, mua xúc xích nướng cũng chưa ăn miếng nào, đều rơi vào bụng mình rồi.

Hihi, hehe, hahahha

Thương muội muội thật sự ấu trĩ, từ chương này sẽ đổi ngôi xưng thứ ba của Từ Uyển Khanh sang nàng nhé, có gian tình goy.

Quảng cáo
Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ - Chương 18 | Đọc truyện chữ