Sau đó lại đưa một chậu thu hải đường cho Kỷ thị:

–     Đi đến chỗ nào cũng toàn là hoa cúc, cũng nên có chút màu sắc khác.

Kỷ thị nhìn đóa hải đường mềm mại, những phiến lá xanh biếc xếp dày, chưa qua mưa gió đã thật thướt tha, lòng rất thích, lại động lòng hỏi:

–     Thọ Cô, chỗ con còn những hoa gì? Từ sau khi đến kinh thành Đậu Chiêu cũng không lo việc đồng áng, sau khi vào phủ Tế Ninh Hầu, mỗi lúc phiền chán đều thích trồng hoa cỏ, từng tự tay trồng được mẫu đơn hai màu, những loại hoa cỏ bình thường này với nàng có là gì.

Nàng cười nói:

–     Người là vì cúc yến Trùng Dương sao? Chỗ con còn có bồn hoa lan kiếm* đang nở, tuy là loại tầm thường nhưng đặt trong sảnh để đón khách cũng không tệ đâu.

Kỷ thị tròn mắt nhìn Đậu Chiêu:

–     Không ngờ con còn biết trồng hoa?

Đậu Chiêu xấu hổ, vội nói:

–     Chẳng qua là to gan, không ngại phiền phức, năm nay trồng không tốt thì năm sau lại thử lại thôi mà.

–     Thất bại mà không nản đã là rất tốt rồi.

Kỷ thị càng không ngừng tán dương Đậu Chiêu, tổ mẫu càng nghe càng mừng, lại chỉ cho Kỷ thị một gốc sơn trà trồng trong bồn sứ tím:

–     … Nghe nói có thể nở ra rất nhiều loại hoa.

Kỷ thị kinh ngạc:

–     Thập bát học sĩ?

Đậu Chiêu khiêm tốn cười nói:

–     Năm trước mới bắt đầu thử trồng, còn chưa nở hoa, cũng không biết có thể nở ra được 18 đóa hoa không.

Kỷ thị vội dặn đám ma ma bưng bê:

–     Các ngươi cẩn thận một chút!

Lại hỏi Đậu Chiêu:

–     Trồng thế nào?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

–     Tốt nhất là đặt ở trước cửa sổ, hai ba ngày mới tưới nước một lần, nước không được nhiễm bụi, phải gạn sạch mới được.

Đậu Chiêu nói xong, lại cảm thấy có rất nhiều chuyện cần dặn dò nên dứt khoát nói:

–     Không phải sáng con đều đến chỗ người học sao? Đến lúc đó con chăm giúp người là được.

–     Thế thì còn gì bằng. Ta vừa khéo cũng học theo con cách chăm thập bát học sĩ này. Tổ phụ ta thích nhất là hoa sơn trà, nhà mẹ đẻ ta ở Nghi Hưng trồng đủ loại sơn trà, một năm bốn mùa lúc nào cũng có hoa nở.

Hoa trà khác với các loại hoa khác, không có mùa hoa cố định, Đậu Chiêu nghe thôi cũng có thể tưởng tượng ra cảnh sắc rực rỡ đó.

(Trong chương này có nhắc đến tên một số loại hoa, Lan kiếm và Nhạn lai hồng chắc mọi người đều biết, cát thu sa và lão thiểu niên thì mình không biết tiếng Việt gọi là gì nên để tạm thế vậy, ảnh minh họa tìm đc từ thời làm chương này đã mất theo số lần cài lại máy ùi :(. Còn về Thập bát học sĩ thì là một loại sơn trà, một gốc sẽ nở ra 18 bông với đủ màu hoa khác nhau không bông nào giống bông nào (Nếu không đủ 18 bông thì dù màu rực rỡ đến mấy cũng chỉ là loại “Lạc đệ tú tài” – tú tài thi trượt), ai đọc Thiên Long bát bộ chắc có ấn tượng ^^, loài hoa này mình không rõ có thật hay không, chỉ biết Kim Dung có viết về nó như là loài hoa đứng đầu trong các loại sơn trà)

Quan hệ giữa người và người có đôi khi thật kì diệu.

Đậu Chiêu tự nhận là đã nhìn thấu sự đời, làm người tỉnh táo, Kỷ thị thận trọng từng lời ăn tiếng nói, làm việc cẩn thận, là trưởng bối lại được Đậu Thế Anh ủy thác việc chăm sóc Đậu Chiêu, trước mặt Đậu Chiêu không khỏi nghiêm túc, quan hệ của hai người lúc trước dù rất tốt nhưng lại không thể nói là thân mật. Nhưng từ khi có được bồn hoa thập bát học sĩ kia, Kỷ thị nhìn Đậu Chiêu bớt đi mấy phần thận trọng, thêm vài phần thân thiết, hợp ý.

Mỗi lần học xong, nàng đều giữ Đậu Chiêu lại nói mấy câu:

–     Thập bát học sĩ này con lấy từ đâu?

–     Lần trước phụ thân sửa Đông Khóa viện thì phái người đến Giang Nam chọn mua hoa cỏ, có người mang chậu hoa này đến rao giá cao, con thấy có vẻ là thật nên mua về.

Kiếp trước bên cạnh nàng đều là người thích ngắm hoa, cài hoa chứ không có ai thích trồng hoa, kiếp này khó khăn lắm Đậu Chiêu mới gặp được người có hứng thú với việc trồng hoa, nàng rất thích bàn luận chuyện này:

–     Con còn nhờ hắn ta tìm cho con hai gốc lục giác đại hồng, một gốc xích đan, một gốc phấn đan, một gốc trà mai.*

Lại nói:

–     Lục bá mẫu có thích lan kiếm không? Con còn bảo hắn tìm giúp con mấy mầm cây đến.

Kỷ thị trừng đôi mắt hạnh:

–     Con còn trồng được lan kiếm?

Lúc này Đậu Chiêu mới biết mình lỡ lời, vội nói:

–     Con không biết trồng lan nhưng trong phòng phụ thân con có một quyển sách về lan, cảm thấy rất thú vị, nghĩ theo đó trồng thử mấy chậu lan kiếm xem có thể thành công không.

Sau đó cười duyên dáng:

–     Không thử thì làm sao biết được? Chưa biết chừng có thể trồng ra được lan kiếm Đậu thị đó!

Kiếp trước nàng rất thích lan kiếm, nhất là loại tố tâm kiếm lan, cảm thấy nó rất đẹp, rất cao nhã, lại dễ trồng, chỉ cần hơi để ý chút là có thể trồng được 2,3 mùa hoa rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 147 | Đọc truyện chữ